Editor: Min

Ngoại truyện 11:

Ba lớn đã chuẩn bị cho Liên Nguyên một căn hộ cao cấp gần trường học, gồm hai phòng ngủ, một phòng ngủ, một bếp, một nhà vệ sinh, được trang hoàng rất có gu, toàn bộ đều theo tông màu xanh nhạt mà Liên Nguyên thích.

Liên Nguyên vốn là một người hiền lành, từ bé đã rất hiểu chuyện, khiến hai người ba không khỏi đau lòng vì em bé thiên thần nhà mình. Tất nhiên bây giờ anh cũng chẳng hề bắt bẻ tí nào, vừa vào nhà đã vui vẻ hớn hở.

"Con có chỗ nào không thích không?"

Liên Nguyên lắc đầu, hoàn toàn không tìm thấy được điểm nào để chê.

"Không ạ, rất tốt rồi ạ."

Ngược lại ba Liên Kiều lại không hài lòng lắm, ông cả thấy con trai lớn của mình đã chịu nhiều cực khổ, sống quá bần hàn.

Rõ ràng có thể ở nhà ăn chơi lểu lổng như một công tử, chứ không phải cứ đi hiến thấn cho y học cái gì gì đó, suốt ngày bận rộn, cả năm không được nghỉ quá nửa tháng, đã thế còn chẳng kiếm được mấy đồng, làm người ta thật sự rất xót xa.

"Nơi này hơi nhỏ, nhưng mà lại tiện cho con đi học, chúng ta sẽ chịu thiệt một tí, đồng ý để con ở tạm đây."

Liên Kiều xoa xoa đầu Liên Nguyên, ông không thể tính là một người cha tốt, nhiều năm nuôi con như vậy cũng cứ là mơ mơ hồ hồ qua ngày.

Ông thật sự rất may mắn, đã tìm được một người đàn ông vừa đẹp trai lại vừa giỏi chăm sóc cho mình thì thôi, sinh ra hai đứa con trai cũng vừa ngoan vừa hiểu chuyện.

Liên Nguyên nào biết trong lòng ba mình đang trăm mối suy nghĩ, anh liền khen.

"Tốt lắm rồi ba ạ, hai phòng một phòng khách, hoàn toàn là đủ cho con ở mà."

Liên Kiều bị ánh mắt vui vẻ lấp lánh của con trai làm cho cảm giác cũng lâng lâng.

"Đủ cho con ở chứ, ba đã nghĩ ngay đến chuyện ở bên ngoài trường rồi. Một là tiện cho con sinh hoạt, không cần phải chen chúc với người khác. Hai là nếu con muốn dẫn trai xinh gái đẹp nào về thì cũng không bị cản trở, muốn đưa ai về thì đưa."

Liên Nguyên nghe thấy thế thì sửng sốt, lại một lần nữa anh cảm nhận được việc ba thật sự rất cởi mở và hiện đại.

"Ba?"

Liên Kiều thấy con trai mình đơn thuần như vậy thì rầu rĩ.

"Bé yêu của ba, con 35 rồi chứ không phải 15 nữa, chẳng lẽ ở nơi đất khách quê người con lại không thể có được vài cuộc tình lãng mạn à?"

Năm ấy tầm tuổi này là ông đã cút bắt yêu đương rồi, đến mức chạy có thoát đâu, còn con trai ông nhìn thế này chứ có khi vẫn đang xem Makka Pakka (*) ấy chứ.

(*) Là một chương trình thiếu nhi nổi tiếng của Anh dành cho trẻ dưới 5 tuổi.

"Kì Đan." Liên Kiều thấy lạnh gáy liền không nói gì nữa. Ba lớn vừa tự tay thay ga giường cho anh liền trấn an, "Con không phải để ý tới ba nhỏ của con, con cũng biết miệng ba nhỏ con không có cửa cái quái gì cũng dám nói cả ... Mà ba nghe nói con trai của thầy con cũng đang học ở trường đại học này phải không, có người quen cũng tốt, có thể tiện chăm sóc lẫn nhau."

Liên Nguyên vừa nghe thấy ba lớn nhà mình nói nghiêm túc thế thì bật cười.

"Chăm sóc gì chứ ạ, thằng bé vẫn chỉ là trẻ con thôi ạ."

Liên Kiều cạn lời, đứa trẻ đó ông từng gặp rồi, cậu còn cao hơn ông tới nửa cái đầu, ai lại gọi một alpha cao tới gần 2m là trẻ con chứ.

"Trẻ con cái gì mà trẻ con, cũng chỉ có con mới coi một alpha 20 tuổi là trẻ con thôi."

Liên Nguyên không phục, cảm thấy ba mình đang trông mặt bắt hình dong.

"Ba, là do ba có định kiến đó."

Liên Kiều tức tới bật cười, ông ngẫm nghĩ rồi cùng thôi, vỗ vỗ vai con trai mình.

"Thôi bỏ đi, con thế này cũng rất tốt."

Ngốc ngốc chậm hiểu một tí cũng chẳng phải chuyện gì xấu.

Để ông ba già của con đây xem kịch chút.

Hết ngoại truyện 11.