Chương 296

*Ồ, cô Giản, sao cô lại tới đây? Mời cô vào, mời cô vào!” Một người đàn ông trung niên bước ra, vừa nhìn thấy Giản Thúy Vy đã vội chào hỏi, Lâm Thế Kiệt cũng âm thâm quan sát ông ta, người này tầm 40 tuổi, trên người toát ra hơi thở nghệ thuật.

“Cậu này là..."

“Đây là bạn tôi, ông có thể gọi anh ấy là cậu Lâm, anh ấy tới chủ yếu là muốn hỏi ông một chuyện” Giản Thúy Vy giải thích, đồng thời lặng lẽ liếc nhìn người đàn ông trung niên, ông ta vội pha trà cho anh, cô thấy thế thì nhếch miệng khẽ cười.

Đến khi thấy Lâm Thế Kiệt uống hết tách trà đó, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Thế Kiệt đặt tách trà xuống, lười biếng liếc nhìn người đàn ông trung niên: “Tôi muốn hỏi ông...”

Lâm Thế Kiệt còn chưa nói hết, bỗng “xoảng”, tách trà rơi xuống sàn, anh chỉ cảm thấy chóng mặt.

“Anh Thế Kiệt, anh sao thế? Anh Thế Kiệt!..”

Giản Thúy Vy bỗng nhào tới ôm lấy cánh tay anh hỏi han, Lâm Thế Kiệt chỉ cảm thấy hình như đầu óc hơi choáng váng, đợi tới khi anh phản ứng lại thì người đã hôn mê. Anh bị bỏ thuốc rồi.

Thấy Lâm Thế Kiệt nhíu chặt mày, nằm nhoài xuống bàn, Giản Thúy Vy thở phào nhẹ nhõm, giờ cô mới buông cánh †ay anh ra, vẻ mặt hơi u ám. 

Người đàn ông trung niên xoa tay, vẻ mặt đầy đắc ý: “Cô Giản, lần này tôi đã giúp cô, sau này tôi không thể nào ở lại căn nhà này nữa”

“Hì hì, hai tiếng có đủ không?”

Giản Thúy Vy lườm người đàn ông trung niên, ông ta nhất thời sợ sệt xoa tay: “Tôi ra ngoài ngay đây!” Dứt lời, ông còn ân cần đóng cửa giúp Giản Thúy Vy.

Cô cả này đúng là không từ mọi thủ đoạn vì tên tiểu bạch kiểm này.

Tổ tiên ông rất giàu có, cũng thường xuyên làm mấy loại hình mặt ngọc cho người có tiền, nhưng đến đời của ông thì chơi bời lêu lổng, không những thua sạch của cải, thậm chí mới đây còn thua cả căn nhà này. Cũng may Giản Thúy Vy tới tìm ông ta, bằng không không biết chừng nào ông ta bị dân đòi nợ chém chết, phơi thây ngoài đường. 

- Chương 296 | Đọc truyện tranh