Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình
Chương 17: Khi nữ chính ngừng viết
Chương 17: Khi nữ chính ngừng viết
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi trước laptop rất lâu.
Trang truyện của tôi vẫn mở.
Con trỏ chuột nhấp nháy ở dòng cuối cùng của chương mới.
Hợp đồng hẹn hò một tháng kết thúc.
Tổng tài nói: Em có thể tiếp tục viết truyện.
Nhưng anh không nói gì thêm.
Tôi đọc đi đọc lại đoạn đó rất nhiều lần.
Càng đọc… càng thấy đúng.
Có lẽ ngay từ đầu, mọi thứ chỉ là một trải nghiệm.
Một trải nghiệm hơi kỳ lạ.
Một nhân viên văn phòng viết truyện về sếp.
Sau đó vô tình hẹn hò với sếp.
Rồi dùng chính chuyện đó làm cảm hứng viết truyện.
Chỉ vậy thôi.
Một câu chuyện.
Một tháng.
Kết thúc.
Tôi mở phần chỉnh sửa chương mới.
Sau đó gõ thêm một đoạn.
Nữ chính phát hiện ra một chuyện.
Có những câu chuyện rất đẹp khi viết ra.
Nhưng khi kết thúc…
Có lẽ nên để nó dừng lại.
Tôi dừng tay.
Sau đó mở phần thông báo cuối chương.
Tôi gõ thêm một dòng.
“Từ chương sau, câu chuyện về tổng tài sẽ kết thúc.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Cuối cùng nhấn đăng.
Chỉ chưa đầy năm phút sau, bình luận đã bắt đầu xuất hiện.
Một độc giả viết:
“Khoan đã?”
“Tại sao lại kết thúc?”
Một người khác:
“Tổng tài còn chưa chính thức tỏ tình mà!”
Một người nữa:
“Đừng kết thúc! Tôi còn muốn đọc tiếp!”
Tôi nhìn những dòng bình luận đó.
Khẽ cười.
Có lẽ độc giả thích câu chuyện này hơn tôi tưởng.
Nhưng tôi biết.
Nếu tiếp tục viết…
Có lẽ tôi sẽ bắt đầu không phân biệt được đâu là truyện, đâu là thật.
Sáng hôm sau tôi đến công ty như bình thường.
Tiểu Mễ vừa thấy tôi đã quay ghế lại.
“Chi Hạ!”
“Ừ?”
“Tôi đọc chương mới rồi.”
Tôi đặt túi xuống bàn.
“Ừ.”
Cô ấy nhíu mày.
“Tại sao cậu lại nói sẽ kết thúc câu chuyện về tổng tài?”
Tôi mở máy tính.
“Bởi vì hết cảm hứng rồi.”
Tiểu Mễ nhìn tôi vài giây.
“Thật sao?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Cô ấy im lặng một lúc.
Sau đó hỏi nhỏ.
“Có phải vì Tạ tổng không?”
Tôi dừng tay trên bàn phím.
Một lúc sau mới nói.
“Không.”
Suốt cả buổi sáng hôm đó.
Tạ Cảnh Thâm không nhắn tin cho tôi.
Không gọi tôi lên văn phòng.
Không xuất hiện ở phòng marketing.
Mọi thứ trở lại giống như trước đây.
Giống như trước khi chúng tôi bắt đầu “hẹn hò một tháng”.
Nhưng lần này…
không hiểu sao tôi lại thấy hơi khó chịu.
Buổi trưa tôi ăn cơm ở căn tin.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ vẫn trống.
Tôi nhìn chỗ đó một lúc.
Sau đó cúi xuống ăn cơm.
Tiểu Mễ thở dài.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Tôi cảm giác cậu đang buồn.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Thật mà.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Cậu vừa nhìn chỗ ngồi đó ba lần.”
Tôi không nói gì.
Buổi chiều tôi vừa chỉnh sửa tài liệu xong thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
Tôi mở ra.
Chỉ có một câu.
“Em đã đăng chương mới.”
Không phải câu hỏi.
Chỉ là một câu khẳng định.
Tôi trả lời.
“Ừ.”
Ba giây sau anh nhắn lại.
“Em nói sẽ kết thúc câu chuyện.”
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó gõ.
“Đúng.”
Bên kia im lặng.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
Tôi nghĩ cuộc trò chuyện đã kết thúc.
Nhưng điện thoại lại rung lên.
“Lên đây.”
Tôi gõ cửa phòng tổng giám đốc.
“Vào đi.”
Tạ Cảnh Thâm đang đứng cạnh bàn làm việc.
Không đọc tài liệu.
Không nhìn máy tính.
Chỉ đứng đó.
Khi tôi bước vào, anh nhìn thẳng vào tôi.
“Tại sao?”
Tôi biết anh đang hỏi gì.
“Chỉ là… hết cảm hứng thôi.”
Anh nhíu mày.
“Em nói dối.”
Tôi khựng lại.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Sau đó nói chậm rãi.
“Em chưa từng hết cảm hứng.”
“Em chỉ đang tránh.”
Tôi thở dài.
“Có thể.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng chuyện đó không quan trọng.”
“Dù sao đây cũng chỉ là một câu chuyện.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Một lúc lâu sau anh hỏi.
“Vậy còn chúng ta?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Chúng ta?”
Anh gật đầu.
“Đúng.”
“Tôi và em.”
Tôi nhìn anh.
Trong lòng bỗng nhiên hơi rối.
“Tạ Cảnh Thâm.”
“Ừ.”
“Từ đầu anh nói… đây chỉ là thử hẹn hò một tháng.”
Anh không phủ nhận.
Tôi cười nhẹ.
“Vậy thì kết thúc ở đây cũng hợp lý.”
Trong phòng đột nhiên rất yên tĩnh.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi quen anh…
Tôi thấy ánh mắt anh hơi… rối.
Anh nói rất chậm.
“Không hợp lý.”
Tôi nhíu mày.
“Vì sao?”
Anh bước tới gần hơn.
“Bởi vì tôi chưa nói xong.”
Tôi ngơ ra.
“Anh còn muốn nói gì?”
Anh nhìn tôi.
Giọng nói lần này không còn bình tĩnh như mọi khi.
“Anh thích em.”
Tôi đứng im.
Anh tiếp tục.
“Không phải vì truyện.”
“Không phải vì thử nghiệm.”
“Không phải vì một tháng.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Anh thích em từ trước.”
“Rất lâu rồi.”
Tim tôi đập nhanh hơn.
Nhưng tôi vẫn nói.
“Có lẽ…”
“…chỉ là anh quen cảm giác có tôi bên cạnh thôi.”
Tạ Cảnh Thâm lắc đầu.
“Không.”
Tôi cười nhẹ.
“Dù sao tôi cũng đã quyết định rồi.”
“Tôi sẽ ngừng viết truyện về anh.”
“Tôi muốn trở lại cuộc sống bình thường.”
Tôi quay người bước về phía cửa.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì nghe thấy giọng anh phía sau.
“Lâm Chi Hạ.”
Tôi dừng lại.
Anh nói rất khẽ.
“Đừng kết thúc.”
Tôi quay lại.
Lần đầu tiên tôi thấy Tạ Cảnh Thâm…
Không còn bình tĩnh nữa.
Ánh mắt anh rõ ràng đang hoảng.
“Đừng kết thúc câu chuyện.”
Anh nhìn tôi.
“Cũng đừng kết thúc chúng ta.”
Tôi đứng đó.
Tim đập rất nhanh.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn mở cửa.
Trước khi bước ra ngoài, tôi nói rất khẽ.
“Nhưng câu chuyện vốn dĩ… chỉ là truyện thôi.”
Cánh cửa khép lại.
Và lần đầu tiên…
Tôi để lại phía sau một tổng tài thật sự hoảng loạn.
...Nếu bạn thích câu chuyện này, xin tặng truyện một ❤️ nhé.
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi trước laptop rất lâu.
Trang truyện của tôi vẫn mở.
Con trỏ chuột nhấp nháy ở dòng cuối cùng của chương mới.
Hợp đồng hẹn hò một tháng kết thúc.
Tổng tài nói: Em có thể tiếp tục viết truyện.
Nhưng anh không nói gì thêm.
Tôi đọc đi đọc lại đoạn đó rất nhiều lần.
Càng đọc… càng thấy đúng.
Có lẽ ngay từ đầu, mọi thứ chỉ là một trải nghiệm.
Một trải nghiệm hơi kỳ lạ.
Một nhân viên văn phòng viết truyện về sếp.
Sau đó vô tình hẹn hò với sếp.
Rồi dùng chính chuyện đó làm cảm hứng viết truyện.
Chỉ vậy thôi.
Một câu chuyện.
Một tháng.
Kết thúc.
Tôi mở phần chỉnh sửa chương mới.
Sau đó gõ thêm một đoạn.
Nữ chính phát hiện ra một chuyện.
Có những câu chuyện rất đẹp khi viết ra.
Nhưng khi kết thúc…
Có lẽ nên để nó dừng lại.
Tôi dừng tay.
Sau đó mở phần thông báo cuối chương.
Tôi gõ thêm một dòng.
“Từ chương sau, câu chuyện về tổng tài sẽ kết thúc.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Cuối cùng nhấn đăng.
Chỉ chưa đầy năm phút sau, bình luận đã bắt đầu xuất hiện.
Một độc giả viết:
“Khoan đã?”
“Tại sao lại kết thúc?”
Một người khác:
“Tổng tài còn chưa chính thức tỏ tình mà!”
Một người nữa:
“Đừng kết thúc! Tôi còn muốn đọc tiếp!”
Tôi nhìn những dòng bình luận đó.
Khẽ cười.
Có lẽ độc giả thích câu chuyện này hơn tôi tưởng.
Nhưng tôi biết.
Nếu tiếp tục viết…
Có lẽ tôi sẽ bắt đầu không phân biệt được đâu là truyện, đâu là thật.
Sáng hôm sau tôi đến công ty như bình thường.
Tiểu Mễ vừa thấy tôi đã quay ghế lại.
“Chi Hạ!”
“Ừ?”
“Tôi đọc chương mới rồi.”
Tôi đặt túi xuống bàn.
“Ừ.”
Cô ấy nhíu mày.
“Tại sao cậu lại nói sẽ kết thúc câu chuyện về tổng tài?”
Tôi mở máy tính.
“Bởi vì hết cảm hứng rồi.”
Tiểu Mễ nhìn tôi vài giây.
“Thật sao?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Cô ấy im lặng một lúc.
Sau đó hỏi nhỏ.
“Có phải vì Tạ tổng không?”
Tôi dừng tay trên bàn phím.
Một lúc sau mới nói.
“Không.”
Suốt cả buổi sáng hôm đó.
Tạ Cảnh Thâm không nhắn tin cho tôi.
Không gọi tôi lên văn phòng.
Không xuất hiện ở phòng marketing.
Mọi thứ trở lại giống như trước đây.
Giống như trước khi chúng tôi bắt đầu “hẹn hò một tháng”.
Nhưng lần này…
không hiểu sao tôi lại thấy hơi khó chịu.
Buổi trưa tôi ăn cơm ở căn tin.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ vẫn trống.
Tôi nhìn chỗ đó một lúc.
Sau đó cúi xuống ăn cơm.
Tiểu Mễ thở dài.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Tôi cảm giác cậu đang buồn.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Thật mà.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Cậu vừa nhìn chỗ ngồi đó ba lần.”
Tôi không nói gì.
Buổi chiều tôi vừa chỉnh sửa tài liệu xong thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
Tôi mở ra.
Chỉ có một câu.
“Em đã đăng chương mới.”
Không phải câu hỏi.
Chỉ là một câu khẳng định.
Tôi trả lời.
“Ừ.”
Ba giây sau anh nhắn lại.
“Em nói sẽ kết thúc câu chuyện.”
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó gõ.
“Đúng.”
Bên kia im lặng.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
Tôi nghĩ cuộc trò chuyện đã kết thúc.
Nhưng điện thoại lại rung lên.
“Lên đây.”
Tôi gõ cửa phòng tổng giám đốc.
“Vào đi.”
Tạ Cảnh Thâm đang đứng cạnh bàn làm việc.
Không đọc tài liệu.
Không nhìn máy tính.
Chỉ đứng đó.
Khi tôi bước vào, anh nhìn thẳng vào tôi.
“Tại sao?”
Tôi biết anh đang hỏi gì.
“Chỉ là… hết cảm hứng thôi.”
Anh nhíu mày.
“Em nói dối.”
Tôi khựng lại.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Sau đó nói chậm rãi.
“Em chưa từng hết cảm hứng.”
“Em chỉ đang tránh.”
Tôi thở dài.
“Có thể.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng chuyện đó không quan trọng.”
“Dù sao đây cũng chỉ là một câu chuyện.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Một lúc lâu sau anh hỏi.
“Vậy còn chúng ta?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Chúng ta?”
Anh gật đầu.
“Đúng.”
“Tôi và em.”
Tôi nhìn anh.
Trong lòng bỗng nhiên hơi rối.
“Tạ Cảnh Thâm.”
“Ừ.”
“Từ đầu anh nói… đây chỉ là thử hẹn hò một tháng.”
Anh không phủ nhận.
Tôi cười nhẹ.
“Vậy thì kết thúc ở đây cũng hợp lý.”
Trong phòng đột nhiên rất yên tĩnh.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi quen anh…
Tôi thấy ánh mắt anh hơi… rối.
Anh nói rất chậm.
“Không hợp lý.”
Tôi nhíu mày.
“Vì sao?”
Anh bước tới gần hơn.
“Bởi vì tôi chưa nói xong.”
Tôi ngơ ra.
“Anh còn muốn nói gì?”
Anh nhìn tôi.
Giọng nói lần này không còn bình tĩnh như mọi khi.
“Anh thích em.”
Tôi đứng im.
Anh tiếp tục.
“Không phải vì truyện.”
“Không phải vì thử nghiệm.”
“Không phải vì một tháng.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
“Anh thích em từ trước.”
“Rất lâu rồi.”
Tim tôi đập nhanh hơn.
Nhưng tôi vẫn nói.
“Có lẽ…”
“…chỉ là anh quen cảm giác có tôi bên cạnh thôi.”
Tạ Cảnh Thâm lắc đầu.
“Không.”
Tôi cười nhẹ.
“Dù sao tôi cũng đã quyết định rồi.”
“Tôi sẽ ngừng viết truyện về anh.”
“Tôi muốn trở lại cuộc sống bình thường.”
Tôi quay người bước về phía cửa.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì nghe thấy giọng anh phía sau.
“Lâm Chi Hạ.”
Tôi dừng lại.
Anh nói rất khẽ.
“Đừng kết thúc.”
Tôi quay lại.
Lần đầu tiên tôi thấy Tạ Cảnh Thâm…
Không còn bình tĩnh nữa.
Ánh mắt anh rõ ràng đang hoảng.
“Đừng kết thúc câu chuyện.”
Anh nhìn tôi.
“Cũng đừng kết thúc chúng ta.”
Tôi đứng đó.
Tim đập rất nhanh.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn mở cửa.
Trước khi bước ra ngoài, tôi nói rất khẽ.
“Nhưng câu chuyện vốn dĩ… chỉ là truyện thôi.”
Cánh cửa khép lại.
Và lần đầu tiên…
Tôi để lại phía sau một tổng tài thật sự hoảng loạn.
...Nếu bạn thích câu chuyện này, xin tặng truyện một ❤️ nhé.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận