Tổng tài câm sủng vợ - Trương Tú Anh
Đúng là hồ đồ!
“Ba, xin ba hãy cứu Tú Linh lần này, con bé còn trẻ còn tương lai phía trước...”
Hàn Thu Nguyệt thấy thái độ tức giận của Trưởng lão gia cũng nước mắt lưng tròng xin cho Trương Tú Linh.
“Ta không cứu được nó! Nó không biết tự cứu mình thì ai cứu được nó? Nó cũng không còn trẻ nữa, sáu năm trước nó hại Tú Anh ra nông nỗi nào? Lúc ấy sao các con không nghĩ Tú Anh nó còn trẻ mà tha thứ, cho con bé một cơ hội? Trương gia tới nước này tất cả đều do nó” Trưởng lão gia tức giận, từ đầu tới cuối hai người TRương Vân Sơn và Hàn Thu Nguyệt đều là nói đỡ cho Trường Tú Linh, cả hai chưa từng nghĩ tới sẽ giáo dục cô ta như thế nào, càng không để ý tới cảm nhận của Trương Tú Anh. Đúng là hồ đồ!
“Tại sao mọi tội lỗi đều đổ lên đầu con? Nếu không phải vì chị ta còn có cần đi tới nước này không?” Trương Tú Linh từ này tới giờ ngồi im, nhìn thái độ quan tâm, chăm sóc của Lăng Quốc Thiên dành cho Trương Tú Anh cô ta như phát rồ, đứng phắt dậy chỉ tay về phía Trương Tú Anh.
“Từ nhỏ tới lớn ai ai cũng vây quanh khen ngợi
chị ta, lúc nào mọi người cũng mang chị ta so sánh với con. Lúc nào con cũng giống như cái bóng của chị ta. Các người đã bao giờ nghĩ tới cảm giác của con khi bị đem ra so sánh với chị ta chưa? Chị ta xuất sắc là việc của chị ta, sao lôi con vào?
Trương Tú Linh càng nói càng mất kiểm soát, mắt cô ta trợn lên nhìn từng người trong phòng. Mặt Hàn Thu Nguyệt đã trắng còn hơn cả cả tuyết ngoài trời. Trương Vân Sơn cuộn chặt nắm tay.
Trương Tú Linh cười như điện như dại, mái tóc của cô ta xõa tung rối mù, gương mặt còn mấy vết cào của trận đòn ghe lúc sáng vẫn đang rớm máu. Cô ta hất mấy lọn tóc sang một bên, quay mặt nhìn Trương Tú Anh.
“Còn chị nữa, tại sao chị lại thông minh hơn tôi, tại sao chị lại xuất sắc hơn tôi? Chị lúc nào cũng tỏ ra nhường nhịn tôi, chị có dám khẳng định trong lòng chị không bất mãn? Tới người đàn ông của tôi chị cũng cướp mất? Tôi không cam tâm”
Vừa dứt lời, Trương Tú Linh rút trong túi áo ra con dao nhọn bất ngờ lao về phía Trương Tú Anh trước sự ngỡ ngàng của Thương lão gia và Trương Vân Sơn, Hàn Thu Nguyệt lúc này nước mắt đã lăn dài trên mặt, bà ta nghẹn ngào không nói nên lời trước những lời nói của Trương Tú Linh.
Thấy cô ta cầm dao lao về phía Trương Tú ANh tất cả chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn. Trương Tú Linh lao tới, chị nghe tiếng hự!