Tri Xuân - Lạp Bút Tiểu Tửu
Chương 2
Triệu Chinh Bắc nhìn người trên sập đang cầm một ngọn đèn mờ ảo, tóc dài thướt tha, dáng vẻ dịu dàng kiều diễm.
Trong phút chốc đầu óc chàng có chút mụ mị, những lời định nói trước khi vào cửa đều chẳng còn nhớ nổi.
Lại nghe giọng nói ấm áp của nàng, hòa nhã thốt ra hai chữ "phu quân".
Triệu Chinh Bắc càng như bị đóng đinh tại chỗ, tiến không được, lùi cũng không xong.
Nhận được thư khẩn của mẫu thân, chàng mới biết bảy năm trước Triệu Vinh An lại phạm phải chuyện khốn nạn này.
Vì tương lai của nhị đệ, mẫu thân muốn chàng gánh nợ thay.
Chàng nghe xong lòng chẳng chút gợn sóng, bởi lẽ từ nhỏ đến lớn, mẫu thân vốn luôn thiên vị như vậy.
Chuyện khác thì thôi đi, chẳng qua chỉ là mấy việc ăn chơi lêu lổng vô bổ, chàng gánh thì cũng gánh rồi.
Nhưng đây là chuyện lớn hủy hoại trong sạch, cưỡng đoạt dân nữ, chàng quyết không thể cứ để Triệu Vinh An trốn thoát như thế được.
Trước khi về phủ chàng đã hạ quyết tâm, phải nói rõ ràng với cô gái này.
Tuy rằng từ sớm đã viết thư nói rõ hôm nay sẽ về đến nhà.
Thế nhưng đến cửa thì vẫn chỉ có Trương ma ma cầm một ngọn đèn lẻ loi đứng đợi chàng.
Trương ma ma thấy vẻ mặt chàng khó đoán, gian nan giải thích: "Phu nhân..."
Tính tình Tân Vũ nóng nảy, giận dỗi nói: "Mẹ! Mẹ cũng đừng tìm cớ gạt đại công tử nữa! Đêm nay nhị công tử uống nhiều quá nên đau đầu, phu nhân đang ở bếp nhỏ đích thân nấu canh giải rượu cho ngài ấy nên mới không đến đón đại công tử."
Triệu Chinh Bắc không mấy để tâm phẩy phẩy tay, ra hiệu bọn họ không cần nhắc lại nữa.
Thuở nhỏ, chàng từng mong chờ có một ngọn đèn đợi mình, có một vòng tay ấm áp ôm lấy mình.
Nhưng giờ đây đã sớm qua cái tuổi ngây thơ ấy rồi.
Mẫu thân sinh chàng khi còn là thiếp thất, vì để lấy lòng đích mẫu mà gửi chàng qua đó nuôi dưỡng.
Sau này đích mẫu qua đời, bà ta lên làm chính thất, hai người cũng chẳng thể gần gũi được nữa.
Tình mẫu tử đã sớm đoạn tuyệt.
Trương ma ma nhắc đến Lý thị ở viện phụ, chỉ nói là người an phận, biết lo toan cuộc sống.
Tân Vũ và tiểu sai Xích Mặc bên cạnh chàng cãi nhau.
Xích Mặc tức giận nói: "Có phải ngươi bị Lý thị mua chuộc rồi không? Đại công tử đã nói rồi, về đến nhà là đưa nàng ta sang chỗ nhị công tử, nói thẳng với nàng ta rằng nàng ta nhận lầm người rồi!"
Tân Vũ không đành lòng nói: "Nhị thiếu phu nhân là người không nể nang ai, nhị công tử lại đào hoa không có trách nhiệm. Nếu thật sự như vậy, mẹ con họ không nơi nương tựa, e là sẽ chết lặng lẽ trong viện của nhị công tử mất."
Triệu Chinh Bắc không muốn nghe họ ồn ào, sải bước đi trước.
Bước vào sân viện đã lâu ngày xa cách, đập vào mắt là đủ loại hoa cỏ.
Muôn hồng nghìn tía, trong màn đêm này vô cùng bắt mắt.
Triệu Chinh Bắc không phải người thích náo nhiệt, bị những bông hoa này làm cho nhức mắt.
Lý thị này nuôi hoa dường như chỉ chọn màu sắc sặc sỡ, chẳng hề bận tâm hoa đắt hay rẻ.
Liên kiều ở ven đường đâu đâu cũng thấy, nàng lại đem trồng ở góc tường.
Bên cạnh đám liên kiều vàng rực rỡ là một vạt hoa bìm bìm tím leo kín tường viện.
Quét mắt nhìn qua, vàng, tím, đỏ, thật sự là cực kỳ dung tục.
Chàng nghĩ thầm, chẳng lẽ bao nhiêu màu sắc ở chợ hoa đều bị nàng gom về hết rồi sao.
Đã vậy, trong sân này lại treo tới năm sáu ngọn đèn lớn nhỏ.
Lồng đèn lại còn vẽ màu sắc rực rỡ, đủ mọi kiểu dáng.
Triệu Chinh Bắc thầm nghĩ, nếu không phải chàng đã ở đây hơn mười năm thì e là nhận không ra nữa.
Chàng thấy trong phòng vẫn còn bóng đèn, tưởng rằng Lý thị kia vẫn chưa ngủ.
Đẩy cửa bước vào, một luồng hương ấm thoang thoảng ập tới, bao phủ lấy tâm trí chàng.
Căn phòng chàng ở bao nhiêu năm nay vốn dĩ chỉ có một chiếc giường.
Vậy mà giờ đây đồ đạc lại bày biện lấp đầy cả phòng.
Triệu Chinh Bắc vòng qua chiếc bàn chạm khắc, vén rèm châu bước vào gian trong.
Vô tình liếc nhìn một cái là không thể rời mắt được nữa.
Một cô gái dung mạo nhu mì đang nằm trên giường chàng, hàng mi thanh mảnh đổ xuống một quầng bóng nhẹ dưới mắt.
Nàng quấn trong chiếc chăn thêu đầy hoa, ngủ rất ngon lành.
Có lẽ thấy hơi nóng, nàng lẩm bẩm một tiếng rồi đạp nhẹ tấm chăn.
Lộ ra đôi bàn chân trắng nõn như ngọc.
Quấn quýt ẩn hiện sau bức màn giường.
Triệu Chinh Bắc rũ mắt, định thần lại rồi nhìn xuống phía dưới của mình.
Kể từ khi trúng độc lúc thiếu thời, đây là lần đầu tiên nơi đó có phản ứng như vậy.
Bên ngoài lại truyền đến tiếng của Tân Vũ và Xích Mặc.
Xích Mặc nói: "Thấy chưa, đèn vẫn sáng! Chắc chắn công tử đang đuổi người đàn bà đó đi!"
Tân Vũ thở dài: "Chao ôi, công tử lòng dạ sắt đá, e là không giữ phu nhân lại được rồi."
Triệu Chinh Bắc chau mày, khóe mắt liếc thấy người phụ nữ trên sập khẽ cử động, sợ làm nàng thức giấc.
Chàng theo bản năng thổi tắt đèn, muốn nàng ngủ trong bóng tối được yên giấc hơn.
Ngờ đâu ánh sáng bên này vừa tắt, trong màn giường lại bừng sáng.
Lúc này Triệu Chinh Bắc đã nhìn rõ mồn một dáng vẻ của nàng.
Nàng mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh màu hồng anh đào, chăn trượt xuống, đường nét cơ thể lộ ra không sót chút gì.
Triệu Chinh Bắc có thị lực cực tốt, nhìn thấu mười mươi chút cảnh xuân nơi đó.
Chàng dời mắt đi, kéo áo choàng che chắn bản thân lại một chút.
Triệu Chinh Bắc nuốt nước bọt, thản nhiên mở miệng nói: "Đêm ngủ không thổi tắt đèn, dễ hỏa hoạn."
Chàng tự hận lời mở đầu này của mình thật quá nhạt nhẽo.
Nếu là Triệu Vinh An thì e là sẽ không nói như vậy, chỉ cần mở miệng là có thể chiếm được trái tim nàng.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Triệu Chinh Bắc đã ngẩn người.
Người trên sập lại mỉm cười nói: "Phu quân nói phải."
Nàng gọi chàng là phu quân.
Nhưng đáng lẽ nàng phải là người của Triệu Vinh An.
Bên ngoài, Xích Mặc đi tới gần, tiếng nói oang oang truyền vào trong.
Hắn gào lên: "Công tử, ngài nói chuyện xong chưa? Ta đã tìm được một ngôi nhà thích hợp, ngay đêm nay có thể tiễn hai mẹ con họ đi rồi."
*
Ta sớm đã nghĩ tới việc đầu tiên Triệu Chinh Bắc làm khi trở về là đuổi ta và Lý Cảnh đi.
Suy cho cùng, phàm là đàn ông có chút kiêu hãnh thì đều sẽ không cam tâm tình nguyện chấp nhận vợ con của đệ đệ mình.
Chỉ là hiện tại Triệu Vinh An chưa chết, Hầu phủ chưa tan rã, ta quyết không đi.
Trên người ta hun độc hoa Mê Tình, có thể khiến Triệu Chinh Bắc huyết khí dâng trào, đ*ng t*nh nóng nảy.
Rất nhiều người không phân biệt rõ thế nào là thấy sắc nảy lòng tham và thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Chỉ cần Triệu Chinh Bắc lầm tưởng rằng đã có tình cảm với ta, mọi chuyện sau đó sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Ta giả vờ như không nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài.
Khoác thêm áo ngoài tiến đến bên cạnh Triệu Chinh Bắc, khẽ nói: "Phu quân đã đi đường suốt đêm, chàng đi tắm rửa một chút rồi nghỉ ngơi sớm đi."
Đúng lúc ấy Tân Vũ bước vào.
Nàng ấy nhìn ta với ánh mắt đầy hối lỗi rồi nói: "Phu nhân, nô tỳ tiễn người."
Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Ta thấy Lý Cảnh cũng đã bị người ta gọi dậy, đang đứng ở ngoài cửa.
Ta rũ mi nói: "Những năm qua ta một mình nuôi dưỡng Cảnh Nhi khôn lớn, vốn không muốn tìm cha cho nó, nhưng ta thật sự..."
Đang nói dở.
Nước mắt ta như chuỗi ngọc đứt dây, lã chã rơi xuống.
Ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm Triệu Chinh Bắc, nghẹn ngào nói: "Phu quân, có vài lời ta chỉ muốn nói với chàng, liệu có thể bảo người khác lui ra, cho ta giữ lại chút thể diện không."
Ta biết dáng vẻ mình lúc rơi lệ lay động lòng người đến nhường nào.
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Triệu Chinh Bắc khẽ động đậy, dường như muốn an ủi ta.
Nhưng bàn tay vừa nhấc lên lại hạ xuống, siết chặt thành quyền, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Rõ ràng, độc hoa Mê Tình đã có tác dụng với chàng.
Tiếp theo chỉ cần diễn thêm một màn nữa là đủ để khiến ý chí của chàng tan rã.
Ta quay đầu khẽ nháy mắt với Lý Cảnh.
Thằng bé lập tức xông vào, uất ức nói: "Mẹ! Chúng ta đi thôi! Con coi như không có người cha này! Những năm qua dù khổ cực gian nan thế nào, chẳng phải chúng ta đều đã vượt qua rồi sao!"
Hai mẹ con ta ôm lấy nhau, ta để lộ một chút góc mặt nghiêng về phía Triệu Chinh Bắc.
Lúc này nhất định phải khóc thật thảm thiết mà vẫn thanh thoát.
Ta đã từng luyện tập rất lâu trước gương ở nhà.
Trương ma ma rốt cuộc không nhịn được nữa, bước vào khuyên nhủ: "Đại công tử, phu nhân quyết không phải hạng người tham phú phụ bần, dụng ý không tốt. Huống hồ tiểu thiếu gia tài năng thông tuệ, đại nho ở học đường đều nói ngài ấy tất thành kỳ tài, Hầu gia cũng đã xem qua văn chương của ngài ấy. Vì tiền đồ của tiểu thiếu gia, ngài cứ để phu nhân ở lại đây, có lão nô chăm sóc là được."
Ta gượng cười nói: "Ma ma, không cần làm khó phu quân nữa. Bọn ta vốn dĩ cũng chỉ là một đoạn tình sương khói, hạng thôn phụ quê mùa như ta, không xứng với chàng."
Nếu chỉ biết khóc lóc không thôi thì lại thành ra hạ sách.
Lúc này, phải lấy lùi làm tiến.
Ta dắt Lý Cảnh định rời đi.
Khi đi ngang qua Triệu Chinh Bắc, thân hình ta bỗng mềm nhũn, ngất lịm đi.
Triệu Chinh Bắc gần như ngay lập tức đỡ lấy ta, siết chặt ta vào lòng.
Triệu Chinh Bắc trầm giọng nói: "Mau đi mời đại phu."
Vậy mà chàng lại không đặt ta xuống sập mà cứ thế ôm mãi không buông.
Ta cảm nhận được những ngón tay thô ráp của chàng đang nhẹ nhàng m*n tr*n gò má mình, thầm thấy ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên ta sử dụng độc hoa Mê Tình mình nuôi cấy, hiệu quả lại nhanh đến vậy sao?
Tân Vũ ướm lời hỏi: "Đại công tử, Xích Mặc vẫn còn gọi xe ngựa đợi ở cửa ngách, có còn đưa phu nhân đi nữa không?"
Triệu Chinh Bắc lại đáp một câu: "Ta nói muốn đưa nàng ấy đi khi nào?"
Trong lòng ta thầm mắng, vậy vừa rồi sao ngươi lại im như thóc đổ vào hũ thế hả.
Triệu Chinh Bắc im lặng một lát rồi lại nói: "Vừa rồi ta chỉ đang nghĩ, nếu nàng ấy biết người từng có quan hệ x*c th*t với mình là nhị đệ mà giờ lại luôn miệng gọi ta là phu quân thì liệu sau này có hối hận không? Nếu ta giữ nàng lại, ngày nào đó chuyện vỡ lở thì chẳng phải sẽ ép nàng u uất mà sinh bệnh sao."
Lời này thật sự nằm ngoài dự tính của ta.
Lực đạo vòng tay Triệu Chinh Bắc càng lúc càng chặt, dường như thật sự sợ ta sẽ biến mất vào ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Tân Vũ nói nhỏ: "Nô tỳ thấy rằng, lấy chân tâm đổi chân tình. Chỉ cần đại công tử đối xử tốt với phu nhân, dù phu nhân có biết được sự thật thì cũng sẽ không trách công tử đâu."
Tin tức Triệu Chinh Bắc về nhà giữa đêm, mời thầy gọi thuốc cho ta đã làm kinh động cả Hầu phủ.
Vốn dĩ ta vào phủ rất kín kẽ, người biết đến sự hiện diện của ta không nhiều.
Phen này náo loạn, cả Hầu phủ thậm chí là người dân kinh thành đều biết Triệu Chinh Bắc đã vướng vào một món nợ phong lưu.
Hầu phu nhân lại càng vội vã kéo đến.
Ta vờ như đang hôn mê, nghe thấy bà ta và Triệu Chinh Bắc cãi nhau.
Hầu phu nhân giận đến tím mặt: "Rõ ràng con biết lai lịch nó thế nào, việc gì phải để tâm như vậy? Thậm chí còn sai người đi mời Ngự y tới phủ chẩn trị! Nếu để người ta biết được sự thật thì chẳng phải là hại chết đệ đệ con sao!"
Triệu Chinh Bắc thản nhiên nói: "Mẫu thân tự ý quyết định để nàng ấy làm phu nhân của con, con yêu thương nàng chẳng lẽ không đúng sao? Có trách thì cũng phải trách người đổ món nợ của đệ đệ lên đầu con."
Chàng phớt lờ cơn giận của Hầu phu nhân, cứng rắn tuyên bố: "Từ nay về sau viện này do nàng ấy làm chủ, mẫu thân không có việc gì thì đừng tới đây. Nếu để con biết được mẫu thân lén lút bày trò hãm hại nàng, con quyết không để yên đâu."
Khi Triệu Chinh Bắc nói lời này, chàng nhẹ nhàng v**t v* tóc mai của ta.
Trong thoáng chốc, ta cảm thấy thủ đoạn nuôi cấy hoa độc của mình đã lên một tầm cao mới.
Độc hoa Mê Tình chỉ bỏ một chút mà đã có công hiệu như thế.
Nếu tăng thêm liều lượng, e là Triệu Chinh Bắc này sẽ bị ta làm cho mê muội đến hóa ngốc mất!
Hầu phu nhân im lặng hồi lâu mới nói: "Con vẫn còn hận ta năm xưa đã để con uống ly rượu độc đó thay cho đệ đệ."
Triệu Chinh Bắc mỉa mai nói: "Mẫu thân, Triệu Vinh An đánh Tam Hoàng tử bị thương, Quý phi không chịu bỏ qua. Bà ta bày ra hai ly rượu, muốn con và Triệu Vinh An cùng uống. Rõ ràng người biết ly nào có độc nhưng vẫn đưa cho con uống. Đâu biết rằng thứ Quý phi muốn chính là tình mẫu tử chúng ta ly gián. Bà ta biết con thân thiết với Ngũ Hoàng tử nên muốn phế bỏ con để Ngũ Hoàng tử mất đi một cánh tay đắc lực. Vậy mà người lại mắc mưu. Không, có lẽ người còn mong con tàn phế để Triệu Vinh An được thừa kế tước vị ấy chứ."
Không ngờ giả vờ ngất xỉu mà còn nghe được một bí mật thế này.
Thảo nào sân viện Triệu Chinh Bắc ở vừa hẻo lánh vừa lụp xụp, từ khi còn nhỏ đã phải theo Ngũ Hoàng tử ra vùng Tây Bắc.
Hầu phu nhân bị vạch trần chuyện cũ, thẹn quá hóa giận bỏ đi.
Ta cảm thấy Triệu Chinh Bắc đột nhiên vỗ mạnh một cái vào trán mình.
Ta: "..."
Chẳng lẽ chàng biết ta đang giả vờ ngất sao?