Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút
Chương 343
Văn Hinh nhanh chóng được đưa vào phòng phụ sản, trong phòng bệnh, mọi người luân phiên nhau ôm đứa bé, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ háo hức, muốn dược bế bé.
Cuối cùng, khi đưa nhỏ đến phiên Tiều Lăng bế, cô nhìn đứa trẻ nho nhỏ trong ngực mình, mắt, mũi đều nhỏ như chưa mở hết, trong lòng trần đầy vui mừng. Lúc này, Lăng Hạo Hiên cũng đứng bên cạnh, không nhịn được đưa tay trêu chọc đứa nhỏ, gương mặt đẹp trai thường ngày nở nụ cười đầy dịu dàng, khiến Tiểu Lăng không khỏi bồi hồi.
Cô nhìn anh một cái, bỗng nói: “ Bác sĩ Lăng, anh xem đứa bé đáng yêu quá này, nếu như mà tôi và anh cũng có đứa nhỏ như vậy thì tốt biết mấy!” Cô nói xong, cúi đầu, mặt bỗng đỏ rực.
Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc, đợi đến khi mọi người phản ứng kịp, đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn Lăng Hạo Hiên và Tiểu Lăng. Lúc này, Tề Nhân Kiệt đi tới, quàng tay lên vai Lăng Hạo Hiên, cười tà: “ Đúng vậy nha, em xem tên ngốc của chúng ta dáng dấp lịch sự tuấn tú thế này, cùng Tiểu Lăng thì đúng là phối hợp tuyệt vời, đứa bé tương lai được sinh ra nhất định sẽ rất đáng yêu đấy!”
Nghe vậy, Lăng Hạo Hiên rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn Văn Hinh, vẻ mặt bi thương, “ Mình gây nhiễu cho cậu à??” Anh vẫn biết cô chưa từng thích mình, nhưng anh vẫn mặt dày mày dạn ở bênh cạnh cô, nhất định là cô thấy phiền rồi.
“ Ai nói, phải là mình gây phiền cho cậu mới đúng, cho tới tận bây giờ, vẫn là cậu luôn ở bên cạnh mình, thời điểm mình gặp khó khăn nhất trợ giúp mình, nhưng năm này nếu không phải có cậu, mình đã sớm không kiên trì được rồi.” Nói đến đây, Văn Hinh cũng thật cảm kích Lăng Hạo Hiên, nhiều năm yên lặng đi bên cạnh cô, cô cũng không hi vọng anh cứ như vậy cả đợi, cô chỉ hi vọng anh có thể tìm được hạnh phúc của chính mình.
Ngày đó, họ nói chuyện cực kì lâu, cuối cùng, Lăng Hạo Hiên ra về, trên mặt anh cũng nở nụ cười.
Một ngày này, Du Thần ích tới bệnh viện thăm Văn Hinh, vô tình gặp mẹ mình ngoài hành lang, thấy trong tay bà đang cầm một tờ báo cáo xét nghiệm, anh nghi ngờ hỏi: “ Mẹ, trong tay mẹ cầm cái gì vậy?”