“Bốp!”

“Đồ khốn kiếp vô lại!” Ông nội Trì đập mạnh xuống bàn, cổ đỏ gân lên chuẩn bị nổi giận thì bị bà nội Trì giữ lại, trách yêu: “Ông nhỏ tiếng thôi, kẻo dọa đứa trẻ sợ đấy.”

Bà ra hiệu cho ông nhìn Diệp Mãn.

Quả nhiên, Diệp Mãn bị âm thanh bất ngờ dọa cho giật mình, Từ Hoè Đình đang ôm vai cậu, cúi đầu nhẹ nhàng an ủi. Diệp Mãn mỉm cười với anh, lắc đầu ra hiệu không sao.

Lời của ông nội Trì nghẹn lại. Bà nội Trì nhẹ nhàng an ủi: “Tiểu Mãn, cháu đừng sợ, ông nổi giận không phải vì cháu đâu, chỉ là tức giận chuyện Diệp Quốc Văn đã làm.”

Diệp Mãn lén nắm lấy tay Từ Hoè Đình, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều, bình tĩnh đáp: “Cháu không sao.”

Tần Phương Nhụy ôm n.g.ự.c, bảo Trì Nhạn lấy cho mình chiếc túi xách, lục ra vỉ t.h.u.ố.c. Trì Nhạn đưa nước, sau khi uống t.h.u.ố.c Tần Phương Nhụy cảm thấy dễ thở hơn.

“Hắn ta phải trả giá.” Bà nhìn về phía Diệp Mãn, hốc mắt lại đỏ hoe, nỗi đau thấu tim khiến bà không thở nổi.

Ngay cả việc hỏi cậu tại sao chuyện lớn như vậy lại giấu kín cũng không thốt nên lời.

Diệp Mãn cho rằng đó là chuyện của riêng cậu, cậu chỉ có thể tự mình giải quyết mọi vấn đề.

Tần Phương Nhụy chợt nhận ra một sự thật sâu sắc:

Đứa con đã mất sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Dù thân xác cậu đã trở về nhà họ Trì, nhưng tâm hồn cậu đã bị quá khứ định hình. Trái tim cậu bị mắc kẹt trong quá khứ. Sau khi thoát khỏi quá khứ, cậu vẫn sẽ không dừng lại ở nhà họ Trì.

Chim non mới cần tổ ấm của cha mẹ làm nơi trú ẩn, chim đã đủ lông đủ cánh phải bay đến một thế giới rộng lớn hơn, để đuổi theo gió bão và sấm sét.

Thế giới bên ngoài rộng lớn hơn ngôi nhà rất nhiều. Cậu sẽ ôm lấy một thế giới rực rỡ và lộng lẫy hơn, có thêm những người bạn yêu thương cậu, có người yêu của riêng mình, có một mái ấm của riêng mình; cậu sẽ có lý tưởng, hoài bão, và những thứ cần theo đuổi. Những con người và sự việc đó sẽ dần lấp đầy toàn bộ thế giới của cậu, trong vô vàn những điều đó, ngôi nhà thời thơ ấu không còn là thứ thiết yếu.

Họ vẫn sẽ là người thân.

Thời gian và tình yêu thương sẽ tạo nên một con đường ngày càng vững chắc giữa họ, nhưng ngôi nhà này, xuất hiện sau khi cậu đã trưởng thành, sẽ không thể trở thành nơi cậu thuộc về nữa.

Cậu không còn cần điều đó.

Cậu sẽ là con của nhà họ Trì, nhưng sẽ không còn là đứa con của cha mẹ nữa.

Tần Phương Nhụy bất ngờ đưa tay ôm mặt khóc nức nở.

Trì Nhạn vỗ nhẹ vào lưng mẹ, Trì Giác bên cạnh cũng đỏ mắt, anh hai mấp máy môi nhìn Diệp Mãn, nhưng không nói nên lời.

Diệp Mãn nghe thấy tiếng khóc, không biết nói gì, có chút bàng hoàng và lúng túng.

Có vẻ như gia đình họ Trì sẽ không có cái nhìn khác về cậu vì chuyện này, đó đương nhiên là chuyện tốt. Vậy thì cậu thực sự không còn gì khác nữa. Chỉ cần cậu không gây chuyện nữa, thì cậu sẽ không c.h.ế.t nữa phải không? Cậu cuống cuồng kéo Từ Hoè Đình, muốn anh nói gì đó để xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng này.

Trì Ngạn Vinh lấy điện thoại ra, trầm giọng nói: “Tôi sẽ cho người đi tìm Diệp Quốc Văn ngay. Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua!”

Từ Hoè Đình: “Người của tôi vẫn luôn theo dõi hắn. Chuyện này để tôi xử lý đi.” Anh nhìn Trì Giác: “ Trì nhị thiếu gia không có ý kiến gì chứ?”

Trì Giác cười khổ, đang định nói thì điện thoại vang lên.

Cúi đầu nhìn, vẻ mặt lập tức đanh lại.

Nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình mấy lần, Trì Giác ngẩng đầu nói với mọi người: “Là Diệp Quốc Văn, hắn nói muốn gặp con.”

Sau đó Diệp Quốc Văn lại đến công ty tìm Trì Giác một lần nữa, Trì Giác bảo người đưa số điện thoại của mình cho đối phương, số điện thoại đối phương để lại lần trước lại không liên lạc được. Bây giờ đối phương nhắn tin, nói muốn gặp anh hai, nếu không sẽ công khai một bê bối liên quan đến con trai ruột của nhà họ Trì. Trì Giác đoán rằng đó chính là chuyện vừa nói, nhưng cố tình giấu đi phần sau.

Diệp Mãn vừa nghe đã biết chuyện gì.

Cậu giận đến mức suýt nhảy dựng lên: “Chắc chắn là tìm anh để đòi tiền! Anh không được đưa cho hắn! Hắn tống tiền nhà họ Lữ không thành, lại quay sang tìm anh!”

Trì Giác: “Anh không cho, Tiểu Mãn em đừng lo!”

Từ Hoè Đình: “Em nói tống tiền nhà họ Lữ, là chuyện mà cô bé kia và hai người đang nói đến trước đó?”

Dù Từ Hoè Đình đã cho người theo dõi Diệp Quốc Văn, nhưng chỉ là để đề phòng hắn đến gần làm hại Diệp Mãn, chứ không theo dõi đến mức chi tiết. Chỉ cần người đó không xuất hiện trước mặt Diệp Mãn, anh không muốn quản người này làm gì, nên không rõ chuyện của nhà họ Lữ.

Diệp Mãn gật đầu, chợt nghĩ ra, Diệp Quốc Văn muốn tiền, tại sao không đến tìm cậu?

Diệp Quốc Văn biết chuyện vụ án năm đó, Diệp Mãn lại trở thành thiếu gia nhà giàu, lấy chuyện đó làm bằng chứng để uy h.i.ế.p và tống tiền cậu là cách thuận tiện nhất cho Diệp Quốc Văn. Hơn nữa, Diệp Mãn sợ ông ta nói gì đó với người nhà họ Trì, đã cảnh cáo không được đến gần bất kỳ ai trong nhà họ Trì, bao gồm cả Trì Giác, nếu không Diệp Mãn sẽ tự mình nói ra chuyện năm đó, cùng lắm thì cả hai cùng c.h.ế.t. Diệp Quốc Văn muốn tiền, càng chỉ có thể tìm cậu.

Nhưng Diệp Quốc Văn lại không xuất hiện trong một thời gian dài. Không thể nào là đã thay đổi tính nết được.

Diệp Mãn hồi tưởng lại, dường như, sau buổi chiều ở quán cơm thịt kho đó, Diệp Quốc Văn đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cậu.

Ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì nhỉ…

Tổ tông sống đã ngăn cậu dùng kéo đ.â.m vào mình.

Ngày hôm đó đã xuất hiện một người ngoài dự kiến như vậy.

Diệp Mãn siết c.h.ặ.t ngón tay.

Trước đây cậu sẽ không nghĩ theo hướng này, nhưng bây giờ… mối quan hệ của hai người đã khác.

Đó đã là chuyện của rất lâu trước đây rồi, lâu đến mức Diệp Mãn còn không nghĩ rằng hai người sau này sẽ có duyên gặp lại.

Lúc đó anh đã bảo vệ mình rồi sao?

Diệp Mãn, người vừa nói mình rất đáng thương nhưng vẫn khá bình tĩnh, đột nhiên c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nén nỗi chua xót không tên trong lòng.

Trì Giác nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại, lên tiếng: “Chuyện này có thể để tôi giải quyết được không?”

“Hãy để tôi giải quyết, vốn dĩ cũng nên là tôi giải quyết.” Anh hai cầu xin nhìn những người khác.

Từ Hoè Đình: “Tiểu Mãn?”

Diệp Mãn nghi ngờ hỏi: “Anh định giải quyết thế nào?”

Trì Giác: “Cướp của, cố ý g.i.ế.c người bất thành… tống tiền số tiền lớn, nhiều tội danh cộng lại, đủ để hắn ngồi tù cả đời rồi, Tiểu Mãn, như vậy được không?”

Mặc dù đã tưởng tượng rất nhiều lần trong đầu, nhưng khi ngày này thực sự đến, Diệp Mãn có chút bàng hoàng.

Theo suy nghĩ của cậu, để giải quyết vấn đề này, chắc chắn sẽ phải đổ m.á.u, phải đ.á.n.h đổi tất cả.

Kết quả mọi chuyện lại đến dễ dàng như vậy.

Nhưng rất nhanh, cậu đã dùng sức gật đầu.

Trì Giác cười gượng, nhìn Diệp Mãn, rất nghiêm túc nói: “Tiểu Mãn, xin lỗi, đã để em phải chịu đựng nhiều chuyện như vậy.”

Theo mạch suy nghĩ của Diệp Mãn, lúc này lẽ ra cậu nên vừa c.ắ.n c.h.ặ.t răng, vừa giả vờ rộng lượng nói mình không để tâm, để nhận được ánh mắt tán thưởng từ mọi người xung quanh.

Nhưng cậu đã không làm vậy.

Trái tim cậu đập thình thịch, cậu nghiêm túc nói lớn: “Dù không phải lỗi của anh, nhưng em tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh!”

Cậu cứ nhỏ nhen, cậu cứ không hiểu chuyện, cậu cứ so đo tính toán, cậu cứ ghi thù lây như vậy thì sao? Cứ ghi thù! Gặp phải cậu, coi như Trì Giác anh xui xẻo!

Mặc dù nghĩ vậy, nhưng cậu vẫn có chút sợ bị mắng, nên vừa thấp thỏm, vừa ngẩng cao cằm, quay đầu về phía Từ Hoef Đình, như thể đang thầm mong đợi điều gì đó.

Từ Hoè Đình nhìn người đang cố tỏ ra kiêu ngạo, nhưng thực chất lại mắt ngấn lệ, thầm cầu xin sự khen ngợi và ủng hộ từ anh, không biết đã lần thứ bao nhiêu cảm thấy cậu thật đáng yêu. Anh bất chấp mọi người xung quanh đang nhìn, nâng cằm anh lên và hôn nhẹ vào khóe môi cậu.

Diệp Mãn lập tức sáng bừng như một đóa pháo hoa vừa được châm ngòi, khóe miệng không thể nào kìm lại được, chân không còn run, lòng không còn bất an, thậm chí còn đắc chí vênh váo.

Vênh váo đủ rồi, cậu mới chợt nhớ ra hình như tổ tông sống vừa hôn cậu trước mặt cả nhà họ Trì.

Diệp Mãn sững sờ, sống lưng vừa thẳng lại mềm nhũn ra.

Đứng đờ hai giây, mặt cậu đỏ bừng.

Ôi… chuyện này…

Diệp Mãn lắng tai nghe một lúc, những người khác đã bắt đầu thảo luận xem nên xử lý Diệp Quốc Văn thế nào, và đồng lòng phớt lờ chuyện vừa xảy ra.

Diệp Mãn lén ho một tiếng, cũng xem như không có gì.

Chuyện của Diệp Quốc Văn không cần cậu phải lo, có nhiều người như vậy, chỉ riêng đội ngũ pháp lý của nhà họ Trì cũng đủ để đè bẹp Diệp Quốc Văn xuống đất. Yêu cầu duy nhất của Diệp Mãn là, ngày bắt Diệp Quốc Văn, cậu cũng phải đến.

Cậu nhất định phải đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điều đáng tiếc duy nhất là, cậu không thể tận mắt chứng kiến giấc mơ mười hai năm của mình trở thành hiện thực.

Cậu có một chuyện đã chậm trễ tròn bảy năm cần phải hoàn thành.

Từ Hoè Đình thản nhiên nói: “Được, anh đi cùng em.” Có anh đi cùng, cậu sẽ không gặp phải nguy hiểm nào.

Chuyện cứ thế được quyết định.

Trì Giác và Diệp Quốc Văn hẹn gặp nhau sau ba ngày nữa.

Sau khi bàn bạc xong chuyện quan trọng nhất, mọi người đều rất mệt mỏi.

Cả gia đình đều cần thời gian để tiêu hóa những chuyện tối nay, mỗi người đều cần chút không gian và thời gian để suy nghĩ về mọi vấn đề.

Ngược lại, Diệp Mãn, người đã trút hết nỗi lòng, lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Đã muộn rồi, ông nội Trì định bảo người dọn phòng khách cho Từ Hoè Đình, nhưng thấy Trì Nhạn lại mặt không cảm xúc đưa hai người họ về cùng một phòng, còn bảo người đưa cho Từ Hoè Đình một bộ đồ ngủ mới chưa mặc bao giờ của mình.

Người bình thường không cao bằng một người mang dòng m.á.u lai như Từ Hoài Đình. Trì Nhạn cũng thấp hơn Từ Hoè Đình một chút, nhưng mặc cũng vừa. Từ Hoè Đình thường ngày khá tùy tiện, không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, anh nói lời cảm ơn rồi nhận lấy.

Nước mắt của ông nội Trì còn chưa kịp khô, cằm đã suýt rơi xuống: “Hai đứa nó, hai đứa nó ngủ cùng nhau sao?”

Trì Nhạn quay người lại: “Ông nội, Tiểu Mãn ngủ không ngon, buổi tối cần có người ở bên cạnh.”

Ông nội Trì trợn tròn mắt, chỉ lên lầu: “Vậy ông bảo thằng họ Từ xuống đây, ông đi ngủ cùng thằng bé!”

Chẳng phải là dỗ cháu ngủ sao! Chuyện nhỏ!

Trì Nhạn: “…”

Trì Nhạn: “Ông nội, tim ông không được khỏe, thôi đi. Từ Hoè Đình… dù sao còn trẻ, chịu được quăng quật.”

Ông nội Trì: “?” Chuyện này thì liên quan gì đến tim khỏe hay không? Quăng quật, quăng quật cái gì?

Trì Nhạn không định nói chi tiết về chuyện Tiểu Mãn nửa đêm bóp cổ mình, sợ dọa ông nội phát bệnh. Dù sao thì chuyện này trong nhà anh cả vẫn có thể quyết định được.

Giải quyết xong ông nội, quay đầu lại thấy Trì Giác đang dựa vào tường, cúi đầu. Trì Nhạn bước tới, vỗ vai em trai: “Tiểu Mãn nói vậy thôi, nhưng tính cách nó là thế. Nó không ghét em như lời nó nói đâu.”

“Em biết,” Trì Giác gượng cười, buồn bã nói: “Em đâu phải không có mắt, em phân biệt được mà.”

“Chuyện của Tiểu Mãn, anh và cha mẹ đều có lỗi,” Trì Nhạn từ từ thở ra, “Anh là anh cả, anh nên làm gương.”

Trì Giác im lặng lắc đầu.

Biết em traimình cần thời gian yên tĩnh, Trì Nhạn không nói thêm nữa.

 

Trở về phòng.

Diệp Mãn tắm trước, khi Từ Hoè Đình tắm xong đi ra, Diệp Mãn đã cuộn tròn ở một góc giường ngủ say, người nép sát vào chiếc đèn đầu giường đang sáng.

Trong mơ không biết mơ thấy gì, cậu khẽ nức nở một tiếng.

Từ Hoè Đình bước đi nhẹ nhàng, ngồi xuống mép giường, ngón tay chạm vào mặt cậu.

Người được chạm vào dính lấy ngón tay anh, dụi dụi.

Cậu vẫn chưa tỉnh, chỉ là phản ứng theo bản năng.

Chỉ cần nhìn cậu như vậy, Từ Hoè Đình đã cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình chua xót và căng đầy, như thể được lấp đầy hoàn toàn, khiến anh bối rối vô cùng.

Từ Hoè Đình nhẹ nhàng vén lọn tóc mai trên trán cậu, cúi người hôn xuống.

“Chúc em mơ đẹp.”



Diệp Mãn đã ngủ trong vòng tay Từ Hoè Đình suốt một đêm.

Mặc dù trước đây cũng có anh cả và anh hai ngủ cùng, nhưng việc tỉnh dậy trong vòng tay ôm c.h.ặ.t của người khác thì rất hiếm. Lần trước cũng là trong vòng tay của tổ tông sống.

Diệp Mãn tỉnh dậy sững sờ một lúc, sau khi nhận ra người mà mình đang ôm c.h.ặ.t như một con bạch tuộc là ai, cậu đã phân vân giữa việc buông tay và làm theo trái tim. Cuối cùng, cậu chọn làm theo trái tim, ôm lấy cổ đối phương, dụi dụi vào n.g.ự.c anh.

Cậu ngẩng đầu hôn chụt một cái.

Hôn lên cằm.

“Chào buổi sáng.” cậu vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói kéo dài rất dễ thương.

Chưa kịp phản ứng, người bên cạnh đã lật người đè lên cậu. Diệp Mãn mơ màng mở mắt, những sợi tóc rối bời xòe ra khắp gối.

Vai cậu bị ép vào tấm nệm mềm mại bên dưới, đầu cũng lún sâu vào gối vì sức nặng trên người. Cậu không thể cử động, chỉ có thể nâng đầu gối lên cọ cọ vào chân đối phương: “Ricardo?”

Cọ cọ một lúc thì cậu tỉnh táo. Người đàn ông trên người cậu rên lên một tiếng, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u cậu và hôn mạnh mẽ.

“Tiểu Mãn,” giọng nói khàn khàn mang theo chút ẩn ý không rõ ràng, “Em hình như…”

Tai Diệp Mãn nóng bừng, cậu ôm c.h.ặ.t lấy anh, chôn mình vào hõm cổ anh như thể đang trốn tránh: “Anh đừng nói!”

“Không nói cũng được, nhưng em không cần giải quyết sao? Anh giúp em nhé?”

Nụ hôn của Từ Hoè Đình từ tai cậu di chuyển xuống cổ.

Diệp Mãn túm c.h.ặ.t áo anh, vòng eo cậu có chút tê dại vì nụ hôn của người trên, “Vậy em… em cũng…”

Chưa kịp nói hết, cửa đã bị gõ.

Diệp Mãn chưa bao giờ phản ứng nhanh như vậy trong đời.

Cậu ‘xoạt’ một tiếng kéo chăn lên, trùm cả người cậu và người trên người cậu vào trong chăn.

Trong chăn, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của hai người. Từ Hoè Đình ngừng lại một giây, rồi tiếp tục tập trung vùi đầu gặm lấy vùng da non nớt ở cổ người bên dưới, tiếp tục xuống phía dưới, dùng răng khẽ c.ắ.n vào vị trí nốt ruồi trên xương quai xanh.

Tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng dồn dập.

Trì Nhạn lạnh lùng nói bên ngoài: “Giữa trưa rồi, Tiểu Mãn, đến lúc dậy ăn cơm rồi, ông bà đang đợi hai đứa ở dưới nhà.”

Nghĩ đến việc cả nhà đang đợi họ ở dưới lầu, mà hai người họ lại ở đây… lại ở đây…

Mặt Diệp Mãn nóng bừng như sắp cháy, cậu vén chăn ra, đẩy người trên người đang làm như không nghe thấy gì ra, hạ giọng căng thẳng: “Dậy rồi! Dậy rồi! Đừng có nữa ưm—”

Diệp Mãn không thể tin được, cậu che lại chỗ cổ áo bị kéo ra và bị c.ắ.n một cái.

Từ Hoài Đình l.i.ế.m môi, nhìn thiếu niên xinh đẹp với mái tóc rối bời bên dưới, giữ cằm cậu và hôn một cái cuối cùng: “Của anh.”

Thật tốt.

“Anh đi tắm, lát nữa sẽ tìm cho em một chiếc áo cổ cao.”

Anh đi vào phòng tắm. Diệp Mãn ngơ ngác nằm đó, một lát sau, cậu cũng ngồi dậy, gãi gãi đầu, đỏ mặt lầm bầm: “Em cũng phải tắm…”

Nói được nửa chừng, anh thử gọi: [Hệ Thống ca?]

[Đang treo máy…]

Diệp Mãn thở phào nhẹ nhõm. Tốt quá, nếu không thì cậu mất mặt c.h.ế.t mất.



Mất thêm một lúc để chỉnh trang xong, hai người mới đi xuống.

Sau bữa ăn, Từ Hoè Đình phải ra ngoài để giải quyết một vài việc. Những chuyện tiếp theo của Diệp Quốc Văn cũng cần chuẩn bị sớm, còn có chuyện bên nhà họ Từ…

Vì chuyện của Diệp Quốc Văn vẫn chưa giải quyết xong, cả gia đình vẫn tạm thời ở lại nhà cũ.

Diệp Mãn tiễn anh ra cửa, Từ Hoè Đình hôn cậu một cái, nói với cậu: “Tối anh về sẽ mang bánh ngọt của tiệm lần trước cho em.”

Diệp Mãn kéo tay áo anh, gật đầu lưu luyến.

Từ Hoài Đình: “Đợi sau khi chuyện này kết thúc, em có muốn chuyển đến chỗ anh không, anh sẽ dạy em cách dùng ch.ó dẫn đường.”

Diệp Mãn gật đầu mạnh hơn: “Vậy anh về sớm nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiểu Mù Loà Xinh Đẹp Cũng Bị Làm Pháo Hôi Sao - Chương 75 | Đọc truyện chữ