Ông ta lắc đầu, môi run rẩy nói: "Không ngờ được ... thật không ngờ được!"

"Ngô Thừa tướng, rốt cuộc chuyện thế nào?"

Uy Kế Hoàng nghe vậy cũng hơi kinh hoảng.

“Không ngờ Huyết Quật Động trực tiếp phái ra hai vị Hộ pháp và hơn trăm Tà

tu!"

“Hai Động Phủ Cảnh?”

Mặt Uy Kế Hoàng lập tức tái mét, giọng nói yếu đi trông thấy.

Ngô Thừa tướng gật mạnh đầu, suy đồi như ông lão sắp xuống mộ vậy.

Mà trong lúc không khí ngưng trọng lan khắp cung điện thì ... Khô Huyền chợt xuất hiện.

Hai măt Uy Kế Hoàng sáng ngời, tựa như nhìn thấy ánh rạng đông vậy. Ông ta đang định nói gì thì Khô Huyền đã lên tiếng trước:0

"Các ngươi chỉ cần yên lặng chờ là được. Đã có một đại nhân trong Các đi xử lý đám sâu kiến không biết sống chết kia rồi."

Lời này của Khô Huyền giống như Định Hải Thần Châm, khiến đám người ở đây chợt an tâm vô cùng, đặc biệt là Uy Kế Hoàng.

Ông ta kích động không thôi. Người có thể được cường giả như Khô Huyền gọi là đại nhân thì đương nhiên là cường giả mạnh me moot phương.

Nhưng lần này đối phương không chỉ phái một mà là hai Động Phủ Cảnh tới. Lại thêm thật nhiều Tà tu ... Đáy lòng Uy Kế Hoàng không nhịn được hoài nghi.

Đương nhiên, ông ta không thể hiện nghi ngờ ra mặt.

Mấy trăm năm lịch sử của Kim Cương Vương Triều liệu có kết thúc tại đây hay không đều do khoảnh khắc này quyết định.

Một lúc lâu sau, đoàn người rậm rạp dần nhích đến gần biên cảnh Kim Cương Vương Triều.

"Nghe nói Kim Cương Vương Triều không thiếu nữ tử tuyệt mỹ, nói không chừng hưởng dụng máu tươi của các nàng có thể khiến Bách Âm Công của ta tăng lên một tầng đây!"

Thiên Dạ Quân nhìn ra phía xa, gương mặt tái nhợt hiện lên nụ cười tà dị.

"Đúng vậy Thiên Dạ đại nhân, nữ tử Kim Cương Vương Triều phải nói là tuyệt. Một đám đều phóng đãng vô cùng, hơn nữa âm khí đầy đủ.”

Một gã Tà tu lấm la lấm lét cười ha hả phụ họa.

"Làm đám tiện tì dâm đãng sẽ chỉ ô nhiễm máu của ta. Ta cần là cần thân thể hoàn bích thuần khiết nhất."0

Thiên Dạ Quân tinh tế ngắm bàn tay nhẫn nhụi nõn nà của mình, lầm bầm nói.

“Các huynh đệ nghe rõ rồi chứ? Đến lúc ấy phải chuyên môn bắt loại nữ tử như vậy dâng cho Thiên Dạ đại nhân."

Tà tu vẻ mặt lấm lét kia chợt quay đầu, lớn tiếng rống với chúng Tà tu phía sau.4

“Rõ!"

"Thiên Dạ đại nhân cần bao nhiêu? Chúng thuộc hạ bắt cho ngài bấy nhiêu!"

“Ta nói ngươi cẩn thận quan sát bốn phía có gì không thích hợp hợp không. Ngươi lại ở đây trộm lười u?"

Vẻ mặt Cuồng Si rất không tốt.

Vài khắc trước, bọn họ tiến vào bên này mới phát hiện trên tường thành biên cảnh không có lấy một binh sĩ trông coi. Hắn ta cảm thấy có vấn đề nên mới quyết định chia ra thăm dò hai bên trái, phải.

Không ngờ Thiên Dạ Quân lại ở đây lười biếng.

Thanh âm ồn ào - Chương 208 | Đọc truyện tranh