Vì giết Lưu Thương, Lục Châu đã sử dụng tấm thẻ Một Kích Chí Mạng cuối cùng còn lại của mình. Đối với kẻ này Lục Châu không thèm quan tâm đến tỷ suất chi phí - hiệu quả, mà phải xem có đáng giá hay không.
Một chưởng này Lục Châu không dùng bao nhiêu lực lượng phi phàm, chỉ đủ để lão đánh mất sức chiến đấu, chẳng chóng thì chầy lão cũng sẽ phải chết mà thôi.
Một chưởng hời hợt này đã chấn nhiếp đám trưởng lão của hai đại thư viện. Không còn ai dám "thấy chết không sờn, hiên ngang lẫm liệt" như thế nữa.
Lục Châu nhìn vị trưởng lão mặt đỏ ké ngồi dưới đất, khẽ hỏi: "Thiên Hành Thư Viện?”
Tư Vô Nhai lập tức khom người nói: "Sư phụ, người này chính là một trong mười trưởng lão của Thiên Hành Thư Viện đã dẫn đạo Thập Tuyệt Trận, tên là Trần Nhiên Chi."
Lục Châu gat đầu, than nhiên nhìn Trần Nhiên Chi.
"Ngươi thích nói chính nghĩa ... vậy lão phu cũng nói chính nghĩa với ngươi."
Lục Châu quay đầu lại nói với đám trưởng lão thư viện đang lăng không lơ lửng. "Lão phu cho các ngưoi một cơ hội, ai có thể nói cho Trần Nhiên Chi biết cái gì gọi là chính nghĩa, lão phu tha cho kẻ đó một mạng ... Danh ngạch có hạn, chỉ dành cho một người duy nhất."
Vừa dứt lời, đám trưởng lão Thiên Hành Thư Viện lập tức giành nhau giơ tay.
"Ta!'
“Để ta để ta, ta sẽ nói cho hắn biết cái gì gọi là chính nghĩa!"
"Câm miệng, các ngươi làm sao hiểu được chính nghĩa là gì! Để ta ... "
Đám trưởng lão Thiên Hành Thư Viện lập tức tranh cãi um sùm, chỉ trong giây lát ai nấy đều mặt đỏ tới mang tai.
Trần Nhiên Chi gian nan ngẩng đầu, trừng mắt nhìn đám người ...
Trên bầu trời, bắt đầu có người nhục mạ Trần Nhiên Chi.
"Trần Nhiên Chi, cái thứ mua danh chuộc tiếng như ngươi mà cũng xứng nói tới chính nghĩa? Ngươi leo lên được vị trí như ngày hôm nay cũng đều là nhờ hối lộ viện trưởng mà thôi! Ta khinh -- "
"Trần Nhiên Chi, ngươi ghét bỏ người vợ nghèo hèn, vì muốn bỏ vợ mà không từ thủ đoạn, thậm chí còn tự tay giết chết người vợ đã đồng cam cộng khổ với ngươi, sau đó lại cưới vợ nạp thiếp! Loại người như ngươi mà cũng xứng nói tới chính nghĩa?"
"Trần Nhiên Chi ... "
Trên đời này, không ai có thể tổn thương ta nhiều bằng những người được xưng là "người một nhà" với ta.
Từng tiếng mắng chửi chói tai vang lên, Trần Nhiên Chi chỉ tay vào đám trưởng lão trên không trung, miệng lắp bắp: "Ngươi ... ngươi ... "
Trên mặt Triệu Giang Hà lộ vẻ lấy lòng, sau đó hắn đứng lên xoay người nhìn về phía Trần Nhiên Chi, mặt như băng sương.
“Không học vấn, không chính nghĩa, thấy lợi quên tình, ngươi là một kẻ tục tần! Trần Nhiên Chi, con mẹ nó ngươi còn giả trang làm người thanh cao cái gì? Tội trạng của ngươi có thể liệt ra thành một hàng dài, ngươi còn dám mặt dạn mày dày nói chính nghĩa đạo lý với người khác?"
"Ngươi -- " Trần Nhiên Chi tức giận đến nỗi nói không ra lời.
“Ngươi cái gì mà ngươi, người vì bách tính trong thiên hạ mới là chính nghĩa. Theo ta được biết, trong trận chiến ở thành Duyện Châu, U Minh Giáo vì muốn bảo vệ dân chúng toàn thành nên đã hy sinh không ít giáo chúng, còn thống lĩnh thủ thành Ma Lộ Bình lại đem dân chúng ra làm con tin, đây mà gọi là chính nghĩa?"