"Hoàng Thúc, nếu ngươi đã tiến cung , vừa hay gần tới giờ cơm trưa , chi bằng ở lại ăn cùng với Trẫm ?"

Ánh mắt Tuyệt Tình Thủy hiện lên vẻ mong chờ , y hệt như một hài tử mong nhận kẹo khiến người ta không nỡ từ chối.

Huyền Dạ gật đầu , Tuyệt Tình Thủy lập tức vui như mở hội , sai người chuẩn bị ngự thiện.

Đến sáng hôm sau , như mọi ngày Tuyệt Tình Thủy phải dậy sớm thượng triều . Nói là thượng triều nhưng thực chất nàng cũng chỉ là có mặt ở đấy cho có mà thôi , chứ mọi việc đều là do Huyền Dạ xử lý.

Ngồi trên long ỷ , đôi mắt Tuyệt Tình Thủy díu cả vào nhưng vẫn cố chống đỡ.

Tại sao cứ phải dậy sớm như vậy thượng triều chứ ?

"Ai nha !"

Đột nhiên trán truyền đến cảm giác đau nhức , các vị đại thần phía dưới nghe thấy tiếng kêu của nàng liền ngậm miệng không ai dám nói thêm gì nữa . Tiếng lột bộp vang lên , một viên dạ minh châu lăn từ phía trên xuống.

Tuyệt Tình Thủy đưa tay xoa trán . Cái trán đã đỏ ửng hết cả lên . Nàng bĩu môi không tình nguyện ngồi nghiêm chỉnh.

"Bệ Hạ , giờ thượng triều , ngồi thẳng lưng lên !"

Tiếng nói lạnh lùng của Huyền Dạ vang lên . Thực hiển nhiên là do hắn làm , nhưng không ai dám nói gì.

Hầu như ngày nào khi thượng triều , Tuyệt Tình Thủy đều ngủ ngật . Mỗi lần như thế , Huyền Dạ ngồi bên cạnh sẽ dùng một viên dạ minh châu ném vào trán nàng . Cảnh tượng này đối với các vị đại thần phía dưới mà nói đã quá quen thuộc , hầu như ngày nào cũng nhìn thấy.

"Khụ , các vị đại thần , mời nói tiếp !"

"Bệ Hạ , ngươi cũng đã mười lăm , nên sớm nghĩ đến chuyện sinh Thái Tử !"

Một vị đại thần bước lên phía trước nói ra suy nghĩ . Tuyệt Tình Thủy nghe xong lời hắn nói mà sặc cả nước miếng , vốn dị đang buồn ngủ nghe câu này mà tỉnh luôn.

"Trẫm còn nhỏ , không vội , nên tập trung vào việc chính sự của Thanh Hạm Quốc . Tuy Trẫm đã mười lăm tuổi nhưng phải tới tận nửa năm nữa mới tới lễ cập khê , chờ thêm hai , ba năm nữa rồi hẵng nói tới !"

Đôi mắt Tuyệt Tình Thủy âm thầm liếc nhìn sang Huyền Dạ . Nàng rất mong hắn sẽ lên tiếng phản đối chuyện này , nhưng nàng thất vọng rồi , từ đầu tới cuối hắn một lời cũng chưa nói.

Tinh thần thoáng chút ủ rũ , có điều không dám biểu hiện ra ngoài.

"Hoàng Thúc năm nay cũng đã hơn ba mươi , chưa có một người con nào , trong phủ cũng không có nữ nhân . Hoàng Thúc cống hiến cho Thanh Hạm Quốc ta nhiều năm , các vị ái khanh sốt ruột chuyện sinh Thái Tử , chi bằng nghĩ xem vị tiểu thư nhà nào phù hợp với Hoàng Thúc !"

Bàn tay sau lớp tay áo nắm chặt lại , cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng.

Huyền Dạ cuối cùng cũng lên tiếng . Hắn vẫn luôn như vậy cho dù là ánh mắt hay khí chất đều tỏa ra một loại khí chất lạnh lẽo khó gần.

Nghe xong câu này của hắn , trong lòng Tuyệt Tình Thủy không biết nên vui hay nên buồn.

Vui vì hắn chưa có yêu ai . Còn buồn chắc là vì nàng không có trong tim hắn !

- Chương 322 | Đọc truyện tranh