Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận
Không mấy quan tâm.
Anh liếc mắt nhìn Kiều Phương Hạ một cái, Kiều Phương Hạ cũng đưa mắt nhìn anh, thuận thể khoác lấy khuỷu tay anh và nhét một miếng trái cây được gọt nhỏ vào miệng anh.
“Làm sao em biết họ đang ở cùng nhau?” Lê Đình Tuấn thấp giọng hỏi.
“Thông thường, khi anh gọi điện cho Vô Nhật Huy, anh ta nhất định sẽ trả lời trong vòng ba giây, vừa rồi có hơn mười giây mới bắt máy nhỉ, đúng không?” Kiều Phương Hạ hơi nhướng mày và đáp lại.
Anh ta bắt máy lâu như vậy, chỉ có một khả năng chính là Vô Nhật Huy đang bị người nào đó quấy rầy.
“Hơn nữa, khi nãy Thẩm Minh Hân đi xuống có chào hỏi với em” Cô tiếp tục cười tủm tỉm nhẹ giọng nói.
Trạm Khánh Minh nhàn nhạt liếc nhìn Kiều Phương Hạ và Lê Đình Tuấn hai người họ, chờ đến khi hai người nói xong liền nói với Lệ Đình Tuấn: “Anh nhờ tôi làm giúp chuyện đó, chờ tôi trở về sẽ điều tra kỹ càng”
“Tôi nghĩ đêm nay chúng ta vẫn là trở về nhà sớm đi.”
Trong lúc nói chuyện, một tay anh ta khẽ chạm vào lòng ngực của mình: “Tôi nhìn thấy hai người, không khỏi có chút đau lòng đấy.”
Cái miệng lưỡi láu lỉnh của Trạm Khánh Minh, Kiều Phương Hạ cũng không phải là lần đầu tiên nghe thấy, nên cô căn bản cũng không mấy quan tâm.
Trước kia cô có thể còn cảm thấy khó xử không chịu nổi, nhưng bây giờ cô cũng không còn có cảm giác này nữa.
“Ừ” Hoắc Thanh Phong không chút suy nghĩ, liền nhàn nhạt đáp.
Lê Đình Tuấn nhìn thấy vừa rồi Kiều Phương Hạ đã ngáp hai lần liên tiếp, biết rằng cô chưa điều chỉnh được lại giờ giấc vẫn còn cảm thấy buồn ngủ, liền chào tạm biệt mấy người còn lại, rồi dẫn theo Kiều Phương Hạ rời đi.
Hai người ngồi vào trong xe, vì Lê Đình Tuấn đã uống một chút rượu không thể lải xe, nên Kiều Phương Hạ liền chủ động ngồi vào băng ghế lái.
Lệ Đình Tuấn ở một bên vừa định tiến đến dạy cô cách vận hành bảng điều khiển trung tâm của Mercedes-Maybach, thì thấy cô đã khởi động xe một cách thuần thục, anh cũng không nói gì, một lúc lâu sau, quay đầu lại nhìn ngoài cửa sổ ô tô.