Minh Thế Nhân nghe vậy bèn hỏi: “Ý đệ là trong hẻm núi này có điều kỳ quặc?"

"Đúng vậy. Với bản lĩnh của nhị sư huynh, không có khả năng huynh ấy bị té vực chết, càng không thể nào bay không nổi ... Từ đó ta cho rằng có một lực lượng kỳ quái nào đó đã khiến huynh ấy không thể bay lên, thậm chí là bị kéo xuống.”

"Có lý.” Minh Thế Nhân gật đầu.

"Người vẽ lại hẻm núi này trong cung ... rất có khả năng chính là đế sư." Tư Vô Nhai nói.

Minh Thế Nhân nghe vậy lập tức cười bảo: "Ta nghe cửu sư muội nói lúc ở trong hoàng cung sư phụ đã nhận được một bức thư do đế sư để lại, còn có bản điển tịch ghi chép nhật ký của nữ tử họ Lạc."

Hai mắt Tư Vô Nhai toả sáng, lộ vẻ mừng rỡ: "Chúng đâu rồi?"

“Đệ phải hỏi sư phụ ấy, ta làm sao biết được."

Tư Vô Nhai thất vọng thở dài.

Khi hai ngưoi con đang thao luan, Vu Chính Hải đột nhiên xuất hiện ngoài trướng bồng, khẽ gọi: "Minh Thế Nhân, sư ... sư đệ, có ở đây không?"

"Đệ đay đại su huynh." Minh Thế Nhân vội chạy ra ngoai, thay tren mặt Vu Chính Hải đầy vẻ mờ mịt bèn hỏi: "Đại sư huynh lại muốn luận bàn với đệ phải không?”

"Ta cảm thấy hơi kỳ lạ ... trước đó khi luận bàn với đệ, đao pháp của ta rất hay, chiêu nào cũng khắc chế được đệ. Nhưng vì sao khi luận bàn với Đoan Mộc Sinh thì lại không có chút hiệu quả nào?" Thiếu niên Vu Chính Hải ngơ ngác hỏi.

Minh Thế Nhân: “? ? ?"

"Ta đã hỏi Diên Nhi sư muội, muội ấy nói đệ là cao thủ thất diệp, tu vi hiện tại của ta không cách nào có thể thắng đệ ... Cho nên, đệ đã nhường ta có phải không?"

Minh Thế Nhân vội xua tay: “Đại sư huynh, oan uổng quá, chúng ta luận bàn vốn không dùng tới nguyên khí mà!"

Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đọi ngu như heo là đây!

Tam sư huynh, huynh hại ta thật thảm!

Đúng lúc này, Đoan Mộc Sinh tay xách Bá Vương Thương đi tới, thấy Minh Thế Nhân và Vu Chính Hải đang trò chuyện, bèn nhân tiện nói: "Lão tứ, đi nào, chúng ta luận bàn một phen."

“A?"

“Nhanh đi đừng có lề mề, đến cả đại sư huynh mà đệ cũng không thắng được, nếu không chịu cố gắng tập luyện thì làm sao có thể trở nên mạnh mẽ?"

Ầm! Bá Vương Thương đâm mạnh xuống đất.

Phan Trọng đi tới báo cáo: "Thất tiên sinh, tai mắt của ngài đã gửi phi thư về báo là liên minh mười hai nước đã được thành lập."

"Việc nên tới rốt cuộc cũng tới." Tư Vô Nhai thở dài lắc đầu.

Chu Kỷ Phong nói: “Đám man di này tự tin như vậy?"

"Tu hành giới đã bước vào thời đại trảm kim liên từ lâu, ngay cả Lưu Thương còn bước vào cảnh giới bát diệp rưỡi thì đám dị tộc có lòng tin như vậy cũng là bình thường ... Huống hồ gì ta còn hoài nghi phía sau lưng bọn hắn có người thao túng." Tư Vô Nhai nói.

Có lý - Chương 1051 | Đọc truyện tranh