Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 63: Ngoại truyện: Sau kết hôn
Một buổi sáng nọ sau khi kết hôn, đúng 7 giờ đúng.
Chuông báo thức vang lên chưa đầy năm giây, Úc Đàn đã mở mắt, động tác nhanh lẹ ấn tắt đi.
Thiếu niên đang cuộn tròn trong lòng hắn dường như bị làm phiền, nhíu mày cựa quậy trước ngực hắn. Đôi tai hồ ly lông xù cọ qua cọ lại khiến trái tim Úc Đàn dâng lên một tầng ngứa ngáy.
Nhưng nhìn thấy vẻ mệt mỏi giữa chân mày của nhóc con này, hắn hít sâu một hơi, cuối cùng không làm gì thêm.
Tối qua hai người ngủ quá muộn, hồ ly nhỏ đã mệt lử rồi, nên để em ấy nghỉ ngơi thêm.
Úc Đàn nhẹ nhàng xuống giường. Sau khi cánh tay tr*n tr** của người thương quờ quạng tìm kiếm một cách không hài lòng, hắn đặt chiếc gối của mình vào vòng tay cậu, rồi mới vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Thiếu niên ôm lấy chiếc gối lăn lộn vài vòng, nằm đúng vào chỗ Úc Đàn vừa nằm, đôi mày dần giãn ra.
Sau khi Úc Đàn vệ sinh và tập thể dục xong là 7 giờ 45 phút.
Hắn lên lầu, hôn nhẹ vào má thiếu niên: “Hôm nay là thứ Hai, công ty có một cuộc họp rất quan trọng, em muốn ở nhà đợi anh hay đi cùng anh?”
Đôi tai hồ ly của thiếu niên khẽ động đậy, hàng mi dài lười biếng rũ xuống cũng chẳng thèm mở mắt. Cậu cuộn tròn lưng lại, biến thành một chú hồ ly nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay.
Với sự ăn ý lâu dài, Úc Đàn biết ngay hồ ly nhỏ muốn cùng hắn đến công ty.
Hắn bế hồ ly nhỏ xuống lầu, ăn phần bữa sáng của mình rồi đút cho nhóc con vài con tôm nõn, sau đó cùng nhau đi làm.
9 giờ 20 phút sáng, trụ sở tập đoàn Úc Thị.
Người đàn ông gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt có phần thâm trầm rảo bước qua đại sảnh.
Khí thế sắc lạnh quanh người hắn vốn dĩ vô cùng đáng sợ, thế nhưng một người lạnh lùng cao ngạo như vậy lại đang ôm một chú hồ ly trắng nhỏ đang ngủ say sưa đến quên trời đất.
Những nhân viên vốn đang căng thẳng đến mức ngón chân cũng co quắp lại, khi lén lút nhìn thấy tổ hợp một người một cáo này, trong lòng không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.
Nghe nói chú hồ ly trắng này là quà của người yêu ông chủ lớn tặng, bình thường ông chủ lớn coi nó như báu vật trong lòng bàn tay vậy.
Điều quan trọng nhất là, chỉ cần ông chủ đi làm mà mang theo hồ ly nhỏ hoặc vị minh tinh đẹp như thiên tiên kia, tâm trạng hắn sẽ cực kỳ tốt.
Vì vậy hôm nay, nhìn bằng mắt thường cũng thấy là an toàn rồi.
Cứ hỏi là vì sao? Phu nhân vạn tuế!
Buổi trưa, 11 giờ 45 phút.
Chú hồ ly nhỏ đang ngủ say sưa trong túi trong của áo vest ngửi thấy mùi cá sốt chua ngọt liền khịt khịt mũi. Hai cái vuốt nhỏ bám vào mép túi áo lòi cái đầu nhỏ ra, "aaaa" lên vài tiếng thông báo mình đã ngủ đủ rồi.
Thư ký mang cơm trưa đến vẫn chưa rời đi, cậu không tiện nói tiếng người.
Úc Đàn đặt bản hợp đồng trong tay xuống, cúi đầu nhìn nhóc con trước ngực, cười hỏi: “Dậy rồi à?”
Hồ ly nhỏ ngước cái đầu nhỏ lên, đôi mắt cáo híp lại, cái vuốt nhỏ đặt lên ngón tay Úc Đàn đưa tới, coi như là lời chào hỏi.
Nhưng sực nhớ tới chuyện tối qua, bò đi rồi còn bị kéo ngược trở lại, khóc lóc van xin cũng vô dụng, cậu lại hầm hầm gặm một cái vào ngón tay Úc Đàn.
Không dùng lực, nhưng thái độ rất rõ ràng: Đang giận!
Tốc độ bày biện thức ăn của thư ký ngày càng chậm lại, chủ yếu là vì chú hồ ly nhỏ được đại ông chủ trêu đùa trông quá đỗi đáng yêu, nhìn được thêm cái nào hay cái đó.
Nhưng khi thấy ánh mắt lạnh lùng của ông chủ lớn quét qua, anh ta lập tức biến mất nhanh như chớp. Hồ ly nhỏ đúng là đáng yêu thật, nhưng ông chủ lớn cũng thật sự đáng sợ.
Khi không còn người ngoài, Úc Đàn khóa cửa văn phòng lại.
Xong xuôi, hắn bế hồ ly nhỏ ra bàn trà, vừa đi vừa kiên nhẫn giảng đạo lý: “Em đi đóng phim một lần là đi tận ba tháng, người ta bảo xa nhau càng thêm nhớ, chẳng lẽ em không nhớ anh sao?”
Hồ ly nhỏ khựng lại, cố gắng tranh luận: “Thế nhưng anh cũng không cần... dùng sức đến vậy, người ta nói hai lần là đủ rồi mà…”
Cậu cũng rất thích cùng Úc Đàn làm chuyện ấy, nhưng cả một đêm cứ bị lật qua lật lại... Không được không được, cứ nghĩ đến là xương cụt lại thấy tê rần.
Hơn nữa, bảo là đi đóng phim xa ba tháng, nhưng cứ nửa tháng Úc Đàn lại đến thăm một lần, có khi một tuần đã đến rồi. Mà đến rồi cũng có để cậu nghỉ ngơi đâu, hu hu...
Úc Đàn nhìn cái vuốt nhỏ của cậu vì tức giận mà ấn tới ấn lui trong lòng bàn tay mình, đôi mắt tràn ngập ý cười, nghiêm túc tiếp nhận phê bình: “Lỗi của anh, lần sau anh sẽ nhẹ một chút, chậm một chút, được không?”
Hồ ly nhỏ được an ủi đôi chút, bèn tiếp tục giảng đạo lý: “Lần sau không được dùng Định Hình Phù nữa.”
Định Hình Phù là bùa chú của Đạo gia, một ngày Úc Đàn có thể vẽ cả xấp. Tu vi hắn lại cao, một lá bùa có thể khiến Cửu Vĩ Thiên Hồ như cậu sau khi hóa hình người phải giữ nguyên tư thế đó trong vòng 1 tiếng đồng hồ.
Tối qua, Úc Đàn đã dùng tận ba lá bùa, lại còn có ý định dùng lá thứ tư.
Cũng may cậu đã tận dụng kẽ hở giữa hai lá bùa để kịp thời biến lại nguyên hình chui tọt xuống dưới gối, nếu không thì thắt lưng cậu gãy mất.
Úc Đàn một tay nâng hồ ly nhỏ, một tay gỡ xương cá cho cậu: “Vậy em có đảm bảo là lần sau đang làm đến giữa chừng, em sẽ không chui xuống gầm giường trốn biệt tăm không?”
Chú hồ ly nhỏ vừa bị lật lại lịch sử đen tối: “...”
Năm giờ rưỡi chiều, Úc Đàn bế hồ ly nhỏ về nhà.
Người lái xe là một tài xế khác trong nhà, còn A Cửu đã đi hẹn hò rồi.
Đối tượng hẹn hò của anh là Tân Thi Bạch, người phụ trách phòng làm việc của Hồ Tiểu Ngư. Tân Thi Bạch trước đó luôn theo sát Hồ Tiểu Ngư ở đoàn phim, nay Tiểu Ngư đã đóng máy về nghỉ ngơi, anh ta cũng được nghỉ phép một tuần để thư giãn.
Nghỉ ngơi mà, yêu đương là tuyệt nhất.
Bảy giờ rưỡi tối, A Cửu gọi điện tới.
Úc Đàn đang ở trong bếp chuẩn bị trái cây sau bữa tối, Hồ Tiểu Ngư nghe máy và mở loa ngoài. Nghe A Cửu nói tối nay không về, cậu "ồ" lên một tiếng đầy ẩn ý, còn học theo một diễn viên trong đoàn phim nhướng nhướng lông mày.
Giọng A Cửu rõ ràng khựng lại một chút, rồi lập tức cúp máy.
Úc Đàn đút một quả nho đã rửa sạch cho thiếu niên đang lăng xăng nghịch ngợm bên cạnh, cười hỏi: “Em ồ cái gì thế?”
Hồ Tiểu Ngư ôm eo hắn lắc lư: “Không nói cho anh biết đâu.”
Úc Đàn cúi người hôn cậu một cái: “Đồ yêu tinh nhỏ!”
Hôm nay hắn không phải tăng ca, Hồ Tiểu Ngư cũng tạm thời chưa có kịch bản mới để xem, hai người cùng cuộn tròn trên sofa ở phòng khách, chọn một bộ phim để xem.
Chín giờ rưỡi tối, phim kết thúc.
Hồ Tiểu Ngư liếc nhìn dáng vẻ tinh thần vẫn còn vô cùng phấn chấn của Úc Đàn, liền ngáp một cái thật dài, nói mình buồn ngủ lắm rồi.
Chính là kiểu buồn ngủ đến mức không thể bị lật qua lật lại ấy.
Úc Đàn cười hỏi: “Đêm khuya muốn ăn gì nào, mì trứng hay cơm chiên trứng?”
Hồ Tiểu Ngư lập tức đáp: “Cơm chiên trứng!”
Úc Đàn: “Hết buồn ngủ rồi à?”
Hồ Tiểu Ngư: “... Ăn xong rồi mới buồn ngủ.”
Mười giờ rưỡi tối, ăn xong bữa đêm.
Úc Đàn dắt Hồ Tiểu Ngư ra ngoài đi dạo vài vòng cho tiêu cơm, sau đó lên lầu tắm rửa đi ngủ.
Hồ Tiểu Ngư không muốn tắm, biến thành hồ ly nhỏ ngồi trên bồn rửa mặt xem Úc Đàn tắm. Xem một hồi thì đâm ra nhập tâm, còn thẳng thắn khen ngợi: “Úc Đàn, anh đẹp trai thật đấy.”
Úc Đàn thong thả tắm, dòng nước thuận theo bờ vai lướt qua thân hình rắn chắc: “Hửm?”
Hồ ly nhỏ nhìn không chớp mắt, thương lượng: “Một lần thôi, được không?”
Thật kỳ lạ, rõ ràng cậu không thích cảm giác nước rơi trên lông mình, nhưng nếu là cùng với Úc Đàn, cậu lại thấy khá thích.
Sau khi nghe Úc Đàn đồng ý, hồ ly nhỏ nhảy xuống đất biến thành một mỹ thiếu niên tr*n tr**, lao vào trong làn nước.
Lần này thời gian hơi dài, nhưng Úc Đàn vô cùng, vô cùng dịu dàng.
Lúc đầu là ở trong phòng tắm, sau đó còn ngâm mình trong bồn tắm rất lâu.
Kết thúc, Hồ Tiểu Ngư được quấn trong khăn tắm đặt bên giường, sau khi được sấy khô tóc thì chui tọt vào chăn. Cậu lần này thực sự buồn ngủ rồi, đợi Úc Đàn cũng lên giường, cậu sát lại gối chung một gối với hắn, rồi mãn nguyện nhắm mắt lại.
Chỉ là, dường như đã quên mất chuyện gì đó.
Trước khi hoàn toàn bị cơn buồn ngủ xâm chiếm, Hồ Tiểu Ngư mơ màng hỏi: “Anh xả nước vào bồn từ lúc nào thế?”
Bồn tắm lớn như vậy, cho dù có nhiều vòi nước đi nữa thì để đầy bồn cũng phải mất rất lâu mà.
Úc Đàn không trả lời câu hỏi đó, hắn say mê cắn nhẹ một cái vào bên má phúng phính của thiếu niên, ôm trọn nhóc con này vào lòng, dịu dàng nói: “Ngủ ngon.”
Hồ Tiểu Ngư hôn trả hắn, giọng nói vì quá buồn ngủ mà gần như không nghe rõ: “Đồ... xấu xa…”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận