Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn
Chương 47: Tang thi (46)
Cổ Ca Ca co giò chạy biến, chẳng thèm ngoái đầu lại lấy một lần.
Về phần Trình Thất Sinh, cô cũng chẳng bận tâm. Kiểm tra qua camera thấy gã tự nguyện ôm thành chuồn mất chứ không phải bị ai đ.á.n.h đuổi, cô liền tặc lưỡi cho qua.
Dù sao thì mục đích tối thượng của cô vẫn luôn là: Ngăn chặn cái lũ Thành chủ này c.ắ.n xé, thôn tính lẫn nhau, đề phòng trường hợp bọn họ nuôi béo một tòa Thành phố An Toàn lên Bậc 4.
Cổ Ca Ca biến mất đúng lúc lắm.
Trình Thất Sinh thì dửng dưng, nhưng ba vị Thành chủ còn lại thì tức điên lên được.
Khung chat riêng với Cổ Ca Ca lúc này tràn ngập những tràng c.h.ử.i rủa bị Trí não tự động che chắn (beep) liên tục.
[Cổ Ca Ca, cái đồ ****! Tiên sư mày *****! Mày chơi cái trò khốn nạn này để bọn tao lại chịu trận à, đồ !!!]
[MEO MEO MEO MEO MEO MEO MEO MEO!!!!]
[Lạy hồn mày, mày chạy cái đéo gì vậy? Mày vắt giò lên cổ thế rồi ba đứa bọn tao **** phải tính sao? Rõ ràng đã chốt kèo liên minh cùng tiến cùng lùi rồi cơ mà, đồ *****!!!]
[MEO MEO MEO MEO MEO MEO meo!!!!]
Thật ra không phải Meo Meo c.h.ử.i thề đâu. Chỉ là cô nàng đang xổ ra một tràng tiếng mèo gào thét phẫn nộ, mà cái âm thanh đó gắt tai quá, toàn bị liệt vào hàng ngũ “từ ngữ nhạy cảm” nên Trí não bó tay, không thể dịch nổi một chữ nào.
Bản thân Cổ Ca Ca cũng thừa biết cái pha quay xe này của mình sống lỗi vãi chưởng, nhưng nó chẳng dám cược mạng!
Thứ khiến nó hãi hùng nhất ở Lam Hải không phải là mớ v.ũ k.h.í xịn xò, cũng không phải cái hệ thống chính quyền được quản lý sát sao bởi Thành chủ, mà chính là cái cách mà người dân Lam Hải tận hưởng việc c.h.é.m g.i.ế.c.
Nghĩ tới thôi mà cành lá đã run lẩy bẩy.
Tuy mới chỉ ở Bậc 2, nhưng Cổ Ca Ca cũng thuộc hàng “lão làng” từng lăn lộn qua kha khá thế giới, chứng kiến không ít nền văn minh khác nhau.
Nó đã từng đụng độ dăm ba lần với cái thể loại văn minh “Kẻ Cướp” – những kẻ luôn lấy việc xâm lược, giày xéo nền văn minh khác làm niềm tự hào, lẽ sống.
Những nền văn minh cướp bóc đó, giai đoạn đầu thì hùng hổ bách chiến bách thắng, nhưng thường đến khúc giữa hoặc cuối game, do cái tính hung hăng chỉ biết cắm đầu cắm cổ tiến lên mà không thèm rào trước ngó sau, rốt cuộc cũng tự đào mố chôn mình.
Và cái màn trình diễn của cư dân Lam Hải hôm nay... y xì đúc cái lũ đó.
Một nền văn minh mà m.á.u chiến sục sôi, lại còn lấy việc đ.ấ.m nhau làm thú vui tiêu khiển... Bảo Lam Hải không bao giờ đi xâm lược kẻ khác, thà tin con Meo Meo không thèm c.ắ.n cỏ mèo còn hơn.
Trừ phi nền văn minh này đang được lèo lái bởi một vị thủ lĩnh quyền lực tối cao, có đủ bản lĩnh để đè nén cái d.ụ.c vọng chiến tranh đang sục sôi của toàn dân, lèo lái cả khối đi lên một cách vững chắc.
Nhưng ai từng ngồi vào cái ghế lãnh đạo thì đều dư sức hiểu, việc kìm hãm cái d.ụ.c vọng bản năng của cả một nền văn minh nó khó nhằn đến mức nào.
Dẫu vị Thành chủ của Lam Hải kia có là một vị hoàng đế quyền uy hét ra lửa, thì cũng chưa chắc đã kham nổi.
Cổ Ca Ca nhìn ba vị Thành chủ đang nhảy dựng lên c.h.ử.i bới mình, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngậm ngùi chua xót của “kẻ thức thời duy nhất nắm rõ chân tướng”.
Thế nhưng, sau khi ba vị Thành chủ kia c.h.ử.i bới xả láng, bình tĩnh lại đôi chút và gạn hỏi nguyên do nó bỏ chạy, Cổ Ca Ca vẫn quyết c.ắ.n răng ngậm miệng, không hé nửa lời.
Nó mà khai thật thì chắc não nó úng nước cmnr.
Cứ cho là Lam Hải ngay từ đầu đã coi bốn tòa Thành phố An Toàn này như mấy miếng mồi ngon đã nằm gọn trên thớt đi, thì cái việc Cổ Ca Ca đơn thân độc mã chuồn êm, họa may người ta vẫn còn du di cho qua.
Chứ nếu nó dám xúi giục ba đứa kia cùng xách quần chạy...
Vụt mất cả bốn cái bánh béo bở cùng một lúc, Lam Hải mà không ghim thù nó tới tận xương tủy mới là chuyện lạ.
[Thành phố An Toàn Cổ Ca Ca: Tôi suy đi tính lại rồi, thân mình mới lẹt đẹt Bậc 2, lực chiến thì cùi bắp, mà cái khu vực đó tang thi thì đông như quân Nguyên, nguy hiểm rình rập tứ phía. Cố đ.ấ.m ăn xôi ở lại cũng không xơ múi được lợi lộc gì.]
[Thành phố An Toàn Cổ Ca Ca: Pha bỏ chạy này là tôi sai, tôi nhận. Nhưng mà anh em mình cũng không có hợp đồng liên minh giấy trắng mực đen gì cả, nên cũng chẳng tính là bội tín phụ nghĩa. Thế này đi, đền bù cho mỗi người ba thùng trái cây, coi như xí xóa nhé.]
Nhận được đống trái cây bồi thường từ Cổ Ca Ca, ba vị Thành chủ càng thêm chắc mẩm: Trong cái vụ này chắc chắn có uẩn khúc!
“Người Cây” Cổ Ca Ca này, từ xưa đến nay nổi tiếng là vắt cổ chày ra nước, chỉ biết vơ vét vào chứ chẳng bao giờ chịu nhả ra.
Cái việc có thể khiến nó cắm đầu chạy trối c.h.ế.t, lại còn hào phóng xì tiền ra bồi thường thế này...
Kết hợp thêm cái dữ kiện Cổ Ca Ca là tòa Thành phố An Toàn đang cắm chốt gần Lam Hải nhất...
Vụ này 100% có dính líu đến Lam Hải!
Nhưng mà dạo gần đây, Lam Hải chỉ mới rải quân đi dọn dẹp tang thi thôi mà, thậm chí còn chưa hề có chút động chạm nào với Thành phố An Toàn Cổ Ca Ca cơ mà? Ba vị Thành chủ tuy không đến mức vì mấy cái phỏng đoán mập mờ này mà vội vàng cuốn gói tháo chạy, nhưng những bước đi tiếp theo chắc chắn sẽ phải rón rén, cẩn trọng hơn gấp bội.
Dù sao thì, bất luận nguyên nhân sâu xa là cái quái gì, một chân lý đã được xác lập: Lam Hải tuyệt đối không thể chọc vào.
Nghĩ vậy, cả ba người đều lập tức gửi cảnh báo khẩn đến toàn thể cư dân của mình.
Trong quá trình hoạt động bên ngoài, nếu đụng mặt cư dân Lam Hải, liệu hồn mà né xa ra một chút, tuyệt đối, ngàn vạn lần đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi mà gây sự cọ xát với bọn họ.
…
Vương Mạc Ninh vừa c.h.é.m c.h.ế.t con tang thi cuối cùng trong khu vực, mệt đến mức hai tay bủn rủn, ngồi phịch xuống một tảng đá tu ừng ực ngụm nước.
“Đội trưởng, đám người kia là của Thành phố An Toàn khác à?”
Tống Khê đang định ra hiệu cho anh em trong đội lôi lương khô ra đớp lót dạ, nghe Vương Mạc Ninh hỏi vậy liền đưa mắt nhìn theo. Phía xa xa, một toán chừng bảy tám người đang co giò chạy thục mạng, chui tọt vào một căn nhà hoang còn tương đối nguyên vẹn.
Thị lực của Vương Mạc Ninh kém xa người Lam Hải, cô bé căng mắt nhìn nửa ngày trời vẫn chẳng thấy rõ.
Tống Khê nheo mắt nhìn kỹ hơn: “Cánh tay bọn họ có quấn dải băng màu trắng, là dân của Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo đấy.”
Cũng chẳng rõ vì lý do gì, cư dân của ba tòa thành phố lân cận đều có cái trò quấn những dải băng màu sắc khác nhau lên cánh tay.
Dân Lam Hải chạm mặt vài ba lần là tự khắc bắt bài được ngay màu nào tương ứng với Thành phố An Toàn nào.
Vương Mạc Ninh nhìn cái đám cư dân Khô Héo đã chui tọt quá nửa người vào chỗ nấp, thắc mắc hỏi: “Sao em cứ có cảm giác... đám người đó cứ thấy tụi mình là lại lẩn lẩn trốn trốn thế nhỉ?”
Chẳng phải Trí não đã ban bố thông báo rồi sao, rằng Lam Hải và ba tòa Thành phố An Toàn kia sẽ áp dụng chính sách “nước sông không phạm nước giếng”, chung sống hòa bình cơ mà?
Cớ sao bọn cô vừa mới xáp lại gần một chút, đám người kia đã ba chân bốn cẳng co giò bỏ chạy?
Tống Khê liếc mắt đ.á.n.h giá. Mặc dù đám người kia đã trốn kỹ trong nhà, nhưng với cái thị lực 10/10 của mình, cô ấy vẫn thừa sức soi thấy có vài kẻ đang rón rén nhòm trộm qua khe nứt trên tường, quan sát nhất cử nhất động của các cô.
“Chắc là do họ nhát người lạ chăng?”
Nghĩ tới nghĩ lui, cô ấy cũng chỉ nặn ra được mỗi cái lý do nghe có vẻ hợp lý này.
“Thế... bọn chúng cũng nhát người lạ luôn à?”
Vương Mạc Ninh chỉ tay về phía bên trái. Nơi đó, vài sinh vật mang hình hài cỡ con hổ con, trên tay quấn dải băng màu xanh lá vừa mới lững thững bước tới. Cơ mà vừa tia thấy nhóm của cô bé, chúng liền hoảng hốt quay đầu, vắt giò lên cổ bỏ chạy.
Vì cắm đầu chạy quá sức cuống cuồng, một con “mèo” trong số đó còn bị trượt chân sau trên tấm đá cẩm thạch trơn tuột nằm lăn lóc giữa đống đổ nát, suýt nữa thì không theo kịp mấy con đồng bọn đang tẩu thoát như bay.
Vương Mạc Ninh thừa biết bọn này không phải là mèo. Chúng là cư dân của nền văn minh Người Mèo. Bọn này sức chiến đấu cực kỳ trâu bò, nhờ khả năng hóa hình thành mèo nên việc bay nhảy, leo tường vượt nóc nhà đối với chúng dễ như ăn kẹo. Mỗi tội, khoản phát triển công nghệ thì có hơi kém một chút.
Lúc mới nghe danh, cô bé còn ấp ủ một niềm kính sợ và hóng hớt tột độ. Đùa à, một nền văn minh có khả năng biến hình thành mèo cơ đấy! Ảo ma chưa!
Thậm chí, Vương Mạc Ninh còn vạch sẵn cả một kịch bản trong đầu: Nếu hai bên có cơ hội cọ xát giao lưu, cô bé sẽ phải tính toán xem làm thế nào để... “vô tình một cách có chủ đích”, vuốt ve bộ lông của đối phương một cái thật lịch sự.
Ai dè cái chữ “nếu” đó không bao giờ xảy ra. Chứ đừng nói đến chuyện sờ lông, cư dân nền văn minh Người Mèo cứ hễ đ.á.n.h hơi thấy mùi tiểu đội của các cô từ đằng xa chục mét là đã lập tức quay đ.í.t, vọt lẹ không thấy tăm hơi.
Đâu chỉ riêng bọn họ, đám cư dân của Lam Diệp quấn dải băng đỏ rực trên tay cũng diễn y chang cái kịch bản đó.
Chẳng lẽ bộ luật của Thành phố An Toàn có chèn thêm cái quy định ẩn nào kiểu: Cấm tuyệt đối cư dân các thành phố khác nhau được phép đụng chạm, cọ xát ở cự ly gần à?
“Làm không gì có chuyện đó.” Tống Khê vắt óc nhớ lại cái mớ Cẩm nang lưu ý dành cho cư dân do Trí não phân phát: “Đúng vậy, không có cái luật nào nhảm nhí thế cả.”
“Vậy thì chắc chắn là do bọn họ nhát người lạ thật rồi.”
Vương Mạc Ninh: “Nhưng cả ba tòa Thành phố An Toàn đều diễn chung một bài như thế là sao.”
Không hiểu sao, cô bé cứ có linh cảm... hình như cư dân mấy Thành phố An Toàn kia đều đang coi người dân Lam Hải như đại ma vương tái thế ấy nhỉ?
Tống Khê lại khẳng định chắc nịch: “Thì đó, chứng tỏ cư dân cả ba tòa thành phố đó đều nhát như cáy chứ sao!”
Dù sao thì lỗi không thể nào nằm ở phía bọn họ được, nên suy ra 100% nguyên nhân là từ phía đối phương.
Cô ấy còn buông tiếng thở dài đầy tiếc rẻ: “Tiếc ghê, tự nhiên muốn được giao lưu với nền văn minh Người Mèo dã man.”
Vương Mạc Ninh nghe vậy lập tức đồng cảm: “Đúng vậy! Em cũng thế. Nền văn minh có khả năng hóa mèo đó! Của hiếm đấy!”
Tống Khê rầu rĩ gật đầu. Cô ấy từng solo đập c.h.ế.t một con sư t.ử to tướng rồi, nên giờ đang ngứa ngáy muốn biết: Giữa Người Mèo và Sư t.ử, rốt cuộc giống nào đ.ấ.m nhau mạnh hơn.
Haizz, cái nền văn minh Người Mèo này cứ lẩn lẩn trốn trốn bọn cô, thế này thì làm sao mà gạ kèo combat giao lưu được chứ.
Tống Khê nhớ đến mấy cái móng vuốt sắc lẹm của Người Mèo: “Tiếc ghê.”
Vương Mạc Ninh thì lại mường tượng ra bộ lông mềm mượt như lụa của chúng: “Công nhận, tiếc đứt ruột.”
Trình Thất Sinh ngồi nhìn hai người: “...”
Cô dám cá cái mạng của mình, thứ mà hai người này đang tiếc đứt ruột tuyệt đối không phải là cùng một thứ.
Khổ nỗi, hai người này cứ mỗi lần mở miệng là lại “ông nói gà bà nói vịt”, thế mà quái nào c.h.é.m gió một hồi lại bắt được đúng tần số của nhau. Thảo nào hai người dính nhau như sam, cứ như chị em tốt lâu năm.
Về phần Trình Thất Sinh, cô cũng chẳng bận tâm. Kiểm tra qua camera thấy gã tự nguyện ôm thành chuồn mất chứ không phải bị ai đ.á.n.h đuổi, cô liền tặc lưỡi cho qua.
Dù sao thì mục đích tối thượng của cô vẫn luôn là: Ngăn chặn cái lũ Thành chủ này c.ắ.n xé, thôn tính lẫn nhau, đề phòng trường hợp bọn họ nuôi béo một tòa Thành phố An Toàn lên Bậc 4.
Cổ Ca Ca biến mất đúng lúc lắm.
Trình Thất Sinh thì dửng dưng, nhưng ba vị Thành chủ còn lại thì tức điên lên được.
Khung chat riêng với Cổ Ca Ca lúc này tràn ngập những tràng c.h.ử.i rủa bị Trí não tự động che chắn (beep) liên tục.
[Cổ Ca Ca, cái đồ ****! Tiên sư mày *****! Mày chơi cái trò khốn nạn này để bọn tao lại chịu trận à, đồ !!!]
[MEO MEO MEO MEO MEO MEO MEO MEO!!!!]
[Lạy hồn mày, mày chạy cái đéo gì vậy? Mày vắt giò lên cổ thế rồi ba đứa bọn tao **** phải tính sao? Rõ ràng đã chốt kèo liên minh cùng tiến cùng lùi rồi cơ mà, đồ *****!!!]
[MEO MEO MEO MEO MEO MEO meo!!!!]
Thật ra không phải Meo Meo c.h.ử.i thề đâu. Chỉ là cô nàng đang xổ ra một tràng tiếng mèo gào thét phẫn nộ, mà cái âm thanh đó gắt tai quá, toàn bị liệt vào hàng ngũ “từ ngữ nhạy cảm” nên Trí não bó tay, không thể dịch nổi một chữ nào.
Bản thân Cổ Ca Ca cũng thừa biết cái pha quay xe này của mình sống lỗi vãi chưởng, nhưng nó chẳng dám cược mạng!
Thứ khiến nó hãi hùng nhất ở Lam Hải không phải là mớ v.ũ k.h.í xịn xò, cũng không phải cái hệ thống chính quyền được quản lý sát sao bởi Thành chủ, mà chính là cái cách mà người dân Lam Hải tận hưởng việc c.h.é.m g.i.ế.c.
Nghĩ tới thôi mà cành lá đã run lẩy bẩy.
Tuy mới chỉ ở Bậc 2, nhưng Cổ Ca Ca cũng thuộc hàng “lão làng” từng lăn lộn qua kha khá thế giới, chứng kiến không ít nền văn minh khác nhau.
Nó đã từng đụng độ dăm ba lần với cái thể loại văn minh “Kẻ Cướp” – những kẻ luôn lấy việc xâm lược, giày xéo nền văn minh khác làm niềm tự hào, lẽ sống.
Những nền văn minh cướp bóc đó, giai đoạn đầu thì hùng hổ bách chiến bách thắng, nhưng thường đến khúc giữa hoặc cuối game, do cái tính hung hăng chỉ biết cắm đầu cắm cổ tiến lên mà không thèm rào trước ngó sau, rốt cuộc cũng tự đào mố chôn mình.
Và cái màn trình diễn của cư dân Lam Hải hôm nay... y xì đúc cái lũ đó.
Một nền văn minh mà m.á.u chiến sục sôi, lại còn lấy việc đ.ấ.m nhau làm thú vui tiêu khiển... Bảo Lam Hải không bao giờ đi xâm lược kẻ khác, thà tin con Meo Meo không thèm c.ắ.n cỏ mèo còn hơn.
Trừ phi nền văn minh này đang được lèo lái bởi một vị thủ lĩnh quyền lực tối cao, có đủ bản lĩnh để đè nén cái d.ụ.c vọng chiến tranh đang sục sôi của toàn dân, lèo lái cả khối đi lên một cách vững chắc.
Nhưng ai từng ngồi vào cái ghế lãnh đạo thì đều dư sức hiểu, việc kìm hãm cái d.ụ.c vọng bản năng của cả một nền văn minh nó khó nhằn đến mức nào.
Dẫu vị Thành chủ của Lam Hải kia có là một vị hoàng đế quyền uy hét ra lửa, thì cũng chưa chắc đã kham nổi.
Cổ Ca Ca nhìn ba vị Thành chủ đang nhảy dựng lên c.h.ử.i bới mình, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngậm ngùi chua xót của “kẻ thức thời duy nhất nắm rõ chân tướng”.
Thế nhưng, sau khi ba vị Thành chủ kia c.h.ử.i bới xả láng, bình tĩnh lại đôi chút và gạn hỏi nguyên do nó bỏ chạy, Cổ Ca Ca vẫn quyết c.ắ.n răng ngậm miệng, không hé nửa lời.
Nó mà khai thật thì chắc não nó úng nước cmnr.
Cứ cho là Lam Hải ngay từ đầu đã coi bốn tòa Thành phố An Toàn này như mấy miếng mồi ngon đã nằm gọn trên thớt đi, thì cái việc Cổ Ca Ca đơn thân độc mã chuồn êm, họa may người ta vẫn còn du di cho qua.
Chứ nếu nó dám xúi giục ba đứa kia cùng xách quần chạy...
Vụt mất cả bốn cái bánh béo bở cùng một lúc, Lam Hải mà không ghim thù nó tới tận xương tủy mới là chuyện lạ.
[Thành phố An Toàn Cổ Ca Ca: Tôi suy đi tính lại rồi, thân mình mới lẹt đẹt Bậc 2, lực chiến thì cùi bắp, mà cái khu vực đó tang thi thì đông như quân Nguyên, nguy hiểm rình rập tứ phía. Cố đ.ấ.m ăn xôi ở lại cũng không xơ múi được lợi lộc gì.]
[Thành phố An Toàn Cổ Ca Ca: Pha bỏ chạy này là tôi sai, tôi nhận. Nhưng mà anh em mình cũng không có hợp đồng liên minh giấy trắng mực đen gì cả, nên cũng chẳng tính là bội tín phụ nghĩa. Thế này đi, đền bù cho mỗi người ba thùng trái cây, coi như xí xóa nhé.]
Nhận được đống trái cây bồi thường từ Cổ Ca Ca, ba vị Thành chủ càng thêm chắc mẩm: Trong cái vụ này chắc chắn có uẩn khúc!
“Người Cây” Cổ Ca Ca này, từ xưa đến nay nổi tiếng là vắt cổ chày ra nước, chỉ biết vơ vét vào chứ chẳng bao giờ chịu nhả ra.
Cái việc có thể khiến nó cắm đầu chạy trối c.h.ế.t, lại còn hào phóng xì tiền ra bồi thường thế này...
Kết hợp thêm cái dữ kiện Cổ Ca Ca là tòa Thành phố An Toàn đang cắm chốt gần Lam Hải nhất...
Vụ này 100% có dính líu đến Lam Hải!
Nhưng mà dạo gần đây, Lam Hải chỉ mới rải quân đi dọn dẹp tang thi thôi mà, thậm chí còn chưa hề có chút động chạm nào với Thành phố An Toàn Cổ Ca Ca cơ mà? Ba vị Thành chủ tuy không đến mức vì mấy cái phỏng đoán mập mờ này mà vội vàng cuốn gói tháo chạy, nhưng những bước đi tiếp theo chắc chắn sẽ phải rón rén, cẩn trọng hơn gấp bội.
Dù sao thì, bất luận nguyên nhân sâu xa là cái quái gì, một chân lý đã được xác lập: Lam Hải tuyệt đối không thể chọc vào.
Nghĩ vậy, cả ba người đều lập tức gửi cảnh báo khẩn đến toàn thể cư dân của mình.
Trong quá trình hoạt động bên ngoài, nếu đụng mặt cư dân Lam Hải, liệu hồn mà né xa ra một chút, tuyệt đối, ngàn vạn lần đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi mà gây sự cọ xát với bọn họ.
…
Vương Mạc Ninh vừa c.h.é.m c.h.ế.t con tang thi cuối cùng trong khu vực, mệt đến mức hai tay bủn rủn, ngồi phịch xuống một tảng đá tu ừng ực ngụm nước.
“Đội trưởng, đám người kia là của Thành phố An Toàn khác à?”
Tống Khê đang định ra hiệu cho anh em trong đội lôi lương khô ra đớp lót dạ, nghe Vương Mạc Ninh hỏi vậy liền đưa mắt nhìn theo. Phía xa xa, một toán chừng bảy tám người đang co giò chạy thục mạng, chui tọt vào một căn nhà hoang còn tương đối nguyên vẹn.
Thị lực của Vương Mạc Ninh kém xa người Lam Hải, cô bé căng mắt nhìn nửa ngày trời vẫn chẳng thấy rõ.
Tống Khê nheo mắt nhìn kỹ hơn: “Cánh tay bọn họ có quấn dải băng màu trắng, là dân của Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo đấy.”
Cũng chẳng rõ vì lý do gì, cư dân của ba tòa thành phố lân cận đều có cái trò quấn những dải băng màu sắc khác nhau lên cánh tay.
Dân Lam Hải chạm mặt vài ba lần là tự khắc bắt bài được ngay màu nào tương ứng với Thành phố An Toàn nào.
Vương Mạc Ninh nhìn cái đám cư dân Khô Héo đã chui tọt quá nửa người vào chỗ nấp, thắc mắc hỏi: “Sao em cứ có cảm giác... đám người đó cứ thấy tụi mình là lại lẩn lẩn trốn trốn thế nhỉ?”
Chẳng phải Trí não đã ban bố thông báo rồi sao, rằng Lam Hải và ba tòa Thành phố An Toàn kia sẽ áp dụng chính sách “nước sông không phạm nước giếng”, chung sống hòa bình cơ mà?
Cớ sao bọn cô vừa mới xáp lại gần một chút, đám người kia đã ba chân bốn cẳng co giò bỏ chạy?
Tống Khê liếc mắt đ.á.n.h giá. Mặc dù đám người kia đã trốn kỹ trong nhà, nhưng với cái thị lực 10/10 của mình, cô ấy vẫn thừa sức soi thấy có vài kẻ đang rón rén nhòm trộm qua khe nứt trên tường, quan sát nhất cử nhất động của các cô.
“Chắc là do họ nhát người lạ chăng?”
Nghĩ tới nghĩ lui, cô ấy cũng chỉ nặn ra được mỗi cái lý do nghe có vẻ hợp lý này.
“Thế... bọn chúng cũng nhát người lạ luôn à?”
Vương Mạc Ninh chỉ tay về phía bên trái. Nơi đó, vài sinh vật mang hình hài cỡ con hổ con, trên tay quấn dải băng màu xanh lá vừa mới lững thững bước tới. Cơ mà vừa tia thấy nhóm của cô bé, chúng liền hoảng hốt quay đầu, vắt giò lên cổ bỏ chạy.
Vì cắm đầu chạy quá sức cuống cuồng, một con “mèo” trong số đó còn bị trượt chân sau trên tấm đá cẩm thạch trơn tuột nằm lăn lóc giữa đống đổ nát, suýt nữa thì không theo kịp mấy con đồng bọn đang tẩu thoát như bay.
Vương Mạc Ninh thừa biết bọn này không phải là mèo. Chúng là cư dân của nền văn minh Người Mèo. Bọn này sức chiến đấu cực kỳ trâu bò, nhờ khả năng hóa hình thành mèo nên việc bay nhảy, leo tường vượt nóc nhà đối với chúng dễ như ăn kẹo. Mỗi tội, khoản phát triển công nghệ thì có hơi kém một chút.
Lúc mới nghe danh, cô bé còn ấp ủ một niềm kính sợ và hóng hớt tột độ. Đùa à, một nền văn minh có khả năng biến hình thành mèo cơ đấy! Ảo ma chưa!
Thậm chí, Vương Mạc Ninh còn vạch sẵn cả một kịch bản trong đầu: Nếu hai bên có cơ hội cọ xát giao lưu, cô bé sẽ phải tính toán xem làm thế nào để... “vô tình một cách có chủ đích”, vuốt ve bộ lông của đối phương một cái thật lịch sự.
Ai dè cái chữ “nếu” đó không bao giờ xảy ra. Chứ đừng nói đến chuyện sờ lông, cư dân nền văn minh Người Mèo cứ hễ đ.á.n.h hơi thấy mùi tiểu đội của các cô từ đằng xa chục mét là đã lập tức quay đ.í.t, vọt lẹ không thấy tăm hơi.
Đâu chỉ riêng bọn họ, đám cư dân của Lam Diệp quấn dải băng đỏ rực trên tay cũng diễn y chang cái kịch bản đó.
Chẳng lẽ bộ luật của Thành phố An Toàn có chèn thêm cái quy định ẩn nào kiểu: Cấm tuyệt đối cư dân các thành phố khác nhau được phép đụng chạm, cọ xát ở cự ly gần à?
“Làm không gì có chuyện đó.” Tống Khê vắt óc nhớ lại cái mớ Cẩm nang lưu ý dành cho cư dân do Trí não phân phát: “Đúng vậy, không có cái luật nào nhảm nhí thế cả.”
“Vậy thì chắc chắn là do bọn họ nhát người lạ thật rồi.”
Vương Mạc Ninh: “Nhưng cả ba tòa Thành phố An Toàn đều diễn chung một bài như thế là sao.”
Không hiểu sao, cô bé cứ có linh cảm... hình như cư dân mấy Thành phố An Toàn kia đều đang coi người dân Lam Hải như đại ma vương tái thế ấy nhỉ?
Tống Khê lại khẳng định chắc nịch: “Thì đó, chứng tỏ cư dân cả ba tòa thành phố đó đều nhát như cáy chứ sao!”
Dù sao thì lỗi không thể nào nằm ở phía bọn họ được, nên suy ra 100% nguyên nhân là từ phía đối phương.
Cô ấy còn buông tiếng thở dài đầy tiếc rẻ: “Tiếc ghê, tự nhiên muốn được giao lưu với nền văn minh Người Mèo dã man.”
Vương Mạc Ninh nghe vậy lập tức đồng cảm: “Đúng vậy! Em cũng thế. Nền văn minh có khả năng hóa mèo đó! Của hiếm đấy!”
Tống Khê rầu rĩ gật đầu. Cô ấy từng solo đập c.h.ế.t một con sư t.ử to tướng rồi, nên giờ đang ngứa ngáy muốn biết: Giữa Người Mèo và Sư t.ử, rốt cuộc giống nào đ.ấ.m nhau mạnh hơn.
Haizz, cái nền văn minh Người Mèo này cứ lẩn lẩn trốn trốn bọn cô, thế này thì làm sao mà gạ kèo combat giao lưu được chứ.
Tống Khê nhớ đến mấy cái móng vuốt sắc lẹm của Người Mèo: “Tiếc ghê.”
Vương Mạc Ninh thì lại mường tượng ra bộ lông mềm mượt như lụa của chúng: “Công nhận, tiếc đứt ruột.”
Trình Thất Sinh ngồi nhìn hai người: “...”
Cô dám cá cái mạng của mình, thứ mà hai người này đang tiếc đứt ruột tuyệt đối không phải là cùng một thứ.
Khổ nỗi, hai người này cứ mỗi lần mở miệng là lại “ông nói gà bà nói vịt”, thế mà quái nào c.h.é.m gió một hồi lại bắt được đúng tần số của nhau. Thảo nào hai người dính nhau như sam, cứ như chị em tốt lâu năm.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận