Từ trong phòng truyền ra tiếng gào thét thê lương của Triệu Vinh An.

Lý Cảnh nắm lấy tay ta, bàn tay nó lạnh ngắt.

Triệu Chinh Bắc đứng cạnh bọn ta, đặt tay lên vai ta rồi khẽ vỗ về.

Bọn ta nhìn Triệu Vinh An cào cấu khắp người, từng vệt máu đen thẫm thấm qua lớp y phục của hắn.

Đại phu nói: "Nhị công tử bị ong độc đốt, vết thương thối rữa rất nhanh. Phải dùng chính mật hoa của loại ong độc này bôi lên thì mới mong làm dịu được thương thế."

Hầu phu nhân bị bóp cổ đến mức bầm tím, giọng nói khản đặc nhưng vẫn gào lên: "Vậy ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đi tìm mật hoa đi chứ!"

Đại phu mang vẻ mặt khó xử đáp: "Phu nhân, lão phu không am hiểu việc này, hay là trước hết hãy tìm vài người nuôi ong đến để nhận dạng kỹ càng đã."

Ông ta dùng một liều thuốc, tạm thời trấn áp được thương thế của Triệu Vinh An.

Hầu gia lập tức sai người đi tìm người nuôi ong.

Trên người Triệu Vinh An tỏa ra từng luồng mùi hôi thối nồng nặc.

Phu nhân của hắn bịt mũi, lùi lại mấy bước.

Triệu Vinh An như bừng tỉnh khỏi mộng mị, nhìn chằm chằm vào mặt ta nói: "Ta nhớ ra rồi! Ngươi chính là đứa gảy tỳ bà ở quán rượu huyện Nam An! Tên... tên Lan gì đó đúng không?"

Hầu gia nhạy bén nhìn về phía ta.

Ta ngơ ngác nói: "Sao nhị đệ lại biết ta từng sống ở huyện Nam An?"

Triệu Chinh Bắc siết nhẹ vai ta, chậm rãi lên tiếng: "Ta thấy nhị đệ bị trúng độc ong, đầu óc lú lẫn cả rồi."

Phu nhân hắn lại không chịu bỏ qua, hỏi dồn: "Đại ca, huynh đừng có ngắt lời! Cứ để hắn nói tiếp!"

Đại phu liếc nhìn Triệu Chinh Bắc một cái, lập tức rút ngân châm đâm mấy nhát vào người Triệu Vinh An.

Triệu Vinh An hôn mê lịm đi, không còn động tĩnh gì nữa.

Đại phu nói một cách ẩn ý: "Nhị công tử bị ong độc đốt vào chỗ hiểm, cho dù có chữa khỏi, e rằng sau này cũng không thể nối dõi tông đường được nữa."

Sắc mặt Hầu phu nhân lập tức trắng bệch ngay tại chỗ.

Bà ta nhìn chằm chằm vào Lý Cảnh, ánh mắt như thể vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Triệu Chinh Bắc trầm tĩnh nói: "Mẫu thân, có những lời một khi đã nói ra thì không rút lại được đâu, mong người hãy suy nghĩ kỹ."

Hầu phu nhân mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói ra lời nào.

Hầu gia nhíu mày, nhìn chằm chằm Lý Cảnh một hồi lâu.

Ông ta nén giận nói: "Lão đại, con theo ta vào thư phòng một chuyến!"

Triệu Chinh Bắc theo Hầu gia vào thư phòng.

Trước khi đi, chàng v**t v* gò má ta, thấp giọng nói: "Mọi việc đã có ta."

Ta nghiêng đầu mỉm cười với chàng, không đáp lời.

Mùi hôi thối trong phòng ngày càng nồng nặc, nhị thiếu phu nhân không chịu nổi nên đã đi trước.

Chỉ còn lại Hầu phu nhân là không rời không bỏ, canh chừng con trai bà ta.

Đại phu khách sáo nói: "Mời thiếu phu nhân và tiểu công tử lánh mặt cho, ta cần cởi y phục của nhị công tử để chẩn trị."

Ta và Lý Cảnh ra khỏi cửa, đi tới dưới đình hóng mát giữa sân viện.

Một trận mưa lớn bất ngờ ập đến, vùi dập những đóa hoa trong vườn đến tan tác điêu linh.

Xuân đi hạ đến, những loài hoa rực rỡ ngày xuân này cũng đã qua thời kỳ nở rộ rồi.

Những đóa hoa trong viện của ta cũng đến lúc phải tàn rồi.

Lý Cảnh bỗng nhiên nói: "Người lừa con, người đã nói khi nào ra tay sẽ bảo con biết."

Đúng là tính khí trẻ con, vẫn còn để tâm chuyện đó.

Ta lười biếng đáp: "Chẳng phải ta đã bảo con tưới hoa bón phân đó sao?"

Lý Cảnh buồn bã nói: "Chẳng trách từ khi trồng hoa đến nay lúc nào người cũng uể oải, chẳng muốn cử động. Có phải người lại dùng thân thử độc rồi không?"

Mật hoa có độc, ong hút mật xong sẽ tàn sát lẫn nhau.

Con nào còn sống sót sẽ trở thành loài ong độc sống dựa vào mật hoa đó.

Nhưng muốn biết độc tính của loài ong này, ta buộc phải thử qua thì mới có sự nắm chắc hoàn toàn.

Những con ong độc đầu tiên nuôi được, sau khi bị đốt chỉ có cảm giác đau đớn.

Cứ cách một khoảng thời gian lại đau khoảng một hai canh giờ, ngoài ra không còn cảm giác nào khác.

Ta lại điều chỉnh độc tính của mật hoa, nuôi dưỡng thêm một lứa khác.

Cuối cùng mới luyện ra được loại ong độc mà khi đốt sẽ làm da thịt thối rữa này.

Trên đời này chẳng có chuyện gì tốt lành mà ngồi không cũng gặt hái được.

Muốn có thu hoạch thì phải gieo trồng.

Đau đớn đối với ta mà nói là điều dễ dàng chịu đựng nhất.

Dù sao thì bao nhiêu năm qua, ta đã sớm quen rồi.

Lý Cảnh khẽ hỏi ta: "Tại sao ong độc chỉ đốt mỗi hắn ta thôi?"

Lúc mới dọn vào, Tân Vũ đã nói riêng với ta.

Triệu Vinh An sợ Hầu gia quở trách nên thường xuyên lén lút lẻn ra ngoài uống rượu qua lối cửa nách phía bên này.

Nàng ấy dặn ta khóa cửa cho kỹ, kẻo bị hắn va chạm mạo phạm.

Lúc đó ta đã nghĩ, đây chính là một cơ hội.

Mỗi tối khi Triệu Vinh An trở về, ta đều đốt một nén hương trên đầu tường.

Những kẻ uống rượu quá độ nếu hít phải loại hương này sẽ bị trúng độc trong thời gian dài.

Lâu dần, tính tình sẽ trở nên dễ cáu giận và hung bạo.

Chỉ là ta sợ bị người ta nắm thóp nên dùng liều lượng cực kỳ nhỏ.

Tân Vũ nói Triệu Vinh An bỗng nhiên trở nên rất nóng nảy, ta liền biết hương độc đã có tác dụng.

Lý Cảnh bừng tỉnh hiểu ra: "Lúc mới vào Hầu phủ, trong gói thuốc người tặng Trương ma ma đã có sẵn dược liệu kích động sự điên cuồng của Triệu Vinh An."

Trương ma ma là phận nô tỳ mà ngủ không ngon, dĩ nhiên là vì chủ nhân ngủ không yên rồi.

Cách đây không lâu Tân Vũ lại xin ta một gói thuốc, miệng thì nói là cho Trương ma ma dùng.

Thực chất ta biết là để dùng cho Hầu phu nhân.

Hôm nay vừa bước vào đại sảnh, ta đã ngửi thấy mùi hương trên người Hầu phu nhân.

Hầu phu nhân lầm tưởng Triệu Vinh An vì bị ong độc đốt nên mới làm hại bà ta.

Đến giờ bà ta vẫn còn gào khóc gọi Triệu Vinh An tỉnh lại.

Nhưng một khi hắn tỉnh lại, bà ta sẽ khốn khổ cho xem.

Độc ong cộng thêm hương độc chỉ càng k*ch th*ch Triệu Vinh An thêm phát điên phát cuồng.

Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo ta thấy một ma ma già cả người đẫm máu xông ra ngoài.

Bà ta sợ hãi vừa chạy vừa kêu cứu: "Người đâu! Mau đến đây!"

Nếu là ngày thường, chắc chắn trong viện sẽ có người canh gác.

Nhưng lúc này người đều đã bị Hầu gia phái đi tìm người nuôi ong cả rồi, thành ra nhất thời không thấy bóng ai.

Ta và Lý Cảnh chạy tới xem thì thấy đại phu đã bị Triệu Vinh An đánh ngất xỉu.

Hầu phu nhân nằm sóng soài dưới đất, y phục vương đầy máu tươi.

Triệu Vinh An cầm một cây trâm, tóc xõa rũ rượi, cả người hôi thối, trông chẳng khác nào ác quỷ.

Đáng lẽ hắn phải chết từ lâu rồi.

Chỉ tại vị đại phu kia y thuật quá cao siêu, vậy mà lại giữ được mạng cho hắn.

Nhưng cái hạng như hắn, sống thế này thà chết đi còn hơn.

Hắn trừng mắt nhìn ta, hung tợn nói: "Là ngươi đúng không! Lý Ngọc Lan! Ngươi tới tìm ta báo thù sao! Con tiện nhân! Còn giả vờ làm liệt nữ trinh tiết cái gì, chẳng phải cũng phải đợi ông đây hạ thuốc thì mới chịu theo ông sao."

Triệu Vinh An từng bước một tiến về phía ta.

Hắn giận dữ chửi bới: "Còn tiểu muội muội lạnh lùng bên cạnh ngươi đâu? Năm đó người mà ông đây có hứng thú chính là nó đấy, còn nhỏ tuổi mà đã có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, lại còn mang cái vẻ thanh cao lạnh nhạt của người lớn. Cha ngươi cũng thật thú vị, bán ngươi đi chứ nhất quyết không chịu bán nó, bảo nó còn quá nhỏ tuổi. Ha ha ha ha, thật nực cười!"

Phải rồi, thật nực cười làm sao.

Vì để cứu đứa con trai do ngoại thất sinh ra mà ông ta nỡ đem con gái mình bán cho Triệu Vinh An.

Ta nhớ lại lúc tỷ tỷ nhận được thư của cha, sau khi trang điểm sửa soạn để ra cửa đã vui vẻ nói: "Có lẽ là cha đã hồi tâm chuyển ý, muốn đón chúng ta về rồi."

Khi tỷ ấy uống phải chén thuốc mê do chính tay cha ruột đổ vào, chắc hẳn đã đau đớn đến nhường nào.

Ta lặng lẽ nhìn Triệu Vinh An, ngón tay kẹp lấy một cây ngân châm đã tẩm kịch độc.

Bàn tay Lý Cảnh ngày càng trở nên lạnh lẽo.

Nó bỗng nhiên sợ hãi nói: "Tiểu di, vậy mà con lại mang trong mình dòng máu của hạng người này, thật là dơ bẩn."

Ta ừ một tiếng: "Không sao đâu, hắn chết rồi, con đổi một người cha khác thì sẽ không còn dơ bẩn nữa."

Triệu Vinh An đã tiến sát tới nơi, mặt mày nanh ác nói: "Ông đây có thể cưỡng đoạt ngươi một lần thì sẽ có lần thứ hai! Dù sao cũng sẽ có mẫu thân ta dọn dẹp hậu quả cho ta!"

Đúng vậy, người mẹ vạn năng của hắn sẽ lo liệu ổn thỏa mọi chuyện cho hắn.

Bà ta mua chuộc quan lại, xoay ngược lại vu khống tỷ tỷ ta tội trộm cắp rồi đày ải hai tỷ muội ta đến nơi hẻo lánh xa xôi, khiến bọn ta kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.

Ngay lúc cây ngân châm của ta định đâm vào Triệu Vinh An thì một bàn tay đã nắm chặt lấy cổ tay ta.

Là Triệu Chinh Bắc.

Chàng kéo ta vào lòng, bảo: "Lý Tri Xuân, đừng giết người."

Viên Bích Độc Châu trên cổ tay ta đã chuyển sang màu đen kịt, đây là loại độc thấy máu là mất mạng.

Ta có chút tiếc nuối thầm nghĩ, không ngờ Triệu Chinh Bắc lại xuất hiện đúng lúc như vậy.

Ta tuyệt đối sẽ không chờ người nuôi ong tới nhận dạng ong độc rồi cứu sống Triệu Vinh An đâu.

Triệu Chinh Bắc nói: "Nàng hãy tin ta một lần."

Vụ bê bối của phủ Vĩnh An Hầu đồn vang khắp kinh thành.

Nhị công tử suýt chút nữa g**t ch*t mẹ ruột, lại bị trúng độc ong nằm liệt giường trở thành người tàn phế.

Bộ Hình lại nhận được đơn tố cáo, nói bảy năm trước nhị công tử đã c**ng b*c con nhà lành ở huyện Nam An.

Hầu phu nhân mua chuộc nha môn huyện Nam An, trái lại còn khép cô gái đó vào tội lưu đày.

Đương kim Hoàng thượng ghét nhất hạng quyền quý ngang ngược hống hách, ức h**p dân lành.

Sau khi điều tra làm rõ, Vĩnh An Hầu cũng bị liên lụy, bị khép tội trị gia không nghiêm và bị tước đi tước vị.

Hoàng thượng niệm tình Hầu phu nhân đang bị thương nặng nên miễn cho bà ta án tù tội, chỉ yêu cầu quản thúc tại gia.

"Ngươi không biết cái bộ dạng thảm hại của nhị công tử lúc này đâu, khắp người thối rữa bốc mùi, sống không bằng chết."

"Trong ngục ngày nào cũng truyền ra tiếng la hét thê thảm."

"Theo tôi thấy, hắn ta chẳng mấy chốc mà tự kết liễu đời mình thôi."

Mọi người trong quán trà bàn tán xôn xao.

Có kẻ nói chen vào một câu: "Thật ra phẩm hạnh nhị công tử cũng tạm được, chẳng qua là cưỡng đoạt một người phụ nữ mà phải chịu kết cục này, thật sự có chút oan uổng."

Lại có kẻ phụ họa: "Đúng thế, ai mà biết được lúc đó cô gái kia có phải muốn trèo cao bám víu quyền quý hay không."

Bà chủ quán trà vớ lấy cái chổi lông gà đi tới, quật mạnh một nhát xuống bàn, giận dữ mắng: "Cút hết đi cho bà! Quán trà của bà đây không hoan nghênh hạng súc sinh bước chân vào cửa!"

Hai vị khách nọ cười ngượng ngùng rồi lủi mất.

Ta và Lý Cảnh đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh này đều mỉm cười.

Bà chủ nhìn thấy ta, vui mừng khôn xiết đon đả đón chào.

"Tri Xuân!"

Tỷ ấy nắm lấy tay ta, mỉm cười nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.

Sau đó khẽ hỏi ta:

"Ta đều đã nghe cả rồi, mọi thứ vẫn ổn chứ?"

Năm đó khi ta và tỷ tỷ bị lưu đày tới thôn Hổ Đầu đất khách quê người, chính Phượng Bình tỷ tỷ đã cưu mang bọn ta.

Tỷ ấy là một góa phụ, dáng người cao lớn, sức vóc mạnh mẽ, tính tình lại bộc trực, sắc sảo.

Nhờ có tỷ ấy che chở, tỷ tỷ mới có thể bình an sinh hạ Lý Cảnh.

Sau này ta và Lý Cảnh đến kinh thành báo thù, Phượng Bình tỷ tỷ cũng dứt khoát đi theo luôn.

Khi đó Phượng Bình tỷ tỷ đỏ mắt nói: "Haizz... ngộ nhỡ hai đứa có bị người của Hầu phủ g**t ch*t thì ít ra cũng có người đến nhặt xác cho chứ."

Thật may mắn, bọn ta đều bình an vô sự.

Ta trao thiệp mời cho Phượng Bình tỷ, mỉm cười: "Tỷ tỷ, mời tỷ ới uống rượu mừng."

Phượng Bình tỷ tỷ hớn hở ra mặt, nhưng vừa mở thiệp thấy tên người trên đó, tỷ ấy kinh ngạc đến mức há hốc mồm không đóng lại được.

Tỷ ấy kéo ta ngồi xuống: "Trời đất ơi, muội định gả cho Triệu Chinh Bắc sao! Chuyện này chắc hẳn phải có nhiều ẩn tình lắm đúng không?"

Ẩn tình có nhiều không ư?

Ta ngẫm nghĩ một chút.

Cũng chẳng có gì nhiều đâu, chẳng qua là cái chuyện Triệu Chinh Bắc vừa nhìn đã nảy sinh ý đồ với nhan sắc của ta mà thôi.

Trái lại Lý Cảnh có chút đắn đo: "Lý Tri Xuân, vậy sau này con nên gọi ngài ấy là gì đây? Là tiểu di phụ hay là cha?"

Tri Xuân - Lạp Bút Tiểu Tửu - Chương 6 | Đọc truyện chữ