Trước câu hỏi của cô, Diêu Phương không thể trả lời nổi, chỉ có thể trầm mặc.
Bà cũng không rõ con trai của mình lắm, từ nhỏ tới lớn, cho dù có phạm phải sai lầm gì, cũng chưa thấy lần nào nó cúi đầu nhận sai?
Nhìn thấy Diêu Phương trầm mặc không nói gì, Văn Hinh sớm đã hiểu rõ, nếu như Du Thần Ích chịu đến nói xin lỗi, thì anh ta đã sớm tới rồi. Thế mà, cô vừa cười vừa nói, “ Anh ta muốn như thế nào bây giờ, không chịu nhận chi phiếu hai ngàn vạn, nhưng cũng không muốn tới xin lỗi tôi, anh ta là đang muốn tổn sức đấu với tôi sao? Tôi muốn nhìn xem, đến cuối cùng, ai mới là người phải hối hận trước đây.”
“Văn Hinh!” Diêu Phương nhìn thấy sự quyết liệt trên khuôn mặt của Văn Hinh, trong lòng bà càng thêm lo lắng.
“Không phải là hai ngàn vạn sao?” Văn Hinh cười nói, nụ cười kia rực rỡ như đóa anh túc đang nở rộ, khiến cô vô cùng xinh đẹp, lại mang một lực hấp dẫn mạnh mẽ. “ Mặc dù tôi không có tiền, nhưng tôi có thể lấy cái mạng này ra đền, nếu như một mạng chưa đủ, vậy thì còn mạng của đứa nhỏ trong bụng tôi nữa, như vậy hẳn là đủ đi.”
“ Muốn tôi tha thứ cho anh ta?” Văn Hinh cười lanh, “ trừ phi anh ta tự mình quỳ xuống xin lỗi tôi, bằng không, đừng mơ tôi sẽ tha thứ cho anh ta.”
Nghe vậy, Diêu Phương giật mình, ngơ ngác nhìn Văn Hinh, nhìn đôi mắt sâu cùng nụ cười lạnh của cô, bà không nói nên lời. Bà nhìn Văn Hinh hồi lâu, cô vẫn thủy chung nhìn ra bên ngoài cửa sổ, cũng không thèm liếc nhìn bà lấy một cái, cuối cùng bất đắc dĩ bà đành rời đi.
Chờ Diêu Phương đi rồi, Văn Hinh quay đầu lại, lại ngoài ý muốn thấy Lăng Hạo Hiên đã đứng ở cửa từ bao giờ, anh vĩnh viễn nở nụ cười dịu dàng tươi cười với cô, mũi cô đột nhiên cay cay, nước mắt cứ như vậy rơi xuống không thể kiềm chế được.
Thấy cô đột nhiên khóc to, nụ cười trên mặt Lăng Hạo Hiên phút chốc biến mất, rất nhanh anh đã bước tới giường bệnh của cô, cầm lấy tay cô, lo lắng hỏi: “ Làm sao vậy??”