Editor: Min

Ngoại truyện 15:

Lời Liên Nguyên nói ra mỏng như một tờ giấy, nhẹ nhàng, rồi đâm thủng trái tim của Du Ngải Diệp.

Tuổi tác cách biệt giống như một cây cầu ngăn cách giữa họ.

Sự quan tâm của Liên Nguyên làm Du Ngải Diệp vừa vô cùng hưởng thụ, nhưng cũng vừa làm cho cậu giống như đã dánh mất đi cơ hội theo đuổi.

Trong mắt Liên Nguyên, cậu là một đứa em trai thông minh, chứ không phải là một alpha nguy hiểm.

Cậu có thể ở gần Liên Nguyên trong gang tấc, nhưng rồi lại dường như xa cách tận chân trời.

Du Ngải Diệp cười cười, tự mình điều chỉnh lại tâm trạng rồi nói.

"Cả hai phòng đều tốt, em chọn phòng bên tay phải anh là được rồi.

Cậu không cần ban công, chỉ cần được gần bên Liên Nguyên thêm một chút là dã đủ rồi.

"Ừ, vậy em sớm tìm thời gian chuyển nhà đi." Liên Nguyên không bận tâm về lựa chọn của cậu, bất luận là phòng lớn hay phòng nhỏ, đối với anh thì đều như nhau, "Hôm nay anh phải sắp xếp lại đồ đạc, không giữ em lại chơi được."

Du Ngải Diệp lập tức bày tỏ thái độ.

"Để em giúp anh."

"Không cần đâu, anh tự .... A."

Liên Nguyên vẫn còn định khách sáo, lại bị Du Ngải Diệp nắm lấy cổ tay.

"Hành lý để ở đâu, để em lái xe đưa anh đi."

___________________________

Giao thông ở nước ngoài chủ yếu dựa vào xe riêng, nhưng với một người chỉ vùi đầu vào sách vở như Liên Nguyên mà nói, thì kĩ năng lái xe của anh còn chưa được kích hoạt, anh cực kì cần một tài xế riêng.

May mà bên cạnh anh có Du Ngải Diệp, cậu còn có thể làm người dẫn đường.

Hành lý của Liên Nguyên chỉ có ba cái, thậm chí còn chưa nhét được đầy cốp xe của Du Ngải Diệp.

"Sao anh ít đồ vậy?" Du Ngải Diệp cảm thấy lo lắng với sự chuẩn bị của Liên Nguyên, "Trời sắp chuyển lạnh rồi đó."

Liên Nguyên gãi đầu, bị người nhỏ tuổi hơn giáo huấn khiến anh hơi ngại.

"Anh chỉ gửi sang những nhu yếu phẩm thôi, đồ khác thì tính qua đây rồi mau cũng được.

Thực ra thì anh đã ở nhà một tuần để xếp đồ đạc, nhưng chẳng biết là bản thân nên mang theo những cái gì, cuối cùng đành nhét đại mấy đồ linh tinh vào thùng, rồi vội vàng chạy đi nước ngoài.

Du Ngải Diệp chỉ nhìn qua là hiểu nhưng cậu cũng không bóc trần anh, ngược lại còn khéo léo dùng chuyện này để đưa ra một lời hẹn.

"Cũng được, vậy hẹn hôm nào đi dể em đưa anh ra ngoài mua sắm."

Hiển nhiên là Liên Nguyên lại từ chối.

"Không cần phải phiền vậy đâu, anh có thể tự đi được mà."

"Em không thấy phiền." Du Ngải Diệp đặt tay lên vai Liên Nguyên, nghiêm túc nói, "Chuyện của anh, em vĩnh viễn không bao giờ thấy phiền."

Cậu sẽ chứng minh được đây không phải chỉ là những lời nói suông.

Hết ngoại truyện 15.