Anh chất vấn khiến Lam Dật Thần trầm mặc, mặc dù hắn chưa từng trải qua chuyện như vậy, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được trong lòng bạn tốt của mình hẳn vô cùng thống khổ, đó là một loại tình cảm chân thành đau tới sống chết, hơn nữa còn có sự áy náy đối với cô ấy. Nỗi đau này, áy náy đó, không phải người bình thường có thể chịu đựng được.
Kế tiếp, hai người cũng không ai nói câu nào, cho đến khi xe dừng lại ở trước cửa nhà họ Du, Lam Dật Thần mới nghiêng đầu nói với Du Thần ích: “ trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề, tớ nghĩ Tình nhi ở trên trời có linh thiêng, nhất định cũng không hi vọng cậu thống khổ như vậy. Ban đầu cô ấy cứu cậu, chính là hi vọng cậu phải sống cho thật tốt, chỉ cần cậu sống tốt, dù có phải hi sinh mạng sống , cô ấy cũng cam tâm tình nguyện, cậu không nên phụ tình yêu của cô ấy đối với cậu.”
Đây là Lam Dật Thần lần đầu tiên dùng lời lẽ nghiêm túc nói chuyện với anh, Du Thần Ích sau khi nghe câu nói đầy quan tâm của hắn, trong lòng thấy cảm động. nhưng mà, nói anh không cần trốn tránh, anh cần trốn tránh cái gì đây?
Sau đó, anh nghiêng đầu nhìn về phía vườn hoa đại trạch, ( cổng chính) , ở trong nhà này, ngoài hai người thân của anh, còn có một người phụ nữ mà anh không muốn nhìn thấy nhất .
Nghĩ đến người phụ nữ kia, ánh mắt anh trầm xuống, sau đó nói với Lam Dật Thần: “ Đi tới nhà cậu đi!” Chỉ cần một ngày người phụ nữ này còn ở trong nhà anh, anh cũng sẽ không bước vào nhà một bước.
Văn Hinh biết, nhất định là Diêu Phương sợ cô chạy trốn, cho nên mới thuê hai người kia tới canh chừng cô.
Nghĩ thế, cô không khỏi bật cười, cô hôm nay, đã trở thành người không có nhà để về nữa rồi, còn có thể chạy đi chỗ nào đây? Bà ấy căn bản không cần thiết phải làm như vậy.
Đang suy nghĩ, lại nghe thấy tiếng Quản gia Trần ở bên kia kêu lên: “ Văn Hinh, ra vườn hoa nhổ cỏ dại đi!”
“Lập tức đi ngay!” Văn Hinh nhanh chóng làm hết công việc đang dang dở, sau đó cầm dụng cụ nhổ cỏ đi tới vườn hoa, mà quản gia Trần một mực đứng phía sau nhìn cô, như sợ hãi cô sẽ làm biếng vậy.