Chương 167
Trong phòng sách của nhà họ Tô.
Tô Tuấn Thành ân cần nhìn Tần Mộ Ngôn, lịch sự đưa cốc trà đến trước mặt anh: “Cậu Ba, chắc hẳn cậu vừa đã nhìn thấy con gái ruột của tôi Huyền Anh ở dưới tầng rồi”
“Huyền Anh còn bé từ nhỏ đã phải chịu nhiều khổ cực, bố của Tô Ánh Nguyệt là một thằng súc vật, từ nhỏ Huyền Anh đã bị ông ta đánh đập la mắng, vừa nghèo vừa hung ác”
“Huyền Anh bị ông ta làm cho ảnh hưởng, ngay cả cấp hai con bé cũng chưa tốt nghiệp..”
“Cũng may năm năm trước chúng tôi nhận lại Huyền Anh, dù học lực của con bé không tốt nhưng chuyện kinh doanh nó lại rất giỏi, từ khi con bé làm việc ở tập đoàn nhà họ Tô, giúp công ty nhận được nhiều đơn hàng lớn.”
“Ông Tô lúc đầu không muốn con gái ruột của mình chịu khổ cực, vì vậy mới đẩy con gái nuôi vào cái phố này: “Bây giờ hối hận nên muốn nói với tôi mấy lời này?”
Giọng nói trầm của anh mang theo sự giễu cợt.
Tô Tuấn Thành chau mày, sắc mặt tái nhợt, ông ta bắt đầu nói lại: “Thực ra thực ra không phải như cậu Ba nói…”
“Là bởi vì… vì Tô Ánh Nguyệt đã cướp cậu!”