Tình Thù (Yêu Hay Hận)
Chương 49
Y Băng về phòng tiện thể bật đèn lên nhưng thứ cô chạm vào không phải công tắc điện mà là bàn tay gân guốc quen thuộc.
"Anh đừng có lúc nào vào đây cũng làm em giật mình như vậy hay không?"
Người đàn ông vẫn im lặng cầm bàn tay ấy của cô đưa lên gần mũi ngửi, hít một hơi nhẹ liền ngay lập tức cau mày khó chịu buông ra: "Creed Aventus EDP"
"Hả"
"Loại nước hoa nam cao cấp mới! Ai vừa chạm vào tay em?"
"Em..."
"Đừng nối dối!"
"Là Đinh Kiệt chú ấy chỉ nói với em vài chuyện nên có lỡ chạm vào tay em thôi mà!"
Anh bế cô đi thẳng vào phòng tắm rửa tay giúp cô, xong liền ôm eo xoay người đối diện với mình cúi đầu hôn như trút giận.
"Ưm Phong...anh làm sao thế!"
Nhìn cô gái hơi thở khó khăn Đinh Phong đành tách ra mắt hơi đục ngầu: "Băng Băng ai cũng không sao nhưng em tuyệt đối không được tiếp xúc với tên kia!"
Thật lòng mà nói không hiểu lý do gì mỗi lần nhìn thấy Đinh Kiệt hắn ta đều mang đến cho anh cảm giác lạ, có thể nói là hơi bất an. Đinh Kiệt dĩ nhiên thực lực không bằng Đinh Phong anh, nhưng lý trí mách bảo anh không được sơ hở để cô ở gần hắn nếu không nhóc con này sẽ bị giành lấy từ khỏi tay mình mất.
"Hứa với anh nhé!"
Cắn vành tại non mềm mại nhạy cảm khiến cô hơi run lên: "Em biết rồi sau này không thế nữa!"
"Ngoan lắm"
Cách một lớp áo mỏng anh cắn mạnh vào ngực cô bàn tay luồn tay dưới vuốt nhẹ thân thể không tì vết ấy mở từng cút áo hơn một nữa thì bị ngăn lại "Đừng mà anh...lúc trưa vừa mới...ưm"
"Hử, lúc trưa cái gì?"
Giọng hơi run vì cố gắng kiềm nén thú tình khốn kiếp của mình, anh cứ mỗi lần ở với cô là lại như biến thành kẻ khác thế này:
Thời gian trôi đi cuộc hoan ái cũng kết thúc, Đinh Phong vốn định đặt Y Băng lên giường cứ thế mà ôm cô ngủ một giấc nhưng khí trời lại trở lạnh khi về giữa đêm, đành mở tủ quần áo ra tìm chiếc áo khoác choàng cho cô lục đục mãi hồi sau mới có cái ưng ý, không quá dày cũng không quá mỏng quan trọng là anh muốn khi nằm bên cạng phải còn cảm nhận được thân thể của cô kia kìa!
Kéo cửa tủ lại vô tình từ đâu rơi trên mặt đất một mảnh giấy làm anh chú ý đến. Nhặt lên đưa lại soi gần chiếc đèn ngủ ánh sáng mờ ảo, đó là một tấm hình gia đình đã cũ kỉ và ngã sang màu ố vàng bên trong có ba người đứng dưới bãi cỏ xanh thẳm vui đùa, cặp vợ chồng và một cô bé gái tầm khoảng 11 - 12 tuổi mặc chiếc váy trắng tinh khôi thuần khiết tay ôm con gấu bông nhỏ. Trông cô bé này rất xinh xắn lại rất quen thuộc, âm thanh sột xoạt vang lên làm Đinh Phong ngẩng đầu quên đi suy nghĩ nhìn sang Y Băng người đang cuộn tròn trên giường hơi co lại vì lạnh khiến anh mặc kệ nhét lại bức ảnh vào chỗ cũ rồi tiến đến mặc áo giúp cô, bao trọn nhóc con này trong cơ thể mình...Cô chính là liều thuốc an thần duy nhất của anh trên đời mà không gì có thể thay thế được!