Tiểu Yêu Tinh, Sao Em Có Thể Mê Người Đến Thế?
"Không cần"
Nữ nhân viên nghe mấy lời kia, nhìn thấy trước mặt là Tổng giám đốc liền đắc ý bước tới
"Cô ta va vào tôi làm đổ hết cafe lên người tôi, lại còn ngạo mạn đứng đây lên mặt. Phong tổng phải phạt nghiêm để còn làm gương cho nhân viên khác"
Cô ta cố ý dùng giọng điệu ngọt nhạt nhất có thể để nói chuyện với Phong tổng, rồi ngay lập tức đổi giọng nạt nộ cô gái đang đứng sau lưng anh
"Cô còn không mau dọn đồ đi"
"Không phải cô ấy, tôi nói cô"
Một câu nói của anh, uy nghiêm đến đáng sợ. Phong Thừa Vũ rất ít khi trực tiếp phạt nhân viên cấp dưới, những chuyện này đều có bộ phận pháp chế của công ty đứng ra giải quyết. Thế cho nên, những trường hợp nào khiến đích thân Tổng giám đốc ra mặt, thì cái kết đều là rời khỏi công ty, đền bù hợp đồng lao động. Hơn nữa, nhân viên bị Phong thị sa thải, thường thì không có cơ hội xin việc trong ngành. Vì vậy, nhân viên
đây đều sợ sẽ mắc lỗi trước mặt Tổng giám đốc, chẳng hiểu sao nữ nhân viên này hôm nay lại dám gây chuyện ngay trước mặt anh.
Mặc cho nữ nhân viên cầu xin, Phong Thừa Vũ không nói một lời, bước thẳng về phía thang máy. Trước khi rời đi còn liếc nhìn người con gái đang cúi đầu nhặt tài liệu, vẻ mặt không bộc lộ cảm xúc, nhưng trong lòng lại thoáng ý cười.
Phong tổng đi thẳng lên phòng làm việc, trợ lý Lục Nghị đã chờ anh ở đó từ bao giờ
"Chiều nay, có cuộc họp thường niên quan trọng với nhân sự cấp cao tập đoàn lúc 2 giờ, dự kiến đến 7 giờ tối sẽ kết thúc"
Phong Thừa Vũ không nói, ngồi xuống ghế da, tùy tiện mở một nút cúc áo, để lộ xương quai xanh vuông vức.
Lục Nghị lại tiếp tục
"Giám đốc Hàn của QT muốn mời anh dùng bữa tối nay để cảm ơn Phong thị đã chiếu cố cho công ty của anh ta. Nếu không có gì quan trọng thì tôi sẽ giúp anh từ chối."
Đúng rồi, trước giờ, Phong Thừa Vũ không bao giờ tham gia mấy bữa tiệc mời như vậy. Anh bận trăm công nghìn việc, thời gian làm việc, học hành, tiếp khách xã giao đã chiếm hầu hết thời gian trong ngày. Phong Thừa Vũ dù sao cũng là con người bằng da bằng thịt, cũng cần phải ăn uống ngủ nghỉ, chăm sóc bản thân. Anh không bao giờ biết nể mặt người khác, nếu không thực sự quan trọng, khó có thể mời được Tổng giám đốc Phong thị dùng bữa. Mọi lần, đều là Lục Nghị chủ động thay anh từ chối.
7 rưỡi tối, trước cửa nhà hàng Mỹ Vị, Hàn Giai Tuệ đang đứng trò chuyện cùng Hàn Đông Quân ở trước cửa phòng VIP. Cũng đã một thời gian Hàn Đông Quân không ở Lục thành, công việc bên kia có vẻ rất bận rộn. Nhìn anh trai gầy đi trông thấy, đuôi mắt cũng xuất hiện vài nếp quầng thâm, Hàn Giai Tuệ không khỏi xót xa trong lòng.
Anh trai cô từ nhỏ đã dành hết mọi thứ tốt nhất cho cô, hy sinh bản thân, chịu nhiều vất vả. Bây giờ cũng đã đến lúc cô nên phụ giúp anh gánh vác công việc rồi.
Hàn Đông Quân vừa mới trở về Lục thành, ngồi trên xe nhiều tiếng đồng hồ, đã vội đến đây, chiếc áo sơ mi mặc trên người xuất hiện vài nếp gấp. Thấy vậy, Hàn Giai Tuệ đưa tay vuốt lại vài nếp gấp, chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn rồi tươi cười rạng rỡ nhìn ngắm gương mặt đẹp đẽ mặt. Anh trai cô cũng đẹp trai đấy chứ, trước nếu xếp vào hàng cực phẩm cũng không ngoa.
Xong xuôi, Hàn Giai Tuệ chợt vô thức ngoảnh mặt lại. Một nam nhân cực phẩm khác ngược sáng đi tới, rực rỡ như ánh hào quang, thâm trầm lãnh đạm nhưng cực kỳ hút mắt.