Tổng tài câm sủng vợ - Trương Tú Anh
“Hôm nay tôi tới đây cũng là vì chuyện đó”
Đường đi không xa, núi cũng không quá cao. Khung cảnh rất đẹp. Trời đang vào thu hai bên đường rừng cây rực rỡ lá vàng. Không khí mát mẻ trong lành. Bầu trời trên cao rất xanh, Tú Anh cảm thấy người khoan khoái, lâu rồi cô mới được hít thở không khí trong lành như thế này.
Ngồi miếu nhỏ nhưng rất khang trang, bài trí lịch sự không có vẻ gì là quá cổ kính. Cô không hiểu sao lại gọi là miếu cổ. Một người đàn ông chừng hơn 50 tuổi, dáng nhỏ thó bước ra. Ông ta tươi cười tiến về phía Hàn Thu Nguyệt.
“Trượng phu nhân, lâu rồi không gặp. Mời bà vào trong
Trương Tú Anh và Trương Tú Linh cũng theo chân hai người bọn họ bước vào gian tiếp khách.
“Hôm nay Trượng phu nhân tới tìm tôi là có việc gì? Nhìn bà, không phải Trương gia sắp có hỉ sự đấy chứ?”. - Ông ta vừa cười vừa rót cốc trà
đưa tới trước mặt Hàn Thu Nguyệt.
“Hôm nay tôi tới đây cũng là vì chuyện đó” - Giọng Hàn Thu Nguyệt run run, bà ta càng thêm tâm phục khẩu phục ông ta, vừa vào cửa mà ông ta đã biết nhà bà sắp có hỉ sự.
“Bà viết ngày giờ sinh của hai tiểu thư vào đây”. Ông ta đưa cho Hàn Thu Nguyệt một cuốn sổ và cây bút rồi quay sang nhìn Tú Anh và Tú Linh.
“Vị này là...”
“Đây là Tú Anh sinh trước, Tú Linh sinh sau”. Hàn Thu Nguyệt chỉ vào từng người giới thiệu.
Buổi chiều trước ngày diễn ra lễ cưới, Lăng gia cho xe tới đón Trương Tú Anh, nói là Lăng
Quốc Thiên muốn gặp mặt cô để thống nhất một số thứ cho hôn lễ.
Trương Tú Anh một mình tới Lăng gia. Khác hẳn với những gì cô tưởng tượng, Lăng Duệ và Trịnh Dục Tú đối xử với cô khá hòa nhã, họ đón cô vào nhà hỏi cô đi đường có một không sau đó họ cho người dẫn cô vào thư phòng gặp Lăng Quốc Thiên.
Trương Tú Anh bước vào phòng Lăng Quốc Thiên đang ngồi trên xe lăn cạnh cửa sổ, Thương Tú Anh chỉ nhìn thấy bóng lưng gầy, bờ vai rộng. Cô nhớ tới hình đã tra được trên mạng từ ngày anh chưa bị thương.Anh có ngoại hình hết sức thu hút, vẻ điển trai nam tính, rắn rỏi, dáng người hơn một mét tám thẳng tắp. Ánh mắt hút hồn. Một người đẹp đẽ, ngời ngời sức sống như vậy giờ đây gắn mình với xe lăn và gương mặt không còn nguyên vẹn cảm giác ấy thật tồi tệ. Trong lòng cô dâng lên nỗi thương cảm. Lời nói cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.