Tình Đầu Của Phó Tổng
Kí hợp đồng
Sau khi biết tin cô trở về, Hạ Cúc đã ngay lập tức lái xe đến nhà cô.
-“ Này con nhỏ đáng ghét kia??? tại sao về nước mà không thèm với mình một câu vậy?”
-“ Thì mình muốn tạo bất ngờ một chút!”
-“ Bất ngờ con khỉ, có biết là mình rất nhớ cậu không hả???”
-“ Mình tưởng rằng ai đó quên mình rồi chứ??? chẳng phải đã có chồng đẹp trai bên cạnh sao??? haha”
-“ Cậu đấy!!! vừa mới gặp lại mà đã trêu trọc mình rồi!!!”
-“ Thôi không đùa cậu nữa… Mình cũng nhớ tiểu thư Lưu lắm ạ!!!!”
cô cứ thế dụi đầu vào vai Hạ Cúc mà nhõng nhẽo, người bạn thân này cũng đã quen với sự nhõng nhẽo từ cô. Tiếng gọi của Vú Phương vang lên.
-“ Hạ Cúc đến đấy à? bác nấu xong xuôi rồi! hai đứa vào ăn cho nóng.”
vừa nghe Vú Phương nói thế Hạ Cúc liền chạy một mạch vào nhà bếp để mặc cô đứng ngơ ngác.
-“ Ủa rốt cuộc là nhớ mình thật hay đến đây ăn ké vậy???”
Sau khi ăn uống no nê, Hạ Cúc theo cô lên phòng.
-“ Ê!!! chắc mình có quà chứ ha?”
-“ Này!!!!??? rốt cuộc là cậu nhớ mình thật không thế?”
-“ Mình đùa cậu xíu thôi mà!!!!”
-“ Không chấp cậu, đây!!! bộ mỹ phẩm tốt nhất mà mình biết, mình mua nó cho cậu đó! làm cô dâu của Giám đốc Kiều thì phải thật xinh đẹp mới được.”
-“ Cậu đúng là bạn tốt của mình mà!!!! yêu cậu nhất!!!!!”
-“ Thôi đi! lúc nào cũng nói yêu tôi mà trong lòng lại có người đàn ông khác là sao?”
-“ Cậu vừa về đã muốn trêu mình rồi. Mà này, cậu biết chuyện của Phó chủ tịch Hàn chưa?”
-“ Chuyện của anh ta thì liên quan gì tới mình?”
-“ Cậu quên anh ta thật đó chứ?”
-“ Dĩ nhiên!!!”
Buổi tối hôm trước ngày kí hợp đồng, cô đang khó hiểu tại sao một hợp đồng lớn mà Cartier lại không gửi một chút thông tin gì về công ty đối tác cả, hơn nữa từ tối đến giờ hai mắt cô cứ giật lên khiến cô vô cùng khó chịu và có cảm giác gì đó không hề ổn chút nào. Nhưng vì mấy ngày qua có nhiều việc tại văn phòng mới khiến cô thấm mệt rồi nên cô cũng không nghĩ nhiều nữa, nằm giường mà cô thiếp đi lúc nào không hay, trong con miên man cô nhìn thấy một chàng trai đang mỉm cười với cô, tay anh ấy còn giơ ra để đón lấy tay cô, cảm giác vừa lạ vừa quen, nụ cười ấy…..??? là Hàn Đăng? vừa đến đây thì cô giật mình tỉnh dậy bởi tiếng chuông báo thức.
-“ Thì ra là mơ sao??? mình mơ thấy anh ta ư? không thể nào? tỉnh lại đi Như Hoa, chỉ là mơ thôi mà… anh ta chưa bao giờ cười với mày như vậy cả”
thất thần một hồi cô hít một hơi dài rồi bước vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân. Vì là hợp đồng lớn nên cô cũng chọn một bộ đồ kín đáo, lịch sự. Tuy là bộ đồ đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sang trọng và khí chất của cô không thể chê vào đâu được, mái tóc dài màu nâu và còn hơi xoăn nhẹ, cô trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn cuốn hút, xinh đẹp động lòng người.