Tổng tài câm sủng vợ - Trương Tú Anh
. Ác mộng
Trương Tú Anh bị ném mạnh lên chiếc giường mềm mại, xung quanh bao phủ trong bóng tối. Toàn thân cô đau đớn, các khớp xương như muốn nứt ra. Cơ thể cô nóng ran, ngứa ngáy vặn vẹo không ngừng, như có hàng trăm ngọn lửa thiêu đốt trong cơ thể cô. Chút ý thức lờ mờ còn sót cô thấy tiếng của 2 người đàn ông đang trao đổi to nhỏ
“Con hàng này ngon thật, tao sắp không nhịn được rồi” gã đàn ông vừa cất giọng khàn khàn vừa vuốt đôi chân thon dài, láng mịn hở ra ngoài lớp váy của cô, khiến thân hình cô càng thêm vặn vẹo.
“Mày nhịn đi, mày có biết con hàng này giá bao nhiêu không? Mày mà đụng vào nó thì đại ca sẽ cho mày ăn đạn đó, đi thôi! Trong bar có mấy em ngon lắm để tao kiếm cho mày một em giải sầu”. - gã đàn ông còn lại vừa nói vừa kéo tay đồng bọn rời đi.
Tú Anh không nhịn được cảm giác khô nóng trong người, cái vuốt nhẹ của gã đàn ông khi nãy khiến chút lý trí còn lại của cô cảnh báo sự nguy hiểm nhưng cơ thể cô lại hưởng ứng hành động của gã, càng khát khao nhiều hơn. Cô lờ mờ nhận ra chuyện gì đang xảy ra với mình, cô cố gắng tỉnh táo nhưng càng ngày cơ thể và càng không nghe theo sự điều khiển của cô, bộ váy trên người thật vướng víu Tú Anh bắt đầu khua tay múa chân muốn cởi phắt chiếc váy trên người, tìm sự thoải mái cho bản thân. Cơ thể nhỏ bé chìm nghỉm trong chiếc giường êm ái rộng lớn.
Người đàn đeo kính đen ngồi bên cạnh nhăn mặt đưa cho Tú Anh tờ khăn giấy, Tú Anh ngớ người sau đó mới để ý tới bộ dạng nhếch nhác của mình mồ hôi rịn ra ướt đầm trên trán khiến tóc cô bết vào nhau, gương mặt nhợt nhạt không có sức sống. Cô lí nhí cảm ơn, nhưng nhận lại là gương mặt lạnh tanh và thái độ giống như cô là con côn trùng làm bẩn mắt anh ta vậy. Tú Anh thầm thở dài, không phải anh ta ga lăng tốt bụng mà chẳng qua sự nhếch nhác của cô khiến anh ta khó chịu “mặt mũi thì không tới nỗi nào mà tính tình khó chịu, mất lịch sự” - Tú Anh lẩm bẩm.
Đã lâu rồi cô mới thoát ra khỏi được cơn ác mộng kinh hoàng đó, cô tưởng mình đã quên đi được phần nào. Nhưng khi trở lại thành phố này, nỗi ám ảnh vẫn còn trong cô.
Tú Anh, ngồi trong quán cà phê cạnh sân bay, gọi một ly cà phê đen không đường, chờ xe tới đón. Tú Linh, em gái song sinh của cô vừa gọi tới xin lỗi vì tắc đường sẽ tới trễ 30 phút, bảo cô kiếm quán cà phê nào đó ngồi đợi. Tú Anh ừ hữ, kiếm cho mình một chỗ ngồi có khung cửa sổ nhìn ra thảm cỏ xanh mướt, dù sao thì cô cũng không vội vã gặp ai trong gia đình mình cả. Cô có dự cảm cuộc đoàn tụ gia đình này chẳng có gì vui vẻ. Cô chỉ chờ xem, cô em gái “yêu quý” của mình sẽ giở những trò gì khi nằng nặc xin ba gọi cô trở về sau chừng ấy năm họ coi cô là nỗi ô nhục, không cho cô quyền được trở về.
Cũng tốt, nếu họ không gọi thì cô cũng sẽ trở về sớm thôi. Cô phải trở về để lấy lại danh dự của cô cả nhà họ Trương, là tiểu thư khuê các đứng đầu Ninh Thành. Trở về để trả lại cho những người đã hại cô cái giá mà họ đáng phải nhận.