Mấy ngày sau đó, dì Trương theo lời giao phó của Tề Nhân Kiệt, lần nào tơi cũng mang theo hai hộp cơm, mà lần nào Văn Hinh nhìn thấy cũng đều muốn im lặng.

Cô cũng không phải là heo, làm sao có thể ăn được nhiều như vậy.

Nhưng mà, bởi vì có thím Trương dụ dỗ, cười cười nói nói, nên toàn bộ hai hộp cơm đều trôi được cả vào bụng cô. Thật ra, tuy nói là tận hai hộp cơm, nhưng thật ra thì một hộp là đựng canh, một hộp khác đựng thức ăn, cho nên mới nhiều như vậy.

Thím Trương hết lòng làm vì cô, sắc mặt Văn Hinh đang từ trắng bệch không có chút huyết sắc đã trở nên hồng hào hơn, thoạt nhìn cũng đẫy đà hơn mấy ngày trước nhiều, thần sắc cũng tốt hơn hẳn, tinh thần phấn chấn hơn. Thím Trương thường nói, lần đầu tiên trông thấy cô, bộ dáng của cô tới quỷ cũng phải sợ, điều này khiến cô không nhịn cười được.

Quỷ cũng phải sợ ư?

Có phải ý nói cô còn đáng sợ hơn quỷ không?

Thấy sự chuyển biến của cô, Tề Nhân Kiệt và Lăng Hạo Hiên cũng cảm thấy được an ủi phần nào, trong lòng mặc dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng hàng ngày có thể thấy được nụ cười vui vẻ của cô, bọn họ cũng không còn yêu cầu nào khác.

Trong lòng cô có chút tức giận, ánh mắt vô tình chạm phải người đang đứng ở cưa, lập tức sửng sốt.

“ Bà tới đây làm gì?” Nhìn người tới, sắc mặt cô lập tức thay đổi, giọng nói có hết sức ác liệt.

Người đến là Diêu Phương, chỉ thấy bà từ từ bước vào, đi tới trước giường bệnh của Văn Hinh, nhìn Văn Hinh đang nằm một chỗ, nhìn ánh mắt của bà có sự áy náy rõ rệt, bà nói: “ Để tôi xem cháu một chút.” Giọng nói của bà cũng không còn nguội lạnh như trước.

Nhưng mà Văn Hinh cũng không bận tậm, chỉ lạnh lùng châm chọc, cô nói: “ Là tới xem rốt cuộc tôi chết hay chưa phải không? Hay là tới xem xem đứa bé trong bụng tôi có còn hay không? Rất xin lỗi, tôi không chết, cũng không giữ được đứa bé.”

- Chương 284 | Đọc truyện tranh