Cận Tông với gương mặt chết lặng đi đến trước mặt Ngô Nhân Ái, lí nhí gọi một tiếng: “Thầy Ngô, buổi sáng tốt lành ạ.”

“Chào buổi sáng. Em ăn sáng chưa? Đi, thầy dẫn em đi tham quan nhà ăn trước.” Ngô Nhân ** *n cần hỏi han.

“Em ăn rồi ạ, thầy Ngô.” Cận Tông ngoan ngoãn đáp.

Hôm nay trời mưa, nhiệt độ hơi thấp. Nhà trường thông báo mặc váy đồng phục mùa hè để tham dự lễ khai giảng.

Cận Tông mặc áo sơ mi và chân váy đồng phục, chân đi thêm đôi tất trắng cổ cao, mái tóc dài buộc đuôi ngựa chạm đến hõm eo, vai đeo chiếc cặp sách màu xanh biển. Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay với những đường nét tinh xảo, làn da trắng đến phát sáng. Trông cô như một cô bé ai gặp cũng yêu.

“Ừ, thế chúng ta đi theo lối đi chính lên phòng học nhé. Thầy nói qua một chút, lớp chúng ta hiện có 39 bạn, thêm em nữa là tròn 40. Học kỳ 1 vừa rồi, điểm thi cuối kỳ cao nhất của lớp là 650 điểm, thấp hơn thủ khoa khối của lớp chọn 1 đúng 50 điểm. Nhưng không sao, em đến rồi, biết đâu học kỳ này tình hình sẽ thay đổi.”

Xem ra Ngô Nhân Ái đặt kỳ vọng rất cao vào Cận Tông, thầy hy vọng cô sẽ sớm đoạt lấy vị trí đứng đầu khối của trường Triều Lệ.

“Em định thi trường đại học nào?” Đang đi, Ngô Nhân Ái đột nhiên hỏi.

“Thanh Hoa ạ.” Cận Tông tùy tiện nói một cái tên.

“Ừm, tốt lắm.” Ngô Nhân Ái rất hài lòng. “Thầy thấy điểm Vật lý của em cao ngất ngưởng, sau này em có định theo hướng nghiên cứu không?”

“Để xem sau này thế nào đã ạ.”

Trên đường hai người sóng vai đi, có đồng nghiệp quen biết Ngô Nhân Ái đi ngang qua chào hỏi: “Thầy Ngô, ai đây?”

“Học sinh mới của lớp tôi, học bá đấy, giải Nhất Vật lý cấp quốc gia.” Ngô Nhân Ái tự hào giới thiệu.

“Chà, lợi hại thế. Lần này thầy Ngô nhặt được bảo bối rồi.”

Cận Tông có chút ngượng ngùng. Trước đây khi học ở trường nghề, chưa bao giờ cô được gọi là “học bá”.

Suốt dọc đường, Ngô Nhân Ái nhiệt tình giới thiệu mọi thứ cho Cận Tông.

“Bên kia là siêu thị, chỗ đó là ký túc xá nữ. Tòa này là nhà ăn số 1, bên cạnh là nhà ăn số 2, mọi người đều bảo đồ ăn ở nhà ăn số 2 ngon hơn một chút. Góc Đông Bắc kia là phòng thí nghiệm Vật lý, nếu em thực sự hứng thú, sau giờ học có thể đến đó làm thí nghiệm. Phía trước kia, em thấy không, là khu giảng đường, tòa A. Khối 12 có tổng cộng mười lớp, lớp 7 của chúng ta ở tầng 4 bên trái, bên phải là lớp 8.”

Khi đưa Cận Tông đến dưới chân khu giảng đường, điện thoại của Ngô Nhân Ái vang lên, văn phòng có việc tìm thầy.

“Em lên trước đi nhé. Chào mừng em về nhà. Ngày đầu tiên có thể hơi bỡ ngỡ, không sao đâu, sau này Triều Lệ chính là nhà của em.”

Ngô Nhân Ái dặn dò Cận Tông: “À đúng rồi, chỗ ngồi của em ở bàn cuối cùng. Có một bạn nam, cái cậu đẹp trai nhất ấy, cậu ấy ngồi cùng bàn với em. Em lên là tìm thấy ngay thôi.”

Cận Tông im lặng. Làm sao để tìm được cái cột mốc “đẹp trai nhất” này đây?

Thầy Ngô Nhân Ái này thật sự rất khó hiểu. Ôn nhu khó hiểu, dễ gần khó hiểu, và lắm lời một cách khó hiểu.

“Ê ê ê, nghe gì chưa? Nghe gì chưa? Lớp mình sắp có một học bá chuyển đến đấy. Nghe nói là từ trường nghề chuyển sang.”

Trong phòng học lớp 12-7, chuông báo sắp vào lớp vừa reo, các học sinh đã tụm năm tụm ba bàn tán về sự kiện mới mẻ đầu học kỳ.

“Chắc là Ngô Nhân Ái đi đào góc tường về đấy. Vũ khí bí mật của thầy Ngô, nghe đồn có thể hạ bệ cả thủ khoa khối của lớp chọn 1.”

Tần Ngọc Ngôn đang gục xuống bàn ngủ, vừa mới chợp mắt được một lúc đã bị đám người này làm ồn.

Cậu ta thầm than, Ngô Nhân Ái nghỉ hè rảnh rỗi quá hay sao mà lại đi đào học bá từ trường nghề về.

Chuyện này chẳng khác nào leo cây tìm cá, sai phương hướng hoàn toàn rồi còn đâu. Đám học sinh trường nghề thì lấy đâu ra người học hành tử tế.

Nề nếp trường bên đó tệ hại vô cùng. Đánh nhau trốn học là chuyện nhỏ, nghe nói còn có cả hút chích, m** d*m… Có khi nào thầy Ngô bị lừa rồi không?

Với cái chỉ số IQ của thầy chủ nhiệm nhà mình, khả năng bị lừa là cực cao.

“Nghe nói bạn ấy còn cực kỳ đáng yêu nữa. Sáng nay tớ vào trường đã thấy thầy Ngô dẫn bạn ấy đi tham quan, thề luôn là siêu! xinh! Cao ráo, dáng đẹp, mặt đẹp, đúng chuẩn tiên nữ hạ phàm!”

“Oa, tớ thích nhất là học sinh chuyển trường đáng yêu!”

“Bao giờ bạn ấy vào lớp nhỉ, hưng phấn quá đi, muốn gặp ngay lập tức!”

Tần Ngọc Ngôn thấy quá ồn ào, ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn, nhắc nhở hai cô nữ sinh đang ríu rít như chim sẻ: “Có để cho người ta ngủ không thế? Ngày đầu tiên đi học mà đã phấn khích như vậy, các cậu đã học lớp 12 rồi, tém tém lại được không?”

“Xì… Tần Ngọc Ngôn, lớp 12 rồi mà cậu còn ngủ trong lớp, có giỏi thì nghỉ luôn đi?”

“Nếu tôi nghỉ, sợ các cậu nhớ tôi quá hóa rồ mất.” Tần Ngọc Ngôn nói xong lại gục xuống ngủ tiếp.

“Đến rồi, đến rồi!” Sau khi tiếng chuông vào học chính thức vang lên, một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa bước vào.

Trước đó Ngô Nhân Ái đã thông báo trong nhóm lớp rằng hôm nay sẽ có học sinh chuyển trường, là một học bá, thành tích còn tốt hơn cả người đứng nhất lớp bọn họ.

Hàng chục cặp mắt trong lớp đổ dồn về phía Cận Tông. Cận Tông với vẻ mặt lạnh lùng bước vào, cô cũng chẳng chào hỏi ai, ánh mắt quét qua một lượt, thấy chỉ còn hai chỗ trống ở bàn cuối cùng ngay cửa sau, bèn đi thẳng xuống đó ngồi.

Tiếng chuông vào học vang lên.

Tiết đầu tiên của học kỳ mới là Toán. Giáo viên dạy Toán là một thầy giáo lớn tuổi, ngày thường chỉ bưng chén trà, kẹp sách giáo khoa, giảng bài một cách máy móc như học thuộc lòng. Đứng trên bục giảng, thầy mặc kệ đám học trò bên dưới có nghe hay không, giảng xong là đi, chẳng bao giờ giao lưu thêm với học sinh.

Giảng bài kiểu đắm chìm, tan học kiểu “rút lui”.

Thầy họ Phùng, tên Phùng Ích Phong, năm nay đã 46 tuổi, là người đã dạy ở đây qua mấy đời hiệu trưởng của trường Triều Lệ, lại là anh em kết nghĩa với hiệu trưởng đương nhiệm, nên thầy đi học chẳng bao giờ dùng micro hay công cụ giảng dạy kiểu mới, cũng chẳng quan tâm đến thành tích thi cử của môn mình dạy.

Giảng bài không dùng micro thì thôi đi, giọng nói còn yếu ớt như người sắp hết hơi. Cận Tông ngồi bàn cuối cùng, cô hoàn toàn không nghe thấy thầy nói cái gì.

Cận Tông cố gắng lắng nghe một lúc, căng tai ra đến phát đau mà vẫn không nghe rõ, cô dứt khoát bỏ cuộc.

Ngồi ngay phía trước cô là một nam sinh gầy gò, đặt điện thoại lên giá đỡ, đeo tai nghe, đang xem livestream game.

Ngồi cùng bàn với nam sinh đó cũng là một cậu con trai, đang nằm bò ra ngủ, kiểu tóc rất ngầu, đầu đinh, cạo hai đường hình tia chớp ở thái dương, trông rất chi là “trẻ trâu”.

Cận Tông cảm thấy bầu không khí học tập ở đây cũng chẳng khá hơn trường nghề cũ là bao, ngoại trừ việc không có môn Kỹ thuật lao động. Trường nghề thì toàn học nghề.

Cận Tông bắt đầu lơ đễnh, cô chống cằm, xoay bút bi trên tay, xoay chán lại vẽ nguệch ngoạc lên giấy nháp.

Cái ghế bên cạnh cô vẫn luôn trống không.

Thầy Phùng Ích Phong giảng bài được một nửa mới phát hiện trong lớp thừa ra một người, lại thiếu mất một người, bèn bật micro hỏi: “Lương Đình Không đâu? Lương Đình Không không đi học à? Ngày đầu tiên của học kỳ mới đã trốn học, cậu ta có còn muốn thi đại học nữa không đấy?”

Có người trả lời thay Lương Đình Không: “Lương Đình Không bị bệnh, bị lang ben, tóc bạc trắng chỉ sau một đêm. Cậu ấy sợ ra ngoài dọa thầy và các bạn sợ nên hôm nay ở nhà nhuộm lại tóc rồi ạ. Thầy Phùng có loại thuốc nhuộm tóc nào tốt, thuần thiên nhiên không hại da đầu thì giới thiệu cho cậu ấy với ạ? Nếu có thì thầy chia sẻ cho cậu ấy nhé.”

Người nói câu này là Ngũ Minh Vĩ, bạn nối khố của Lương Đình Không.

Ngũ Minh Vĩ vừa dứt lời, cả lớp cười ồ lên, ai cũng biết Ngũ Minh Vĩ đang chém gió.

Kỳ nghỉ hè vừa rồi Lương Đình Không nhuộm một mái tóc bạch kim cực chất, anh còn đăng ảnh lên diễn đàn trường Triều Lệ, được mệnh danh là “yêu nghiệt mỹ nam”, khiến nữ sinh của mấy trường cấp ba ở Nam Sơn lén lưu ảnh về máy, mê mệt đến mức ngày đêm l**m màn hình.

Ngũ Minh Vĩ biết thầy Phùng Ích Phong bị lão hóa sớm, tóc bạc rất nhanh, thường xuyên phải nhuộm tóc đúng kỳ hạn nên cố ý nói vậy để trêu chọc thầy.

Thầy Phùng Ích Phong tức giận mắng qua micro: “Ngũ Minh Vĩ, cái thằng hỗn xược này! Học kỳ 1 vừa rồi cậu thi Toán được bao nhiêu điểm?”

“Quên rồi nhỉ, tôi thi được bao nhiêu ấy nhỉ?” Ngũ Minh Vĩ quay sang hỏi bạn cùng bàn.

Một nam sinh đáp: “56, trên thang điểm 150.”

Thầy Phùng Ích Phong quát: “Cút ra ngoài cho tôi! Ngũ Minh Vĩ! Sao cậu có thể mặt dày thế hả, bài kiểm tra tháng tới này mà không qua 90 điểm thì cậu đừng hòng vào lớp tôi học nữa!”

Ngũ Minh Vĩ cầu còn không được, đứng dậy vươn vai: “Em đang muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành đây ạ.”

“Không được đi đâu cả, đứng ở hành lang cho tôi!” Thầy Phùng Ích Phong giận dữ gầm lên. Giọng thầy sang sảng, mắng người còn khỏe hơn cả lúc giảng bài.

Một màn náo nhiệt này khiến tiết Toán buồn ngủ của Cận Tông cuối cùng cũng có chút thú vị.

Thiếu niên anh tuấn đứng phạt ở hành lang.

Lúc này, Lương Đình Không đến. Áo sơ mi đồng phục không cài hết cúc, cổ áo lỏng lẻo trễ nải.

Quai cặp sách được anh tròng lên đầu. Nhìn thấy Ngũ Minh Vĩ bị phạt đứng, Lương Đình Không nói: “Ngũ Minh Vĩ, sao mày đen đủi thế, ngày đầu khai giảng đã bị phạt đứng rồi.”

Ngũ Minh Vĩ cười: “Còn không phải vì mày à.”

“Đệch, liên quan gì đến tao?”

“Nhuộm tóc đấy. Tao bảo thầy Phùng giới thiệu cho mày loại thuốc nhuộm tóc không hại da đầu.”

“Mày chu đáo quá nhỉ.” Lương Đình Không cười khẩy. “Dù ông đây có 50 tuổi cũng không dùng chung loại thuốc nhuộm với Phùng ‘Một Phùng’ đâu.”

Lương Đình Không với mái tóc mái đen nhánh bước vào cửa sau lớp học, ngựa quen đường cũ ngồi xuống “ngai vàng” có thể nhìn xuống giang sơn cả lớp của mình.

Chỗ ngồi của anh nằm ngay sau lưng Tần Ngọc Ngôn, bàn cuối cùng sát cửa ra vào.

Rất tốt, hôm nay cả triều văn võ đều có mặt đầy đủ.

Lương Đình Không nhét cặp sách vào ngăn bàn, anh chợt cảm thấy hôm nay có chỗ nào đó sai sai.

Đó chính là, tại sao bên cạnh “ngai vàng” của anh lại có người ngồi thế này?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 6 | Đọc truyện chữ