“Có hẹn ư?”
Vừa nghe thấy cô lên tiếng, Âu Dương Hải liền không kiềm chế được suy nghĩ lung tung. “Thế thì không phải.” Bạch Hiểu Hiểu chớp mắt: “Đã lâu lắm rồi tôi chưa được nghỉ ngơi, muốn ra ngoài đi dạo một vòng “Một mình à?” “Vâng.” Bạch Hiểu Hiểu khổ sở nhìn đồng hồ, lúc này ai còn đi dạo với cô được chứ? “Tôi đi với cô”
Bạch Hiểu Hiểu trợn to đôi mắt, không thể tin được mà sững sờ giây lát, tiếp theo cô vội lắc đầu lia lịa. “Không cần đầu, tôi không muốn bị người ta vây nhìn
Âu Dương Hải vừa đứng dậy liền quay người nhíu mày nhìn cô: “Cô muốn né tránh tôi thế sao? Đi dạo phố với tôi rất khó khăn à? Hay là cô cảm thấy tôi không tốt bằng Nhan Ôn, nên muốn mau chóng vứt bỏ tôi?” “.Anh và chị Tiểu Ôn không có khả năng so sánh với nhau. “Sao không thể so sánh? Cô chán ghét tôi thế ư?” Âu Dương Hải vừa nói vừa tiến lên thêm một bước.
Bạch Hiểu Hiểu không ngờ cuộc trò chuyện của bọn họ sẽ phát triển theo một hướng khác, trong đầu cô chỉ hiện lên một suy nghĩ, tại sao người đàn ông này đã ba mươi tuổi mà chẳng có sự chín chắn của một người đồng trang lứa thế này!
Câu hỏi thật ấu trĩ… “Tôi cũng muốn đi mua một số vật dụng thường ngày, thuận tiện đi xem phim, nếu anh muốn đi cùng thì hơi bất tiện. “Chẳng có gì bất tiện cả, tôi còn một cánh tay có thể giúp cô xách đồ, ngoài ra, tôi biết hóa trang, sẽ không để người khác nhận ra đâu.”
Mười mấy phút sau, Âu Dương Hải dán râu giả, đội tóc giả và đeo kính gọng, đứng trước mặt Bạch Hiểu Hiểu: “Như vậy được rồi chứ.”
Bạch Hiểu Hiểu vẫn vô cùng lo lắng: “Lỡ bị chó săn nhận ra, thì chẳng biết ngày mai sẽ viết linh tinh ra sao, phải làm gì đây?”
Âu Dương Hải im lặng. “Vậy cô đi đi.” Anh gỡ tóc giả, tinh thần suy sup.
Nhìn thấy bộ dạng này của anh, Bạch Hiểu Hiểu gần như chạy biến đi, bởi vì cô nghĩ không thông, tại sao tinh thần của Âu Dương Hải bị xao động lớn như vậy!
Vài phút sau, Giang Tùy An nhận được một cuộc gọi vô cùng sầu thương. “Nhan Ôn đâu?”
Giang Tùy An nhíu mày, xem ra bên kia tiến triển không được thuận lợi cho lắm, vì vậy anh đưa điện thoại cho Nhan Ôn, dùng khẩu hình im lặng thốt ra tên của Âu Dương Hải.
Nhan Ôn gật đầu, đón điện thoại. “Trợ lý của cô có phải là một người phụ nữ bình thường không? Tại sao lại ngốc nghếch thế kia?”
Nhan Ôn bị giọng điệu của anh chọc phi cười, xem ra Bạch Hiểu Hiểu hoàn toàn không thấu hiểu dụng ý của Âu Dương Hải, mà luôn né tránh… “Hiểu Hiểu là một cô gái rất thông minh, chỉ là không quan tâm nhiều đến vấn đề tình cảm, nếu anh thật sự muốn trở thành bạn của em ấy, có thể phải bộc lộ mặt yếu đuối của bản thân, để em ấy nảy sinh lòng thương cảm trắc ẩn” “Thân phận của anh bày sẵn ở đó, lại tỏ vẻ lạnh lùng cao cao tại thượng, đương nhiên em ấy sẽ lo sợ, sẽ hãi hùng rồi.” “Dù sao em ấy cũng chẳng thể nào ngờ được dụng ý của anh… Vì vậy không nên nôn nóng, từ từ, để em ấy thấy được thành ý của anh trước đã.” “Cậu ta ư? Không bao giờ biết chữ chậm viết như thế nào đâu.” Giang Tùy An ngồi cạnh nhếch môi cười: “Con người cậu ta luôn thích làm xằng làm bậy, có thể kết hôn chớp nhoáng sẽ thích hợp với cậu ta hơn, ngày đầu tiên quen nhau, ngày thứ hai đăng ký kết hồn, điều cậu ta kháng cự nhất chính là quá trình theo đuổi quy củ.
Âu Dương Hải nghe rõ hết những lời này, bèn cúp máy luôn.
Tính cách của anh đích thật như vậy, không thích lôi thôi, hầu như mỗi lần anh gặp mặt Bạch Hiểu Hiểu đều muốn tỏ tình ngay lập tức, nếu không phải e sợ ngay cả bạn bè cũng không thành, thì anh làm vậy từ đời nào rồi!
Tại sao, vừa nhìn thấy Bạch Hiểu Hiểu, anh lại trở nên do dự thế này…
Lòng thương cảm?
Âu Dương Hải ngồi tựa vào ghế sofa, chậm rãi nhắm nghiền đôi mắt, rốt cuộc phải làm thế nào, mới được xem là chầm chậm?
Nếu chẳng phải vì có người giúp cô chăm sóc cuộc sống, để cô có thể tập trung vào công việc đóng phim, thậm chí cô không cần trợ lý cũng được. “Anh rất muốn ở cạnh em từng giây từng phút. “Đạo diễn và nam chính đều là người quen của anh, yên tâm nào, em sẽ liên lạc anh mọi lúc, quản lý Giang à.
Giang Tùy An cúi thấp đầu, ôm chặt Nhan Ôn vào lòng. “Anh chỉ không kiềm chế được lo lắng về em, sợ em xảy ra chuyện, không có em ở cạnh, ngày tháng của anh rất khó trôi qua.” Giọng của Giang Tùy An trầm trầm: “Có thời gian rảnh rỗi anh sẽ đến đoàn phim thăm em ngay”
Nhan Ôn chịu thua với anh, chỉ có thể cười nói: “Phía mẹ thì nhờ anh chăm sóc giùm, còn có Tiểu Kiệt.. “Anh biết mà, anh là chồng của em, những chuyện này em không cần nói thì anh cũng sẽ làm thật tốt.”
Khoảng thời gian này, Nhan Ôn không lộ diện trước mặt công chúng, người hâm mộ bất chợt bắt đầu tò mò về động hướng của cô, đều chạy tới trang chủ của Giang Tùy An để lại lời nhắn. “Tại sao dạo gần đây không thấy Nhan Tiểu Ôn của tụi em xuất hiện vậy, chắc không phải hai người đang chuẩn bị thụ thai sinh em bé đấy chứ?”