Hồ Tiểu Ngư chẳng hiểu nổi, tại sao Úc Đàn đang yên đang lành ăn cá lại đột nhiên chuyển sang "gặm" mình.

​Hóa ra cảm giác khi hôn môi là như thế này đây.

​Cậu cảm thấy không được ổn cho lắm, đầu lưỡi thì tê rần, hô hấp lại chẳng thông thuận chút nào, cứ như là sắp chết đuối đến nơi, nói chung là một cảm giác rất kỳ quái.

​Thế nhưng, Hồ Tiểu Ngư có thể cảm nhận được hình như tâm trạng của Úc Đàn đang khá tốt.

​Cậu khẽ l**m đôi môi đỏ mọng vẫn còn vương chút nước, ngước lên hỏi hắn: “Anh có thích không?”

“Thích cái gì?”

​“Hôn tôi, ôm tôi, nhìn tôi......” Hồ Tiểu Ngư cẩn thận hồi tưởng lại những việc vừa mới xảy ra.

​“Quan trọng sao?”

​“Tất nhiên rồi.” Hồ Tiểu Ngư khẳng định chắc nịch.

​Nếu Úc Đàn thực sự thích, cậu có thể...... Cảm giác có hơi kỳ quái một chút cũng không sao, cậu sẽ chuẩn bị sẵn sàng để lấy thân báo đáp.

​Thực lòng mà nói, Úc Đàn cảm thấy cực kỳ tốt.

​Chưa bao giờ hắn cảm thấy tốt đến thế này.

Hồ Tiểu Ngư chẳng khác nào một món quà quý giá hợp ý hắn đến từng chút một, là loại mỹ vị có một không hai trên đời.

Thế nhưng, Úc Đàn vốn là kẻ làm một tính mười, mấy lời "thích" này nọ ngớ ngẩn, có quỷ mới nói ra miệng.

​Lúc này, Úc Đàn không khỏi cảm thán, Hồ Tiểu Ngư quả thực là quá dễ lừa.

​Chôn giấu những toan tính lạnh lùng xuống tận đáy lòng, hắn giả vờ như đang nghiêm túc cân nhắc theo lời Hồ Tiểu Ngư: “Cũng tạm được, nếu tiến thêm một bước nữa, có lẽ cảm giác sẽ còn tốt hơn.”

Úc Đàn là người có khí trường quá mức mạnh mẽ, đa số mọi người đều phải chùn bước trước sự âm lãnh và tàn nhẫn của hắn.

​Nhưng Hồ Tiểu Ngư lại không sợ điều đó, cậu cẩn thận quan sát và bắt gặp vẻ mặt của người đàn ông trước mắt lúc này đang rất thả lỏng và vui vẻ.

​Cậu suy nghĩ một hồi rồi ngây ngô hỏi: "Tiến thêm một bước nữa... có phải là... làm chuyện ấy không?"

​Úc Đàn cảm thấy cái dáng vẻ ngốc nghếch này của Hồ Tiểu Ngư thực sự quá đỗi đáng yêu.

Chỉ mới một nụ hôn đã khiến máu trong người hắn sôi sục, thế nhưng việc bóc mở một món quà mỹ vị cũng có cái thú vui riêng của nó. Với hắn, chỉ biết chiếm đoạt một cách thô bạo thì chẳng khác nào hành động của kẻ thô lỗ thiếu kiên nhẫn.

Khát vọng nóng bỏng được che giấu kỹ dưới khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo nhưng lạnh lùng, hắn trả lời: "Đúng vậy."

​Hồ Tiểu Ngư dùng hai tay chống cằm, động tác ấy hệt như khi cậu còn trong nguyên hình thường hay dụi dụi vào lớp lông trên mặt để tự trấn an mình, giúp bản thân thả lỏng hơn.

​Vài giây sau, cậu hạ quyết tâm: “Tôi có thể thử một lần, nhưng mà...... không phải lúc này, tôi cần thời gian để chuẩn bị tâm lý đã, chuyện này...... chuyện này đột ngột quá.”

Úc Đàn không ngờ Hồ Tiểu Ngư lại hứa hẹn nhanh chóng đến thế, hơn nữa còn rất trịnh trọng.

​Hắn khẽ nheo mắt: “Chẳng phải cậu thích phụ nữ sao?”

​Dĩ nhiên, với Úc Đàn, một khi hắn đã nhìn trúng ai thì đối phương thích nam hay nữ đều không quan trọng, dù sao cuối cùng cũng sẽ nằm trên giường của hắn mà thôi.

​Nhưng trong cái đầu nhỏ của Hồ Tiểu Ngư rốt cuộc đang nghĩ gì, đôi khi hắn thực sự thấy rất tò mò.

​Hồ Tiểu Ngư lắc đầu: “Chuyện đó không quan trọng, tôi muốn làm anh vui.”

Rõ ràng là một đôi mắt hồ ly mang vẻ quyến rũ thiên bẩm, nhưng sâu trong đáy mắt lại vô cùng trong vắt và chân thành, cứ như thể làm cho Úc Đàn vui lòng chính là việc quan trọng nhất trên đời vậy.

​Ngón cái đè nhẹ lên làn môi mềm mại của Hồ Tiểu Ngư, Úc Đàn cười khẽ: “Cậu thật khéo mồm.”

​Hắn cố tình phớt lờ sự chân thành hiện rõ trong mắt thiếu niên hồ ly, cúi người áp sát tới: “Ngoan lắm, tôi có thể đợi cậu thích nghi. Thế nhưng, lòng kiên nhẫn của tôi có hạn, vả lại trước đó, chẳng lẽ cậu không định trả chút phí bù đắp cho sự chờ đợi của tôi à?”

Hồ Tiểu Ngư rất nhanh đã biết cái gọi là "phí bù đắp" mà Úc Đàn nói là gì.

​Sau khi lại được buông ra một lần nữa, cậu hổn hển hít từng ngụm không khí, trong khi đó "kẻ chủ mưu" lại nở nụ cười hài lòng nơi đáy mắt, cúi xuống m*t sạch vệt nước còn vương trên khóe môi cậu.

​Lúc này, Hồ Tiểu Ngư đã hoàn toàn bị Úc Đàn ôm chặt vào lòng.

​Cậu vốn rất thích được ôm như vậy, thế là lại có chút ảo não nghĩ thầm: Biết thế này chỉ cần hôn một cái là được nằm cuộn tròn trong lòng Úc Đàn, thì ngay lần đầu gặp mặt cậu đã hôn hắn rồi.

Hai người lại nhỏ giọng thủ thỉ thêm một lúc nữa.

​Hồ Tiểu Ngư vẫn còn nhớ thương lời Úc Đàn từng nói, cậu bèn hỏi hắn liệu có còn trừ tiền lương của mình nữa không.

​Đến lúc này, Úc Đàn mới hoàn toàn hiểu ra nguyên nhân thực sự khiến Hồ Tiểu Ngư phải lén lút ăn vụng trong phòng ngủ.

​Hắn xoa xoa mái tóc mềm mại của người trong lòng, khẽ đáp: "Không trừ", sau đó nắm tay đối phương dẫn đến nhà ăn dùng bữa.

Màn dây dưa vừa rồi tính ra cũng chỉ mới diễn ra được chừng hai mươi phút.

​A Cửu và quản gia Hồng đều đang đợi Úc Đàn, nhưng khi nhìn thấy đôi môi hơi sưng lên cùng đôi mắt còn vương một lớp nước mỏng của Hồ Tiểu Ngư, cả hai còn gì mà không hiểu nữa chứ.

​Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn không biết gì về những điều đó.

​Mấy đĩa thức ăn trong phòng ngủ không có đồ giữ nhiệt nên cá đã nguội ngắt rồi, còn món ăn trên bàn cơm lớn vẫn luôn được giữ ấm, rất thích hợp để dùng bữa ngay.

​Được Úc Đàn ôm rồi lại được dắt tay, cậu bắt đầu có chút dáng vẻ cậy sủng mà kiêu.

Sự cậy sủng mà kiêu đó được thể hiện cụ thể qua việc cậu gắp một miếng thịt cá, sau đó đặt vào đĩa nhỏ rồi đẩy sang cho Úc Đàn: “Nhiều xương quá.”

​Úc Đàn tâm trạng đang tốt, dĩ nhiên là thuận theo ý cậu.

Sau bữa tối, Úc Đàn nắm tay Hồ Tiểu Ngư ra hoa viên nhỏ đi dạo vài vòng cho tiêu cơm.

​Hồ Tiểu Ngư đi đường chẳng bao giờ chịu yên chân yên tay, thấy con kiến cũng phải ngồi xổm xuống đếm xem nhà người ta có bao nhiêu cái chân.

​Úc Đàn cũng tùy ý cậu, Hồ Tiểu Ngư ngắm kiến, còn hắn thì ngắm Hồ Tiểu Ngư.

Ánh mắt hắn dời từ chiếc cổ trắng ngần đến vòng eo mảnh khảnh của thiếu niên, chậm rãi đo đạc từng chút một như đang thưởng thức một món quà, lòng thầm cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

​Trong phút chốc, hắn không kìm được suy nghĩ rằng trước kia mình đã sai khi cười nhạo Nhậm Tri Phàm.

​Nhậm Tri Phàm nuôi một con mèo ở nhà, nâng niu như bảo bối, ngày nào cũng khoe trên vòng bạn bè. Lúc đó, Úc Đàn cảm thấy gã chẳng khác nào một tên ngốc.

​Nhưng giờ đây hắn lại thấy, nuôi một "con thú cưng nhỏ" thực sự rất tuyệt, thậm chí trong lòng hắn còn nảy sinh tâm lý muốn đem ra khoe khoang.

​Đến tối, Hồ Tiểu Ngư trò chuyện với Kim Bảo.

Cậu vốn định hẹn gặp Kim Bảo một chuyến, chủ yếu là để trao đổi thêm về "chuyện ấy", nhưng đáng tiếc là sau khi bộ phim mới đóng máy, Kim Bảo lại phải lập tức tới một đoàn phim khác ở phương Bắc, bận đến mức tối tăm mặt mũi.

​Cùng lúc đó, Úc Đàn đang phân phó A Cửu dọn dẹp căn phòng ngay sát vách phòng ngủ của mình.

​Trước kia Hồ Tiểu Ngư coi như là được nuôi thả, nhưng hiện giờ hắn đã chuẩn bị tâm thế để chăm sóc cậu thật tốt. Mà đã "nuôi" một cách nghiêm túc thì tự nhiên phải có phương thức tương xứng, và việc đổi cho cậu một cái "lồng sắt" lớn hơn một chút chính là điều căn bản nhất.

A Cửu vẫn còn nhớ rõ việc Hồ Tiểu Ngư không muốn chuyển phòng ngủ, nên đánh bạo nhắc lại một chút.

​Chủ yếu là vì anh ta vẫn chưa nắm bắt rõ thái độ thực sự của ông chủ nhà mình đối với Hồ Tiểu Ngư. Thêm nữa, dù tính tình Hồ Tiểu Ngư cực kỳ tốt là thật, nhưng một khi cậu đã không muốn thì ngay cả lời ông chủ nói cũng chẳng ăn thua.

​Úc Đàn khẽ nâng mí mắt, đuôi mắt xếch ngược tự nhiên mang theo vẻ tàn nhẫn: “Nước ngập, hỏa hoạn, hay là mối mọt... nhà cũ mà, lúc nào chẳng nảy sinh đủ thứ vấn đề.”

​Dừng lại một chút, hắn lại ra lệnh: “Trong phòng đã xảy ra chuyện gì, tôi muốn được biết toàn bộ, không được bỏ sót một chi tiết nào.”

Với câu lệnh đầu tiên, sắc mặt A Cửu vẫn không hề thay đổi, nhưng đến câu tiếp theo, anh ta cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

​Ý của ông chủ là... muốn lắp camera theo dõi trong phòng của Hồ Tiểu Ngư sao?

​Nếu đúng là như vậy thì thật đáng sợ...

​Úc Đàn liếc nhìn A Cửu một cái, lãnh đạm nói: “Đi làm việc đi.”

​Trong mắt hắn, nếu Hồ Tiểu Ngư đã hợp ý mình thì nuôi để giải khuây một chút cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

​Chỉ là, chơi đùa thì được, nhưng cũng không thể không có sự đề phòng.

Việc này vốn dĩ nên như thế, mà cũng hoàn toàn có căn cứ để làm vậy.

​Lấy ví dụ như cái đêm giông bão trước đó, khi Hồ Tiểu Ngư chạy vào phòng hắn.

​Sau chuyện đó, Úc Đàn đã xem lại camera giám sát ở hành lang tầng hai. Hồ Tiểu Ngư sau khi lên lầu đúng là có biểu hiện kinh hoàng thất sắc, nhưng trong sự hoảng loạn đó, cậu lại tìm được phòng của hắn một cách chính xác đến lạ kỳ.

​Hắn vốn chẳng bao giờ tin vào thứ gọi là sự trùng hợp.

​Chỉ mong Hồ Tiểu Ngư đủ thông minh để không gây ra bất kỳ chuyện xấu gì trong lúc hắn còn đang có hứng thú với cậu.

Ngày hôm sau, Hồ Tiểu Ngư đi theo Úc Đàn đến công ty.

​Cậu lại một lần nữa nhắc đến chuyện muốn làm minh tinh, nhưng cuối cùng bị Úc Đàn hôn đến mức chẳng thốt nên lời.

​Buổi tối trở về, quản gia Hồng báo với Hồ Tiểu Ngư rằng căn phòng của cậu hiện tại không thể ở được nữa.

​Hóa ra khi người làm quét dọn vào ban ngày, họ phát hiện chăn đệm trên giường của Hồ Tiểu Ngư đã bị mối mọt đục khoét nghiêm trọng.

​Hồ Tiểu Ngư có chút chột dạ, thầm trách bản thân mình quá thu hút lũ sâu bọ nhỏ bé đó.

​Cũng may là Úc Đàn không hề trách mắng, thậm chí còn cho phép cậu dọn lên tầng hai để ở.

Trước khi đi ngủ, Hồ Tiểu Ngư nhận được điện thoại từ Liễu Loan Châu.

​Hóa ra sắp tới là sinh nhật của Liễu Loan Châu, anh ta muốn mời cậu đến dự tiệc sinh nhật của mình.

​Ở căn phòng sát vách, Úc Đàn - kẻ đã nghe thấy không sót một chữ những gì Hồ Tiểu Ngư nói, sắc mặt dần dần trở nên âm trầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 14 | Đọc truyện chữ