Nghĩ tới đây, bà lạnh lùng mà thốt:” Hôm nay, cô còn muốn giải trừ hiệp ước sao?”
Lúc này, nụ cười trên gương mặt Văn Hinh đã tắt hẳn, khuôn mặt cô mang đầy bi thương.
Hôm nay, cô đã không còn nhà, cứ coi như là giải trừ hiệp ước, cô còn có chỗ nào để đi đây?
Thấy được biểu hiện của cô, Diêu Phương biết đã không còn vấn đề gì lớn nữa, vì vậy mới nói:” nếu như cô muốn rời đi cũng có thể, chờ tới lúc cô trả đủ số nợ 200 vạn thiếu chúng tôi, cô có thể đi.
Không phải trước kia, cô vẫn ngoan ngoãn ở chỗ này làm người giúp việc sao, dù sao cô cũng không thể đi, biết không?”
Văn Hinh vẫn không nói gì, như là đã chấp nhận, bất kể Diêu Phương nói gì, cô dường như đều tiếp nhận vô điều kiện vậy.
Diêu Phương lạnh lùng nhìn cô, sau đó xoay người tìm quản gia Trần, bỏ lại Văn Hinh một mình ngơ ngác đứng ở đằng kia, không hề nhúc nhích….
“A —— Du Thần Ích, cậu muốn chết cũng không cần kéo tớ cùng a! Tớ còn trẻ như vậy, tớ còn có nhiều việc chưa làm, tớ còn chưa kết hôn, tớ còn chưa….”
“Cậu còn nói nhảm nữa tôi liền ném cậu ra ngoài!”
Cuối cùng, xe rốt cuộc dừng lại, mà lúc này, Lam Dật Thần đã sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, thở hồng hộc, giống như vừa mới tham gia cuộc thi Marathon vậy.
“Lần sau dù có đánh chết tớ cũng không ngồi xe của cậu!” hắn còn chưa hoàn hồn, ngồi trên xe người này, tốc độ kia quả thật có thể so với tên lửa. Hắn lúc này mới tỉnh ngộ, thì ra đây chính là kĩ thuật đua xe của Du Thần ích, căn bản mình chỉ được coi là đồ chơi của trẻ con, khiến hắn nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Du Thần ích lạnh lùng liếc hắn , cũng không nói gì, trực tiếp đẩy cửa xe đi xuống.
Lam Dật Thần thấy anh ta xuống xe cũng vội vàng theo xuống, lần này không quan trọng, lúc nãy thiếu chút nữa trái tim nhỏ bé của hắn đã nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, “ Cậu…cậu…” hắn nhìn khung cảnh trước mắt, không nói nên lời, từ nhỏ tới lớn hắn không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ nhất là những thứ đồ trước mắt này.