Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 35: Thỏa hiệp
Dù đang mang gương mặt đầy vẻ nôn nóng, nhưng Úc Đàn vẫn tỏa ra một áp lực khiến người ta phải kinh sợ.
Cả Lý Ngư và Liễu Loan Châu đều vô thức né sang một bên nhường lối.
Úc Đàn nhìn Hồ Tiểu Ngư đang đứng thẫn thờ giữa đống đổ nát, đôi mắt mê mang không tiêu cự trông chẳng khác nào một người nhỏ mù lòa, khiến cơ bắp toàn thân hắn cứng đờ lại.
Hắn cảm nhận rõ rệt một loại cảm xúc vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đang trỗi dậy, thứ cảm xúc từng xuất hiện khi hắn ép Hồ Tiểu Ngư đi học, rồi lại hay tin Dương Khải từng bắt nạt cậu.
Đó có lẽ chính là... hối hận.
Hồ Tiểu Ngư nhìn thì có vẻ vẫn đang đứng vững, nhưng thực chất đôi mắt cậu đã phủ đầy một lớp sương mù dày đặc, nhìn ai cũng chỉ thấy một cái bóng mờ ảo mà thôi.
Đây chính là điểm bất lợi khi làm yêu tộc. Họ có thể nhờ thấu hiểu linh khí của đất trời mà tu hành, nhưng đồng thời cũng sẽ hoàn toàn đánh mất khả năng tự chủ ở một phương diện nào đó. Có loài yêu cực kỳ mê đắm mỹ thực, có loài lại thích trang phục của nhân loại, có kẻ háo sắc, hoặc như Hồ Tiểu Ngư không thể kháng cự lại sự mê hoặc của chất cồn.
Những đặc tính này khiến yêu tộc ngày càng trở nên gần gũi với con người, nhưng ở một mức độ nào đó, nó lại trở thành những yếu điểm khiến họ dễ dàng bị con người khống chế.
Có lẽ Thiên Đạo vẫn luôn thiên vị nhân loại nhất. Dù ban cho yêu tộc thân xác mạnh mẽ vô song cùng tuổi thọ dài đằng đẵng, nhưng đồng thời lại khai sinh ra các đạo môn trong thế giới loài người để đối đầu với họ, giúp con người có thể dựa vào những đặc tính của yêu mà giăng ra những cạm bẫy tinh vi.
Giây phút này, Hồ Tiểu Ngư cảm nhận được có người đang tiến lại gần mình.
Cậu cảnh giác lùi lại một bước: “Đừng qua đây!”
Đôi giày thể thao đạp lên đống mảnh kính vỡ, tiếng ma sát giữa kính và gạch lát sàn phát ra những âm thanh ken két chói tai, nghe mà hãi hùng khiếp vía.
“Đứng yên đó đừng cử động!” Úc Đàn không kìm lòng được mà cất giọng ra lệnh, đồng thời chính hắn cũng dừng bước: “Tiểu Ngư, nghe lời nào, anh đưa em về nhà.”
“Anh là... ai?” Hồ Tiểu Ngư cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, mang lại cảm giác rất thân thuộc.
Thực ra nếu là bình thường, cậu có thể lập tức nhận ra giọng nói của Úc Đàn ngay tức khắc. Thế nhưng một mặt là do hơi men đang bốc lên, mặt khác là vì Úc Đàn đã chạy bộ từ tầng hầm lên đến tầng 4, cơn giận dữ cùng sự tiêu hao thể lực khiến hơi thở hắn dồn dập, giọng nói khản đặc, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày.
“Úc Đàn, anh là Úc Đàn đây.” Úc Đàn cố ý hạ giọng, dùng tông giọng ôn tồn nhất để nói.
“Úc Đàn sao?” Hồ Tiểu Ngư vừa nghe thấy cái tên này liền cảm thấy tủi thân vô cùng, cả người bỗng trở nên ngờ nghệch, lại còn có chút chột dạ: “Em sai rồi, Úc Đàn, em uống rượu mất rồi, anh đừng giận em nhé...”
“Anh không giận, không sao đâu.” Úc Đàn trầm giọng đáp lại, hắn chậm rãi tiến lại gần, cuối cùng cũng đã đứng sát bên cạnh Hồ Tiểu Ngư.
Chứng kiến cảnh tượng này, ngoại trừ A Cửu vừa đuổi kịp tới nơi, tất cả những người còn lại đều ngẩn ngơ vì kinh ngạc.
Đã có ai từng thấy một Úc Đàn vốn dĩ lạnh lùng vô cảm, lại có thể dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con để vỗ về một người như thế chưa?
Sự kiên nhẫn và ôn nhu ấy đối với những kẻ từng chứng kiến một Úc Đàn lạnh lùng tàn nhẫn, cảm giác đầu tiên không phải là lạ lẫm mà là rợn người.
Lý Ngư cắn chặt răng để giữ cho bản thân không mất kiểm soát mà lao lên giằng Hồ Tiểu Ngư ra khỏi vòng tay của Úc Đàn.
Thế này là không đúng!
Úc Đàn đáng lẽ phải luôn cao cao tại thượng, sao có thể vì một Hồ Tiểu Ngư vừa ngu ngốc lại vừa xấu xí mà trở nên như thế này được!
Phải rồi, Hồ Tiểu Ngư của hiện tại tính khí rất lớn, dáng vẻ cũng không còn chút nào vẻ nhếch nhác như xưa. Nếu nhìn kỹ, người ta còn ngỡ cậu là một vị tiểu thiếu gia được một danh gia vọng tộc trăm năm nào đó tỉ mỉ cưng chiều mà thành.
Hồ Tiểu Ngư rúc sát vào người Úc Đàn, khẽ sụt sịt mũi ngửi ngửi.
Mùi đàn hương thoang thoảng, chính là mùi hương mà cậu yêu thích và thân thuộc nhất.
Cuối cùng cậu cũng hoàn toàn an tâm, đem đầu nhỏ cọ cọ vào lồng ngực Úc Đàn, gọi khẽ một tiếng: “Úc Đàn.”
Đầy sự tin tưởng và dựa dẫm.
Úc Đàn bế thốc cậu lên, liếc nhìn Hứa Phong đang nằm sõng soài trên mặt đất một cái, rồi lập tức rời khỏi phòng bao.
Động tác của hắn dành cho người trong lòng vô cùng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt quất lên người Hứa Phong lúc ấy lại sắc lẹm như dao nhọn lóc xương.
Hứa Phong không quen biết Úc Đàn, ngay cả khi đã nghe Lý Ngư thốt ra hai chữ "Úc Đàn".
Với đẳng cấp của gã, gã hoàn toàn không hiểu nổi hai chữ ấy đại diện cho quyền lực khủng khiếp đến mức nào. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi trong lòng gã vẫn là thật, bởi vì ngay khi người đàn ông trẻ tuổi tên Úc Đàn này vừa xuất hiện, lại được thiếu gia nhà họ Lý gọi thẳng tên, rõ ràng là một kẻ có máu mặt.
Lúc này, nỗi đau x*c th*t đã trở thành chuyện không còn quan trọng nữa, Hứa Phong nhanh chóng xoay chuyển đầu óc để tính toán. Xem ra lần này gã đã động vào người không nên đụng, lát nữa phải tìm cách lấy lòng thiếu gia nhà họ Lý, xem có thể nhờ cậu ta đứng ra dàn xếp giúp hay không. Nếu xin lỗi không xong thì dùng tiền để giải quyết, dù sao cũng không thể tự rước thêm kẻ thù về mình.
Về phần Hồ Tiểu Ngư, xem ra là gã đã đánh giá thấp cậu rồi, không ngờ cậu lại có thể leo lên cành cao nhanh đến thế, hèn gì lại kiêu ngạo đến mức dám ra tay đánh gã.
Úc Đàn cứ thế ôm Hồ Tiểu Ngư rời đi, hoàn toàn không thèm để mắt đến Liễu Loan Châu hay Lý Ngư dù chỉ một lần.
Liễu Loan Châu đứng nhìn bóng lưng hai người khuất dần, anh cũng chẳng rõ vì sao trong lòng lại dâng lên một nỗi hụt hẫng mơ hồ đến thế.
Anh khẽ nhéo góc áo, nơi đang cất giữ lá bùa bình an mà Hồ Tiểu Ngư đã tặng.
Liễu Loan Châu quay sang phân phó với người trợ lý bên cạnh: “Tra ngay đi, tại sao Úc Đàn lại xuất hiện ở nơi này.”
Thực chất, điều anh khao khát muốn biết hơn cả là việc một kẻ hiếm khi để lộ sơ hở như Úc Đàn lại có lúc mất bình tĩnh đến thế, liệu ngoài Hồ Tiểu Ngư ra, có còn nguyên nhân nào khác nữa không.
Về phía Hồ Tiểu Ngư, cậu cứ thế để mặc cho Úc Đàn ôm mình một cách ngoan ngoãn.
Chỉ có điều, hễ Úc Đàn có ý định dời xa cậu dù chỉ một chút, cậu nhất định sẽ cất tiếng gọi lúc bổng lúc trầm, sống chết gì cũng bắt hắn phải ôm chặt lấy mình mới chịu.
Về đến nhà, Úc Đàn cởi bỏ lớp áo ngoài của Hồ Tiểu Ngư rồi nhét cậu vào trong ổ chăn.
Xong xuôi, vì người đẫm mồ hôi nên hắn muốn đi tắm rửa thay quần áo.
Thế nhưng còn chưa kịp bước chân vào phòng tắm, chỉ trong chớp mắt, một chiếc quần trong từ đâu bỗng bay vèo thẳng vào mặt hắn.
Theo phản xạ, Úc Đàn đưa tay chụp lấy, rồi đăm đăm nhìn về phía kẻ nào đó đang nằm trong chăn.
Nói là nằm trong ổ chăn có lẽ chẳng mấy chính xác, bởi Hồ Tiểu Ngư đã sớm đá văng chăn sang một bên. Cậu không chỉ ném đi mảnh vải cuối cùng trên người, mà còn nôn nóng bò qua bò lại trên giường, tay chân quờ quạng hết bên trái lại sờ bên phải.
Bản thân Hồ Tiểu Ngư cũng chẳng rõ mình đang muốn gì, cậu chỉ cảm thấy hình như đang thiếu thốn một thứ gì đó.
Nếu là trong trạng thái tỉnh táo, cậu sẽ lập tức hiểu ngay mình đang thiếu cái gì.
Đã uống say khướt thế này, trạng thái thoải mái nhất chắc chắn phải là hiện nguyên hình.
Chỉ là cách đây không lâu, Hồ Tiểu Ngư từng bị Úc Đàn đè trên giường mà đâm rút kịch liệt, đến mức xương cụt tê dại suýt chút nữa là biến ra cả đuôi. Sau lần đó, cậu đã phải hao tâm tổn trí tự hạ một cái cấm chế cho chính mình.
Cách thức để hóa giải cấm chế này vô cùng phức tạp, nó giúp cậu không dễ dàng bị lộ nguyên hình như vậy nữa, huống hồ là lúc say xỉn thế này, đến cái cấm chế là cái gì có lẽ cậu còn chẳng nhớ đầu đuôi tai nheo ra sao.
Có điều cậu thực sự rất khó chịu, thế là cứ liên tục lăn lộn hết vòng này đến vòng khác, cho đến khi lại một lần nữa được người nọ ôm chặt vào lòng.
Là Úc Đàn.
Úc Đàn trầm giọng hỏi Hồ Tiểu Ngư xem cậu làm sao vậy.
Hồ Tiểu Ngư chẳng thể thốt nên lời, cậu cau mày với vẻ mặt trông cực kỳ nghiêm túc, nhưng vẫn biết ý nhích người sang một bên nhường chỗ cho Úc Đàn cùng lên giường.
Sau đó, cậu cuộn tròn người lại, để lộ tấm lưng trần về phía Úc Đàn, rồi lại bắt lấy tay đối phương, ý bảo hắn hãy xoa bóp lưng cho mình.
Úc Đàn bị cậu làm cho dở khóc dở cười, chẳng còn cách nào khác, đành phải v**t v* tấm lưng ấy từng chút một.
Dường như được hắn phục vụ quá đỗi êm ái, sinh vật nhỏ đang nằm trên giường dần giãn đôi chân mày ra, thi thoảng còn phát ra những tiếng hừ hừ nhỏ trong cổ họng.
Dựa trên kinh nghiệm của Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư khi được vỗ về như thế này thì cùng lắm mười phút sau chắc chắn sẽ chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng hắn đợi hết mười phút này đến mười phút khác, Hồ Tiểu Ngư vẫn chẳng tài nào ngủ được. Cứ hễ lúc nào tay hắn ngừng xoa bóp là cậu lại tỏ vẻ bất mãn, tay chân quờ quạng khắp người Úc Đàn, túm lấy vạt áo hắn mà thúc giục làm việc tiếp.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, đôi tay của Úc Đàn đã sớm mỏi nhừ.
Chuyện đó vốn chẳng đáng là bao, chỉ có điều hiện tại người hắn đã đẫm mồ hôi, cảm giác vô cùng khó chịu, không đi tắm rửa thay đồ thì không chịu nổi.
Hắn dứt khoát xuống giường, định bụng sẽ tắm một cái thật nhanh theo kiểu "đánh nhanh thắng nhanh", nhưng mới đi được vài bước thì phía sau vang lên một tiếng uỵch. Hồ Tiểu Ngư cả người lẫn chăn đều lăn xuống sàn giường.
Cũng may trên sàn có trải thảm, lại thêm lớp chăn dày giảm xóc nên cậu ngã không đau.
Úc Đàn hết cách, đành phải bế bổng Hồ Tiểu Ngư đi vào phòng tắm.
Thế nhưng, vừa mới mở vòi hoa sen, kẻ nào đó vốn dĩ đang tạm gọi là yên phận bỗng nhiên lại vùng vẫy dữ dội. Nếu không nhờ Úc Đàn nhanh tay lẹ mắt, Hồ Tiểu Ngư chắc chắn đã đâm sầm đầu vào tường rồi.
Úc Đàn vốn biết Hồ Tiểu Ngư không thích tắm táp gì cho cam, nhưng không ngờ sau khi uống say, phản ứng của cậu lại dữ dội đến mức này.
Không đơn thuần chỉ là bản thân không muốn tắm, mà cậu còn nhất quyết không cho hắn tẩy rửa. Chỉ cần cảm nhận được hơi nước bốc lên là cậu bắt đầu giãy giụa kịch liệt, hơn nữa lúc vùng vẫy đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.
Cậu cứ sụt sùi r*n r*, trông vừa đáng thương vừa tội nghiệp vô cùng.
Úc Đàn: “...”
Hồ Tiểu Ngư của hiện tại thật sự đã làm đảo lộn mọi hình dung của hắn. Trước kia, ngoại trừ những lúc bị hắn bắt nạt đến phát khóc trên giường, thì có bao giờ thấy cái vật nhỏ này rơi lệ đâu?
Chẳng rõ trong lòng lúc này là cảm giác áy náy, xót thương, lúng túng hay một xúc cảm nào khác, nhưng tóm lại Úc Đàn chỉ thấy vừa bực vừa buồn cười, chẳng còn chút nóng nảy nào nữa.
Cuối cùng, hắn đành đưa một cánh tay ra cho Hồ Tiểu Ngư ôm chặt lấy, tay còn lại dùng khăn lông thấm nước lau qua loa đại khái cho cậu, rồi lại bế người ra ngoài.
Hồ Tiểu Ngư vừa lên giường đã lại bắt đầu vòi vĩnh, cứ nhất quyết bắt người ta phải vuốt lưng cho mình như đang vuốt lông thú vậy.
Cậu trông có vẻ rất hưởng thụ, ban đầu còn xoay lưng về phía Úc Đàn mà cuộn tròn lại, nhưng chẳng mấy chốc đã xoay người, vùi đầu vào lồng ngực hắn. Sau đó, cậu còn leo hẳn lên người Úc Đàn mà nằm, hai người cứ thế nằm chồng chất lên nhau như chơi trò xếp hình, cậu hoàn toàn coi hắn là tấm nệm giường êm ái.
Đến cuối cùng, Úc Đàn đã bị cậu cọ đến mức bốc hỏa trong người.
Tuy nhiên, hắn cũng chẳng nỡ làm gì cái tên ma men này, cho đến khi chính Hồ Tiểu Ngư bắt đầu cảm thấy bị cộm. Cái móng vuốt nhỏ của cậu chuẩn xác và mạnh tay tóm chặt lấy thứ đang gây vướng víu kia, thậm chí còn định nhổ phăng cái đồ vật ngáng đường đó đi cho rảnh nợ.
Úc Đàn bị cậu làm cho kinh hồn bạt vía, mồ hôi lạnh toát ra, vội vàng tìm cách giải cứu "bản thân" ra khỏi tay cậu.
Thế nhưng, cảm giác k*ch th*ch khi bị nắm lấy như vậy cứ quẩn quanh không dứt. Hắn đã cố gắng bình tâm lại suốt mười phút mà chẳng thấy hiệu quả gì, thôi thì đành buông xuôi vậy.
Giữ nguyên tư thế Hồ Tiểu Ngư đang bò trên ngực mình, Úc Đàn một tay vươn ra mở ngăn kéo, lấy ra món đồ dùng quen thuộc.
Chẳng thể ngờ được, tiểu hồ ly sau khi bị rượu "ngấm" qua, bất kể là nơi nào cũng đều trở nên say đắm lòng người hơn hẳn thường ngày.
Úc Đàn lập tức hối hận vì mình đã không hành động sớm hơn. Trong lúc da đầu tê dại vì kh*** c*m, hắn còn thầm nghĩ, sau này có thể cho tiểu hồ ly uống rượu nhiều thêm một chút, nhưng với điều kiện là chỉ được uống trước mặt hắn, còn ở bên ngoài thì tuyệt đối cấm cửa.
Lại sau đó, có lẽ là do bản năng cơ thể thôi thúc, Hồ Tiểu Ngư bắt đầu tự mình nhích tới nhích lui để tìm kiếm sự thỏa mãn.
Trên hàng mi cậu vẫn còn vương những giọt nước mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra theo từng nhịp th* d*c, toát lên một vẻ đẹp yêu dị và lộng lẫy, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả những lúc làm chuyện ấy bình thường.
Úc Đàn vốn dĩ chỉ định giải tỏa một lần, nhưng sau đó thì...
Dù sao thì cả hai đều đã trải qua những giây phút cực kỳ khoái lạc.
Cho đến khi mọi thứ thực sự dừng lại thì đã là nửa đêm về sáng.
Hồ Tiểu Ngư trông có vẻ là đã mệt đến mức ngất đi luôn rồi. Úc Đàn thử bế cậu vào phòng tắm lần nữa xem sao, cũng may là lần này tuy đối phương vẫn nhíu mày khó chịu nhưng đã không còn tỉnh lại để quấy phá nữa.
......
Khi Hồ Tiểu Ngư tỉnh dậy, cậu nhận ra mình đang ở trong phòng của Úc Đàn, đã vậy còn đang chiếm trọn cả chiếc giường lớn.
Cậu cố gắng lục lọi lại trí nhớ, nhưng ký ức chỉ dừng lại ở khoảnh khắc Úc Đàn bất ngờ xuất hiện trong căn phòng mà cậu hẹn gặp Hứa Phong. Còn những chuyện xảy ra sau đó, cậu hoàn toàn mù tịt, chẳng nhớ nổi một chi tiết nào.
Xem ra là Úc Đàn đã đón cậu về.
Hồ Tiểu Ngư mặc quần áo tử tế rồi xuống lầu, hỏi thăm quản gia Hồng thì được biết Úc Đàn đã đi làm từ sớm.
Dù sao cậu cũng đang rảnh rỗi, bèn vào bếp loay hoay một hồi lâu, nấu vài món ăn rồi dự định mang cơm đến công ty cho hắn.
Tài xế trong nhà đưa Hồ Tiểu Ngư đến dưới sảnh công ty, lúc này còn khoảng hơn mười phút nữa mới đến 12 giờ trưa.
Hồ Tiểu Ngư có thẻ thang máy riêng của Úc Đàn nên có thể đi thẳng lên lầu.
Suốt quãng đường đi đều hết sức suôn sẻ, chẳng ngờ lúc vừa bước ra khỏi thang máy, cậu lại suýt chút nữa đâm sầm vào người khác.
Không phải Hồ Tiểu Ngư muốn đâm vào người ta, mà là kẻ đó tự đâm sầm về phía cậu.
Chẳng ngờ lại vẫn là người quen — Úc Văn Cùng, cha của Úc Đàn. Chỉ có điều so với dáng vẻ tiều tụy lần trước gặp mặt, khuôn mặt Úc Văn Cùng lúc này tràn ngập vẻ giận dữ và hận thù, trông cứ như đang muốn cầm dao chém người đến nơi.
Hồ Tiểu Ngư không hỏi thăm được gì từ chỗ quản gia Hồng, nhưng cậu biết thừa Úc Văn Cùng tuyệt đối không phải cha ruột của Úc Đàn, hơn nữa quan hệ giữa hai người cũng chẳng tốt đẹp gì, nên cậu chỉ gọi một tiếng đầy xã giao: “Úc tiên sinh.”
Đối phương không hề đáp lời cậu, ánh mắt lão ta trông rất kỳ quái, cứ như đang ngấm ngầm tính toán điều gì đó, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hồ Tiểu Ngư thông thuộc đường lối đi đến văn phòng của Úc Đàn. Vừa đẩy cửa ra, cậu đã thấy những xấp tài liệu nằm văng tung tóe trên sàn nhà.
Úc Đàn ngồi quay lưng về phía cửa, dường như đang đăm đăm nhìn vào cảnh sắc bên ngoài cửa sổ. Điếu thuốc trên đầu ngón tay hắn tỏa ra làn khói mờ ảo, cả người hắn toát ra một sự tĩnh lặng đến lạ thường, tựa như một pho tượng không có lấy chút sinh khí.
Nghe thấy tiếng đẩy cửa, hắn cũng chẳng buồn quay đầu lại, buông lời lạnh lùng và không thể xoay chuyển: “Đi ra ngoài!”
Hồ Tiểu Ngư không muốn nhìn thấy Úc Đàn như thế này, trông hắn lúc này chẳng khác nào một người định cô độc đến già.
Cậu bước lại gần, đặt hộp giữ nhiệt lên bàn: “Hôm nay có sườn xào chua ngọt do tự tay em làm, anh có muốn nếm thử một chút không?”
Bờ vai Úc Đàn khựng lại trong tích tắc, hắn rít thêm một hơi thuốc.
Hai ba giây sau, hắn xoay người lại, ấn tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Gương mặt hắn vẫn vô cảm y như mọi khi, thế nhưng cái vẻ cô độc lạnh lẽo ấy đã hoàn toàn tan biến.
Hồ Tiểu Ngư chủ động nhào tới ôm lấy Úc Đàn, áp má vào ngực hắn mà cọ cọ: “Em nhớ anh quá đi mất.”
Úc Đàn đưa tay ôm lấy eo Hồ Tiểu Ngư, ngửi thấy mùi hương thanh khiết dễ chịu trên người thiếu niên, tinh thần hắn bỗng chốc phấn chấn hẳn lên.
Chỉ có lời nói ra là vẫn còn mang vẻ chê bai: “Anh chẳng nhớ em.”
Mấy lời khó nghe của Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư sớm đã luyện được tuyệt chiêu cho ra rìa, tai này lọt qua tai kia.
Cậu đưa tay kéo rộng cổ áo phông, cố ý để lộ những dấu răng hằn trên xương quai xanh, rồi cứ thế đung đưa qua lại ngay dưới tầm mắt Úc Đàn như muốn trêu ngươi: “Thật sự không nhớ chút nào sao?”
Úc Đàn đẩy cái đầu đang chiếm hết tầm mắt mình ra: “Đói rồi, ăn cơm.”
Hồ Tiểu Ngư lại sấn tới gần hơn: “Mắt anh làm sao thế kia? Hay là tại em uống say nên... đánh anh à?”
Úc Đàn bật cười một tiếng, hắn bóp nhẹ cằm Hồ Tiểu Ngư rồi kéo sát lại để cậu nhìn cho rõ: “Em không nhớ gì thật à?”
Làn da hắn vốn trắng, nên quầng thâm nhàn nhạt dưới đáy mắt lại càng hiện lên rõ rệt. Đến cả tăng ca cũng chưa từng để lại dấu vết mệt mỏi như thế, chẳng ngờ việc dỗ trẻ con lại thực sự là một món nợ khiến người ta kiệt sức đến vậy.
Hồ Tiểu Ngư nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội rồi lắc đầu liên tục.
Úc Đàn cũng chẳng thể nói rõ được rằng, cái việc đồ ngốc nhỏ này uống rượu xong rồi quên sạch sành sanh mọi thứ là tốt hay là không tốt nữa.
Cái không tốt chính là cậu sẽ biến thành một kẻ bám người dính như sam, mà lại còn thuộc kiểu chẳng hề nói đạo lý, còn nếu nói về mặt tốt... thì ở phương diện nào đó, quả thực khiến người ta không thể kìm lòng mà cứ mãi lưu luyến không quên.
Cuối cùng, hắn chỉ đành nghiêm giọng thông báo cho Hồ Tiểu Ngư: “Sau này nếu không có sự cho phép của anh, em không được phép uống rượu.”
Hồ Tiểu Ngư ngoan ngoãn gật đầu như bổ củi: “Dạ, dạ, em biết rồi.”
Úc Đàn bật cười một tiếng: “Đi gọi A Cửu sang đây ăn cùng đi.”
Văn phòng của A Cửu nằm ngay sát vách, Hồ Tiểu Ngư vốn thường xuyên lẻn qua đó chơi game nên rất thuộc lòng, cậu liền đẩy cửa bước ra ngoài gọi người.
Úc Đàn ngồi xuống ghế sofa, thong thả cởi nút túi giữ nhiệt.
Đến lúc này, chính hắn cũng nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của mình. Hắn khẽ cười lạnh một tiếng, mỉa mai sự ngây thơ của vợ chồng Úc Văn Cùng, đến tận bây giờ mà bọn họ vẫn còn ảo tưởng có thể dùng thứ huyết thống thân tình hão huyền kia để khống chế hắn.
Đúng là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", bọn họ quả không hổ danh là người một nhà.
Lão thái thái sau khi nghe cha của Dương Khải khóc lóc kể khổ, liền làm mình làm mẩy, đòi sống đòi chết, hết muốn nhảy lầu lại đến tuyệt thực. Còn người mà đáng lẽ hắn phải gọi là "mẹ" kia, hiện giờ cũng đang hùa theo náo loạn. Thật là một màn kịch nực cười.
Nhưng có lẽ, kẻ nực cười hơn cả lại chính là bản thân hắn, ít nhất là trước khi cái đồ ngốc kia xuất hiện.
Hắn không ngờ mình vẫn còn có thể để tâm đến mức để mặc Úc Văn Cùng làm ảnh hưởng đến tâm trạng. Xem ra mấy chuyện lãng phí tình cảm như thế này, sau này tốt nhất nên tránh xa thì hơn.
......
Mấy ngày kế tiếp, Hồ Tiểu Ngư vô cùng ngoan ngoãn, ngày nào cũng thành thành thật thật bám đuôi Úc Đàn đi làm.
Cái sự "thành thành thật thật" này thực chất là vì Hồ Tiểu Ngư đã tạm gác lại ý định dấn thân vào giới giải trí. Việc cả bốn người đại diện tiềm năng mà chẳng "vớt" được ai quả thực là một đòn giáng mạnh vào sự tự tin của một chú yêu tinh, khiến cậu cảm thấy mình thật thất bại và cần thời gian để tĩnh tâm lại.
Thế nhưng, cậu không nhắc đến thì Úc Đàn lại chủ động khơi ra.
Hắn dẫn Hồ Tiểu Ngư đến tòa nhà của công ty giải trí Song Tinh. Thang máy dừng lại ở tầng 12, cửa mở ra, cả hai cùng bước xuống.
Ngay bên ngoài thang máy, Tân Thi Bạch đã đứng đợi sẵn từ bao giờ: “Chào ông chủ, chào ông chủ nhỏ, mời vào bên trong.”
Hồ Tiểu Ngư ngơ ngác chỉ tay vào mũi mình: “Tôi là... ông chủ nhỏ á?”
Tân Thi Bạch lùi sang một bên, để lộ tấm biển hiệu được thiết kế vô cùng tinh xảo phía sau lưng mình. Trên đó nổi bật năm chữ lớn: "Văn phòng Cá Nhảy".
Ở góc tấm biển hiệu còn có hình một chú cá nhỏ theo phong cách Q-style đang thản nhiên phun bong bóng, trông cực kỳ đáng yêu.
Hồ Tiểu Ngư dạo gần đây đã bổ sung không ít kiến thức về giới giải trí, đương nhiên cậu thừa hiểu "phòng làm việc riêng" có ý nghĩa to lớn như thế nào.
Một linh cảm mãnh liệt khiến những sợi lông dù không tồn tại trên người cậu cũng như muốn dựng đứng cả lên. Cậu nhìn Úc Đàn, tuy không thốt ra lời nào, nhưng đôi mắt hồ ly rõ ràng đang đong đầy sự kinh ngạc xen lẫn những cảm xúc hưng phấn không thể kìm nén.
Dù đã chuẩn bị tất cả những thứ này, nhưng thực chất tâm trạng của Úc Đàn khi tới đây cũng chẳng mấy vui vẻ gì.
Dẫu cho nơi này là kết quả sau những màn giao thiệp cân não giữa hắn và Thạch Cảnh Dương, một phi vụ mà xét thuần túy trên thương trường thì chỉ có lỗ vốn nặng mới làm ra được, tất cả chỉ để tạo nên một sân chơi riêng cho Hồ Tiểu Ngư tự do vùng vẫy trong giới giải trí.
Thế nhưng, việc phải đem bảo bối giấu kỹ trong nhà ra cho thiên hạ ngắm nhìn, thì là người ai mà vui cho nổi.
Có điều, so với sự không vui đó, thì cảnh tượng đồ ngốc nhỏ đứng giữa đống mảnh thủy tinh vỡ ngày hôm ấy là điều mà hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy lần thứ hai.
Úc Đàn biết rõ lần này coi như bản thân mình đã chịu thỏa hiệp, hơn nữa trong lòng bắt đầu thầm tính toán xem nên làm thế nào để bù đắp lại tổn thất này. Cuối cùng, hắn đưa tay véo nhẹ vào lớp mỡ sữa mềm mại trên gò má của thiếu niên đang tha thiết nhìn mình: “Cho em đấy.”
Chỉ duy nhất lần này thôi, không có lần sau đâu.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận