Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 14: Tổng tài chính thức “cướp vai nam chính”

Sau chuyến team building, tôi phát hiện ra một chuyện rất đáng sợ.

Truyện của tôi… càng ngày càng giống đời thật.

Trước đây khi viết truyện, tôi luôn cố gắng tưởng tượng ra những tình huống ngọt ngào giữa tổng tài và nữ chính.

Nhưng bây giờ thì khác.

Bây giờ mỗi lần mở laptop, tôi chỉ cần nhớ lại chuyện xảy ra trong ngày… là đã đủ viết một chương mới.

Ví dụ như sáng hôm đó.

Tôi vừa bước vào công ty thì Tiểu Mễ lập tức quay ghế lại nhìn tôi.

Ánh mắt cực kỳ phức tạp.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Cậu có biết sáng nay có chuyện gì không?”

Tôi đặt túi xuống bàn.

“Chuyện gì?”

Tiểu Mễ hạ giọng.

“Tạ tổng vừa họp với ban lãnh đạo.”

Tôi gật đầu.

“Ừ, bình thường mà.”

“Không bình thường.”

Cô ấy nhìn tôi.

“Anh ấy vừa tuyên bố một chuyện.”

Tôi bắt đầu có linh cảm không lành.

“Chuyện gì?”

Tiểu Mễ nói rất chậm.

“Tạ tổng nói… từ nay anh ấy sẽ bắt đầu ăn trưa ở căn tin công ty.”

Tôi ngơ ra.

“Vậy thì sao?”

Tiểu Mễ nhìn tôi như thể tôi vừa bỏ lỡ điều gì rất hiển nhiên.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Trước giờ anh ấy chưa từng ăn ở căn tin.”

Tôi im lặng hai giây.

Sau đó hỏi.

“Vậy anh ấy ăn ở đâu?”

“Nhà hàng.”

Tiểu Mễ khoanh tay.

“Nhưng hôm nay anh ấy nói muốn “gần gũi nhân viên hơn”.”

Cô ấy nhìn tôi.

“Cậu hiểu ý tôi chứ?”

Tôi: “……”

Đúng lúc đó điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn mới.

Tạ Cảnh Thâm: “Trưa nay ăn cơm.”

Tôi trả lời.

“Ở đâu?”

Ba giây sau anh nhắn lại.

“Căn tin.”

Tôi nhìn màn hình điện thoại mà bật cười.

Hóa ra cái gọi là “gần gũi nhân viên hơn”… chỉ là muốn gần gũi tôi hơn.

Mười hai giờ trưa.

Căn tin công ty hôm nay náo nhiệt hơn bình thường.

Lý do rất đơn giản.

Tạ Cảnh Thâm đang ngồi ở bàn gần cửa sổ.

Một tổng giám đốc mặc áo sơ mi trắng, bình tĩnh ăn cơm giữa đám nhân viên.

Cảnh tượng này đủ để khiến cả căn tin xì xào.

Tiểu Mễ kéo tôi tới quầy lấy đồ ăn rồi thì thầm.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Anh ấy đang đợi cậu.”

Tôi nhìn về phía bàn đó.

Quả nhiên.

Trên bàn có hai khay cơm.

Tôi ngồi xuống đối diện anh.

“Anh thật sự quyết định ăn ở căn tin à?”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

“Tại sao?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Để hiểu đời sống nhân viên.”

Tôi nhíu mày.

“Anh hiểu chưa?”

Anh nhìn khay cơm của tôi.

“Em thích ăn trứng cuộn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi: “……”

Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện.

Đúng lúc đó một nam nhân viên phòng kỹ thuật đi ngang qua.

Anh ta nhìn thấy tôi liền cười.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Chiều nay phòng kỹ thuật có buổi đá bóng, em có muốn qua xem không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì Tạ Cảnh Thâm đặt đũa xuống.

Anh nhìn người kia.

“Không rảnh.”

Nam nhân viên hơi ngạc nhiên.

“Tạ tổng?”

Anh gật đầu.

“Chi Hạ chiều nay có việc.”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Tôi có việc gì?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Viết truyện.”

Tôi: “……”

Người kia cười gượng.

“Vậy thôi.”

Anh ta nhanh ch.óng rời đi.

Tôi quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm.

“Anh vừa rồi đang làm gì vậy?”

Anh hỏi lại.

“Ý em là?”

“Tại sao anh lại từ chối giúp tôi?”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Bởi vì em sẽ từ chối.”

“Tôi chưa nói gì mà.”

Anh nhìn tôi.

“Nhưng tôi biết.”

Tôi bật cười.

“Anh tự tin vậy sao?”

Anh trả lời một câu khiến tôi im lặng.

“Bởi vì em là bạn gái tôi.”

Chiều hôm đó tôi mở laptop viết chương mới.

Trang truyện của tôi càng ngày càng đông người đọc.

Tôi vừa đăng chương hôm qua thì bình luận đã tăng vọt.

Một độc giả viết:

“Khoan đã.”

“Tôi cảm giác tổng tài trong truyện bắt đầu cướp vai nam chính rồi.”

Một người khác trả lời:

“Đúng!”

“Trước đây nữ chính viết truyện về anh ta.”

“Bây giờ anh ta đang dùng truyện để theo đuổi nữ chính.”

Tôi đọc xong mà bật cười.

Bởi vì tôi cũng đang nghĩ như vậy.

Tối hôm đó tôi đang gõ chương mới thì điện thoại rung lên.

Tin nhắn mới.

Tạ Cảnh Thâm: “Em đang viết truyện?”

Tôi trả lời: “Ừ.”

“Viết gì?”

“Tổng tài cướp vai nam chính.”

Ba giây sau anh nhắn lại.

“Đoạn đó tôi đọc rồi.”

Tôi ngạc nhiên.

“Anh đọc ở đâu?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Trong đầu em.”

Tôi nhìn màn hình điện thoại mà bật cười.

Sau đó anh nhắn thêm một dòng.

“Nhưng có một chi tiết em viết sai.”

Tôi nhíu mày.

“Chi tiết gì?”

Tin nhắn đến rất nhanh.

“Không phải tôi cướp vai nam chính.”

“Tôi vốn là nam chính.”

Tôi đọc xong mà không nhịn được cười.

Có lẽ lần này…

Tổng tài trong đời tôi thật sự đã chiếm luôn vai nam chính của câu chuyện.

Đọc xong nhớ để lại dấu răng (ý là Like/Tim/Theo dõi) rồi hãy đi nha, không là tui dỗi tui lặn luôn á! 🌊

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình - Chương 14 | Đọc truyện chữ