Trò Chơi Cầu Sinh: Nghịch Tập Phát Tài Từ Vòng Khởi Động Trên Hoang Đảo

Chương 67: Giải quyết Tôn Duy, thủy quái cấp 23 đột kích

 

Sau khi tiễn "đặc công" 009 đi, Ôn Minh Nguyệt rảo bước về phía buồng lái, leo lên bệ pháo dọc theo lối cầu thang. Ngay lập tức, những giọng nói trong đầu cô dần trở nên rõ mồn một.

Ở phía bên kia, 009 vừa vặn dừng lại ngay mạn thuyền, chỉ cách tay Tôn Duy chưa đầy 10cm. Nó nén c.h.ặ.t ham muốn muốn chích cho gã một phát, nằm im thin thít trên tấm ván gỗ.

Tôn Duy hai tay chống lên thành tàu, nhìn mặt biển phẳng lặng trước mắt, cố kìm nén cơn giận nói với Triệu Vân Cường - thủ lĩnh Bạch Hổ Bang bên cạnh: "Người của ông xác định vị trí không sai chứ?"

Gã đàn ông lùn béo bên cạnh cũng đang đầy bụng hậm hực. Thiên phú truy tung trung cấp dưới trướng gã khẳng định chắc nịch Ôn Minh Nguyệt đang ở đây, vậy mà đi quanh co suốt 10 ngày trời, suýt nữa thì mất dấu. Đến nơi rồi kết quả lại chẳng thấy bóng dáng đối phương đâu. Gã tức tối quay sang quát tên thuộc hạ cao gầy: "Mày có chắc Ôn Minh Nguyệt ở đây không hả?"

Lý Minh quẹt mồ hôi lạnh trên trán, vừa hoang mang vừa sợ hãi nhưng vẫn cam đoan: "Dứt khoát là ở đây, ngay vùng biển này thôi."

Kể từ khi theo chân Triệu Vân Cường, hắn đã truy vết không biết bao nhiêu người chơi trên biển, chưa từng thất thủ lần nào. Hắn cũng thắc mắc tại sao không thấy ngư thuyền, chẳng lẽ nó chìm dưới đáy biển hay bay lên trời rồi? Nghe xong, Tôn Duy tức tối nện mạnh tay xuống thành tàu, suýt chút nữa đã hất văng 009 ra ngoài. Triệu Vân Cường bực bội liếc nhìn Tôn Duy một cái, nếu không phải vì đối phương có thiên phú về d.ư.ợ.c tề, gã đã chẳng thèm dính vào vũng nước đục này. Từ khi biết Ôn Minh Nguyệt liên thủ với anh em nhà họ Triệu giải quyết nhóm Vương Thiên Bá, gã vốn không định động đến bọn họ sớm thế này. Bây giờ gã cũng thấy hối hận, suốt 10 ngày đêm không ngừng chạy đường dài, chẳng có thời gian đ.á.n.h quái, tài nguyên thì cứ thế vơi dần.

Tôn Duy cười lạnh, hắn thừa hiểu Triệu Vân Cường đang nghĩ gì: "Vật tư của Ôn Minh Nguyệt nhiều thế nào, ông không thèm khát chắc? Đợi bắt được người, ép cô ta nộp hết tài nguyên, người thì cứ để tôi xử lý, còn lại chẳng phải đều của ông sao?" Nói đoạn, hắn còn khích tướng: "Sao thế, không lẽ ông sợ, muốn rút lui à?"

Triệu Vân Cường đương nhiên không muốn mất mặt trước đám đàn em, gã ưỡn n.g.ự.c: "Vậy cậu nói xem giờ phải làm sao?"

Tôn Duy cười độc ác: "Cứ b.ắ.n vài vòng quanh đây là được." Hắn không tin là không thể ép được Ôn Minh Nguyệt lộ diện.

Lời vừa dứt, một tiếng nổ vang trời đã dội thẳng vào tai, cả bọn suýt bị hất văng ra ngoài, theo sau là chuỗi tiếng nổ chấn động mây xanh. Quay đầu nhìn lại, lửa cháy ngút trời, một trong hai bệ pháo đã bị thổi bay mất dạng. Khói đặc cuồn cuộn khắp thuyền, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng người nhảy xuống nước thoát thân. Triệu Vân Cường sợ đến ngây dại, gào lên: "Xong đời rồi!"

Tôn Duy cảm thấy sống lưng lạnh toát, hắn muộn màng nhận ra Ôn Minh Nguyệt đang ẩn nấp ngay phía đối diện! Hắn xô ngã những kẻ xung quanh, bất chấp lửa lớn hiểm nguy, lao điên cuồng về phía bệ pháo còn lại.

Trước đó không lâu, khi đã xác định chắc chắn đối phương tới tìm mình để gây hấn, Ôn Minh Nguyệt liền gọi "đại ca" ong bắp cày về. Sau khi thấy nó an toàn trở lại thuyền, cô lập tức ngắm thẳng vào bệ pháo của đối thủ. Thấy đối phương vẫn còn một bệ pháo nữa mà Tôn Duy đang lao tới đó, cô liền rút Thẻ Dịch Chuyển Tức Thời ra.

【Thẻ Dịch Chuyển Tức Thời: Sau khi sử dụng, có thể di chuyển tức thời trong phạm vi 500 mét.】

Ôn Minh Nguyệt lập tức kích hoạt, chọn vị trí di chuyển ra phía sau ngư thuyền của địch. Quá trình di chuyển diễn ra không để lại một dấu vết. Sau khi căn chỉnh góc độ, cô b.ắ.n trúng bệ pháo cuối cùng. Mọi thứ trên bệ pháo tích tắc biến thành tro bụi. Con thuyền của Bạch Hổ Bang nhanh ch.óng bị thủng, nước tràn vào xối xả rồi từ từ chìm xuống biển sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Nguyệt chưa bao giờ chủ động tấn công người khác, nhưng một khi đối phương đã muốn nhắm vào mạng sống của cô, cô sẽ không để lại một ai. Cô phủi tay, khởi động hệ thống lái tự động rời khỏi vùng biển này, chỗ này không khí bẩn quá. Còn về đống vật tư, tất cả đều bị hệ thống tịch thu với lý do "gây ô nhiễm không khí và đại dương". Minh Nguyệt biết thừa đây chỉ là cái cớ để hệ thống "nuốt" đồ, nhưng cô cũng chẳng quan tâm, đống vật tư đó có lấy được chắc cũng chẳng còn bao nhiêu, cô vẫn thích tự mình tích trữ hơn.

Thời gian nhanh ch.óng trôi đến buổi chiều ngày cuối cùng của sự kiện. Ôn Minh Nguyệt đã lắp đặt nội thất cơ bản cho cả 4 phòng ngủ: từ giường gỗ, đệm, bộ chăn ga gối nệm đến khăn tắm sạch sẽ, đồ dùng vệ sinh, quần áo giày dép và tủ đứng. Quần áo gồm đủ ba mùa hạ, thu, đông, mỗi mùa khoảng 2-3 bộ. Một số là mở rương được, một số là do trao đổi mà có.

Trong số các vật phẩm mới, cô còn mở được một chiếc máy trộn công suất lớn dùng để xay bột. Cả hai phòng tắm tầng trên và tầng dưới đều đã lắp vòi sen cùng kệ để đồ đơn giản. Những thứ này đều đổi từ chỗ Hàn Thước bằng 3 hộp kem tự làm và 2 giỏ trái cây.

Ở lối vào phòng khách, cô đặt một khóm san hô đỏ rực rỡ xòe tán lộng lẫy, mấy chiếc bình hoa bằng bạc nguyên chất, cùng một củ nhân sâm trăm năm đặt trong khung kính cực kỳ bắt mắt. Gần phòng ăn là cây nước nóng lạnh, phía ban công là một chậu cây cảnh cao lớn xanh mướt. Đối diện lò sưởi là bộ sofa da thật dài 2 mét, hai bên là sofa đơn, trước mặt là bàn trà mặt đá cẩm thạch. Ban công được bố trí ghế massage cùng cây cào móng và ổ nằm cho mèo. Phòng khách tầng trên cũng có bố cục tương tự.

Phòng ăn nổi bật với bộ bàn tròn bằng gỗ trắc đỏ cùng ghế tựa. Chiếc tủ lạnh hai cánh phía sau chứa đầy thịt gà, vịt, ngỗng, bò, cừu... Ngăn trên cùng là cốt lẩu, các loại đồ uống, socola, trứng gà và trái cây ướp lạnh. Cạnh tủ lạnh còn có máy làm kem và máy làm đá. Trong bếp, lò vi sóng, máy trộn, máy ép trái cây và rượu t.h.u.ố.c đương quy được sắp xếp gọn gàng.

Sau nhà, hàng ngân hạnh vẫn xanh mướt, ngọc lan đã bắt đầu trổ nụ. Trước nhà, trà hoa trắng và hoa quế cũng đầy nụ trên cành, hai cây tùng la hán vẫn giữ sắc xanh sẫm cứng cỏi. Phía sau nhà gỗ, gần mạn thuyền, cô dùng đá cuội và đá chống ẩm quây thành hai vòng cát để mèo và ch.ó tiện đi vệ sinh. Ruộng rau đã chín rộ nhiều loại, hái xong cô lại tiếp tục gieo hạt. Vườn quả trĩu trịt, mùi sầu riêng thơm lừng bay khắp phía đuôi tàu khiến Minh Nguyệt cảm thấy rất dễ chịu.

Đi xuyên qua con đường nhỏ giữa rừng trúc, cô bước tới đình hóng mát phủ đầy dây thường xuân. Một bên đình là mặt biển xanh biếc, một bên là hồ sen đang bắt đầu khoác lên mình sắc xanh tươi mát. Quanh thuyền được bao bọc bởi những rặng hồng leo và hoa hồng muội. Trong thế giới trò chơi này không phân chia mùa màng, chỉ cần đủ dịch sinh trưởng, ngày nào cũng là mùa xuân và mùa thu hoạch.

Thế nhưng...

Đúng 5 giờ chiều, tiếng còi báo động sắc lạnh chưa từng có của hệ thống vang lên:

【Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!】

【Phát hiện thủy quái cấp 23 đột kích!】

Tim Minh Nguyệt đập liên hồi, cô lập tức sử dụng Thẻ Màn Bảo Vệ +2 dùng một lần, nâng cấp độ phòng thủ lên 24. Tuy nhiên, nếu màn bảo vệ chịu hai đòn tấn công trực diện, thẻ sẽ hết tác dụng, phòng thủ sẽ tụt về cấp 22 ban đầu. Với màn bảo vệ cấp 22 mà đối đầu với quái cấp 23, ngư thuyền chắc chắn sẽ bị phá hủy. Minh Nguyệt lo sốt vó.

Tiểu Hồng và Đoàn T.ử nhìn nhau một cái đầy ẩn ý, rồi đồng loạt lao thẳng xuống đáy tàu. Những dây leo vốn chỉ to bằng cổ tay của Tiểu Hồng đột ngột phình to gấp năm sáu lần, không ngừng vươn dài xuống đáy biển. Chỉ trong tích tắc, vô số tua cuốn điên cuồng quấn c.h.ặ.t lấy một thực thể khổng lồ trong suốt đang lao nhanh về phía ngư thuyền. Những xúc tu khổng lồ đầy gai nhọn của đối phương quất mạnh ra, đ.â.m sâu vào dây leo của Tiểu Hồng, liên tục tiêm chất lỏng trong suốt vào bên trong.

Tiểu Hồng đau đớn, nhưng nó vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng sức mạnh kinh người quật mạnh con quái vật lên khỏi mặt nước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Trò Chơi Cầu Sinh: Nghịch Tập Phát Tài Từ Vòng Khởi Động Trên Hoang Đảo - Chương 67 | Đọc truyện chữ