Chương 485:

Nhưng cái giá phải trả của Diệp Thời Niên còn thảm hơn nhiều, bị cả chục người đàn ông lực lưỡng cùng nhau lao. vào đánh. May là tập luyện quyên anh khiến cậu ta có sức chồng trả mạnh mẽ, sau khi bị một nhóm đàn ông vai u thịt bắp đánh cho một trận, mà vẫn có thể đứng dậy và đi được hai bước.

Thật ra khiêu khích Bạch Mặc, chỉ là một cách xả giận của Diệp Thời Niên mà thôi!

Không thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu, không có nồi đau nào của người đàn ông vượt qua được điều này! Trong phòng nghỉ, tự điều chỉnh nhiệt độ.

Lam Du Du đang được đặt ở bên trong. Nước tăm vốn trong veo, vào lúc này đã ngả sang màu đỏ vì máu. Quỷ dị đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Nước ấm mới chảy vào, thay thế cho dòng nước đục ngâu màu máu, cứ thế lặp đi lặp lại.

Phong Hàng Lãng ngồi trên thành bôn tấm, dùng khăn lông lau sạch vết máu trên người Lam Du Du từng chút

ó một cái bồn tắm cỡ lớn thông minh,

từng chút một. May là những vết thương này đều ở ngoài da, không bị ăn sâu vào cơ.

Mười phút trước, lúc Lam Du Du nhặt mảnh thủy tinh lên, cứa vào động mạch cổ của mình, thì chỉ trong chớp mắt, Phong Hàng Lãng ngôi một mình trên ghê sô pha đã lao tới như một con gió, đánh vào bàn tay đang câm mảnh vỡ thủy tỉnh của Lam Du Du.
 

Lam Du Du sạch sẽ được Phong Hàng Lãng vót lên khỏi mặt nước, dù) một cái khăn tắm cực lớn quấn chặt. Phong Hàng Lãng cần thận, nhẹ nhà đặt Lam Du Du lên ghế quý phi bên cạnh.

Người phụ nữ toàn thân không một mảnh vải, đẹp đến mức có thê khiến tim đàn ông nhảy vọt. Nhưng lọt vào. mắt Phong Hàng Lãng, n chắn không khác gì một bức tượng vô thanh vô tức.

Nếu đã không có tình yêu từ đáy lòng, thì càng không thê sinh ra tình yêu!

Phong Hàng Lãng tìm vết thương bị mảnh thủy tỉnh cứa vào trên người Lam Du u, bôi thuốc sát trùng cho cô, sau đó lại thận trọng băng bó từng chỗ một.

cứu ra, toàn thân đã đen sì, gần như hóa thành than.....” "Những ngày đó, tôi không dám nhằm mát, tôi sợ chỉ cân tôi nhăm mắt lại, anh tôi sẽ không còn ở đó. 

"Bác sĩ nói với tôi: Từ bỏ đi, cho dù có cứu sông, cũng chỉ là người tàn phê.... "Tôi liền nói với bác sĩ, cho dù là người tàn phé, tôi cũng muốn anh tôi được sống!”

"Bây giò nhìn lại, quyết định của tôi lúc đó thật sự quá ích kỷ. Bởi vì tôi không muốn mắt đi anh trai, đã khiến anh đi mỗi ngày phải chịu đựng, trong sự dày vò, sông không bằng ch: *Mỗi buổi tối, anh ấy đều tỉnh giác trong sự đau đớn. Ảnh ây đã nhiêu lân nói với tôi: Hàng Lãng, buông tha cho anh anh thật sự không sông được nữal”

n nắm chặt bàn tay của anh ấy, uy hiệp anh ấy hết lần này đến lần khác: Nếu như anh dám chết, em sẽ giết hết tất cả mọi người ở Phong gia, sau đó chết cùng với anh!"

- Chương 485 | Đọc truyện tranh