Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 49: Dịu dàng cưng chiều

Gần 11 giờ đêm, Cận Tông ngồi sưởi ấm trong tiệm làm tóc và thẩm mỹ Bella của nhà Cố Khuynh. Bên cạnh cô là Điền Nhạc, em họ của Cố Khuynh.

Hai chị em vây quanh chiếc lò sưởi điện trong đại sảnh đầy ghế cắt tóc để giết thời gian.

Mẹ Điền Nhạc là thợ làm tóc ở Bella, mỗi lần được nghỉ, cậu bé lại chạy đến đây chơi.

Năm nay cậu bé mười một tuổi, mới học lớp 5.

Bọn con trai cứ đến kỳ nghỉ đông là lại mê mẩn game điện thoại. Điền Nhạc vừa thấy Cận Tông đến là đòi mượn điện thoại chơi game ngay.

Lúc này, cậu bé ngồi cạnh Cận Tông, đang say sưa chơi game trên điện thoại của cô.

Cận Tông ngồi trên ghế sofa nhung, chán nản đợi Vương Nhứ Lam đánh xong mạt chược để cùng về nhà.

Vương Nhứ Lam nghiện bài bạc thật sự, đánh cả chiều rồi mà tối vẫn muốn đánh tiếp.

Cận Tông ở nhà thấy bà nội mãi chưa về, nhìn đồng hồ thấy muộn cô bèn đi đón. Kết quả bà đang thua, nằng nặc đòi gỡ thêm vài ván.

Cận Tông gọi mấy lần bà cũng không chịu về.

Bên ngoài trời đang mưa lạnh, đường tối trơn trượt, Cận Tông sợ bà mắt kém không nhìn rõ đường nên mới phải ra tận nơi đón.

Ai ngờ đến nơi cũng chẳng đón được người về.

Tối nay Cận Tông ra ngoài còn một lý do nữa, đó là cô nghỉ đông ở nhà một mình chán quá. Làm bài tập, livestream, dọn phòng, giặt giũ chăn màn xong xuôi, quay đi quay lại thấy vẫn còn quá nhiều thời gian.

Sao đợt trước, lúc Lương Đình Không ngày nào cũng làm phiền cô, cô lại thấy ngày tháng trôi qua nhanh như chớp mắt thế nhỉ.

Đêm đã khuya, Cận Tông co người trên ghế sofa tiếp khách, xõa mái tóc vừa gội, lười biếng gà gật.

Lúc nãy đợi Vương Nhứ Lam ở Bella lâu quá, cô tiện thể dùng luôn đồ nghề ở đây gội đầu.

Tối nay ra ngoài vội, cô vơ đại chiếc váy hoodie nỉ trắng dáng thể thao mặc vào, bên dưới là quần legging bó sát, tôn lên dáng người cao ráo. Mái tóc đen dài suôn mượt xõa tung, cô ngồi đó, chán nản ép mình đợi Vương Nhứ Lam tàn cuộc.

Cậu bé ngồi bên cạnh mặc áo phao đen thì tỉnh táo hơn cô nhiều, mười ngón tay múa trên màn hình điện thoại thoăn thoắt.

“Phiền chết đi được. Phiền quá, ai thế không biết. Cứ nhắn tin rác mãi.” Màn hình game lại bị thông báo tin nhắn chen ngang khiến nhân vật bị KO, Điền Nhạc đang chơi hăng say bỗng cáu kỉnh.

Có một số lạ không lưu trong danh bạ liên tục nhắn tin cho Cận Tông.

Học sinh tiểu học Điền Nhạc biết chữ, liếc nhìn nội dung những tin nhắn oanh tạc liên hồi đó.

Mấy lời này nghe giống như con trai đang dỗ dành bạn gái khi yêu nhau.

Điền Nhạc khóa màn hình, trả lại cho Cận Tông.

“Đại ca Tông, trả chị này. Chị mau xem đi, hình như có người sắp chết, đợi chị cứu mạng hay sao ấy, nhắn tin như điên vậy.”

Lũ trẻ con ở hẻm Hòe Tửu đều gọi Cận Tông là “đại ca”, vì tuy là con gái lại xinh đẹp, nhưng danh tiếng hung dữ của cô ở khu này thì chẳng giống con gái chút nào.

Điền Nhạc nghe nói hồi nhỏ cô toàn dựa vào nắm đấm để lớn lên.

Người ở khu này đều coi thường cô, bảo cô không cha không mẹ, nên lớn lên cô lạnh lùng vô cùng, nhiều đứa trẻ như Điền Nhạc còn chẳng dám bắt chuyện với cô.

Điền Nhạc là ngoại lệ, mỗi lần đến hẻm Hòe Tửu đều thích bám lấy cô.

Bởi vì Điền Nhạc thấy cô xinh đẹp, thỉnh thoảng lại có những câu đùa lạnh lùng bất ngờ, hơn nữa còn hào phóng, thường xuyên mời cậu bé uống nước, ăn vặt.

“Người này nhắn tin cho chị suốt, dỗ dành chị, cầu xin chị, hay là chị trả lời người ta một câu đi.” Điền Nhạc khuyên nhủ Cận Tông như một người bạn tâm giao.

“Ai thế?” Cận Tông đang lim dim buồn ngủ cầm lấy điện thoại, mất kiên nhẫn nhìn qua.

Khung tin nhắn kín đặc những tin anh gửi.

[Kết bạn WeChat lại với anh đi.]

[Trong hôm nay phải add lại WeChat của ông đây.]

[Trả lời tin nhắn đi.]

[Cận Tông, trả lời anh.]

[Cận Tông, có tin ông đây giết em không.]

[Cận Tông, đừng đùa với lửa.]

Đại loại toàn là giọng điệu ra lệnh và đe dọa trịch thượng của đại thiếu gia đây mà, Cận Tông xem mà nhíu mày.

Anh tưởng anh là ai chứ.

Cận Tông càng không thèm phản ứng.

Cô lướt tay tùy ý, kéo xuống dưới, phát hiện phong cách tin nhắn dần thay đổi.

Thực ra mấy ngày nay Cận Tông đã chặn WeChat, số điện thoại, danh bạ của anh, ý tứ rất rõ ràng, chính là muốn cắt đứt hoàn toàn.

Cận Tông nghĩ người kiêu ngạo như anh, từ nay về sau sẽ đường ai nấy đi với cô.

Vừa hay xen giữa là kỳ nghỉ đông, học kỳ sau gặp lại, xem như người dưng nước lã là xong.

Nhưng Cận Tông không ngờ, anh lại dùng mấy số lạ liên tục gọi điện và nhắn tin cho cô, liên tục gửi lời mời kết bạn trên WeChat.

Cận Tông cảm thấy anh giống như một kẻ điên.

Cô nhớ lại lần anh đánh Trần Chiêu Minh trong giờ chào cờ vì cô, Chu Hưng Ninh biết chuyện đã nói Lương Đình Không là kẻ điên, bà ta khuyên Cận Tông đừng dây dưa với anh.

Giờ Cận Tông thấy Chu Hưng Ninh cũng có lúc phán đoán đúng.

Ngón tay thon dài của Cận Tông lướt mãi xuống dưới khung tin nhắn, thấy tối nay anh lại gửi thêm vài tin.

[Cận Tông, trả lời anh.]

[Cận Tông, có tin ông đây đến tận nhà tìm em không.]

[Cận Tông.]

[Cận Tông…]

Tin cuối cùng anh gửi là:

[Anh sai rồi.]

Lúc này, có người từ cửa bước vào, kéo cánh cửa kính đang đóng chặt của tiệm làm tóc ra.

Cận Tông ngồi ngay đầu gió bị gió lạnh tạt vào người, nhìn ba chữ cuối cùng anh gửi, cô rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bị ba chữ này của Lương Đình Không dọa cho bay biến.

Cô thực sự không ngờ Lương Đình Không lại gửi tin nhắn nhận sai cho mình.

Giống như một kẻ hết cách, trước sự ngang ngược vô lý của Cận Tông chỉ đành cúi đầu nhận tội.

Gần như là ký hiệp ước b*n n**c cầu vinh.

Được cái gì chứ? Một Lương Đình Không kiêu ngạo như thế, sao có thể chịu nhục đến vậy.

Những tin nhắn kia anh không kèm theo bất kỳ icon nào, mỗi tin đều là những dòng chữ đơn giản.

Nhưng câu cuối cùng [Anh sai rồi], Cận Tông lại dễ dàng cảm nhận được sự hèn mọn của anh.

Thực ra Lương Đình Không cảm thấy mình không sai, nhưng vì muốn Cận Tông để ý đến mình nên anh chủ động xuống nước.

Lôi cô vào phòng nhạc để dạy dỗ, là vì cô lừa anh, đi công viên câu cá, hẹn hò lén lút, hút thuốc với Cố Khuynh.

Hành động này đối với Lương Đình Không mà nói, là sai.

Là Cận Tông chọc giận anh trước, cô biết rõ anh để ý chuyện cô ở bên Cố Khuynh, anh đã nói rõ ràng là cô không được hút thuốc.

Nhưng Cận Tông không thấy mình sai, vậy thì, Lương Đình Không nhận sai là được chứ gì.

“Đại ca Tông, chị tha thứ cho anh ấy đi, người ta hạ mình dỗ dành chị thế kia mà. Ai đấy? Bạn trai chị à? Cả tối nhắn cho chị bao nhiêu tin đấy. Em chơi game một tí mà khung thông báo cứ nhảy liên tục, đúng là hết thuốc chữa.” Điền Nhạc nói như ông cụ non.

Là em họ của Cố Khuynh, thường đi theo Cố Khuynh, cậu bé hiểu biết nhiều hơn bạn bè đồng trang lứa, nói chuyện rất già dặn.

“Kệ chị.” Cận Tông khóa màn hình, cô nhét điện thoại vào túi áo.

Cô không muốn biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, dù trong lòng đang chùng xuống không phanh.

Mấy ngày liền Lương Đình Không gửi tin nhắn, cô đều không xem kỹ.

Cho đến tối nay, thế mà anh lại nhắn tin nói “Anh sai rồi”, điều này còn khiến Cận Tông sợ hãi hơn cả việc anh lôi cô vào phòng nhạc làm khó dễ sau khi thi xong.

Nói thật, bây giờ Cận Tông thực sự có chút sợ.

Cô sợ Lương Đình Không không đơn thuần chỉ chơi đùa với cô, cô sợ từ khi quen biết đến nay, mỗi câu nói thốt ra từ đôi môi lười biếng nhếch lên và đôi mắt phượng cười cợt của anh đều là thật lòng.

“Cơ mà, đại ca Tông, bạn trai chị chẳng phải là anh họ em sao?” Điền Nhạc hỏi.

“Ai bảo thế? Làm gì có chuyện đó, anh họ em ngày nào cũng có cả tá con gái vây quanh, em không thấy à?” Cận Tông gạt đi, không muốn để cậu bé không hiểu chuyện gộp cô vào đám con gái hư hỏng vây quanh Cố Khuynh.

“Nhưng thím em nói thế mà.” Điền Nhạc đưa tay che miệng, ghé sát tai Cận Tông, thì thầm bí mật nghe được từ người lớn.

“Thực ra ấy, ban đầu anh họ em không muốn đi Thượng Hải đánh giải đâu, anh ấy ghét bị người ta quản thúc, chú thím em cứ bắt đi mãi, họ nói kiếm được tiền, anh ấy chả thèm. Sau này chịu đi là vì thím em nói, sang năm đại ca Tông thi đỗ đại học xịn rồi, anh ấy mà cứ lông bông thế này thì đại ca Tông chẳng thèm liếc mắt nhìn đâu.”

Nói xong, Điền Nhạc nghiêm túc hỏi Cận Tông: “Cho nên, sao chị lại muốn có bạn trai thế, chị vẫn đang đi học mà? Học sinh cấp ba không được yêu sớm, chị mà có bạn trai thì anh họ em biết làm sao?”

Cận Tông thấy Điền Nhạc đúng là đồ hóng hớt, trẻ con biết cái gì chứ.

“Em tránh ra chỗ khác, chơi hết cả pin điện thoại của chị rồi, đi chỗ khác chơi đi, nhìn ngứa cả mắt.” Cận Tông xua đuổi cậu bé.

Điền Nhạc không có điện thoại chơi, loanh quanh một lúc thấy chán, bèn kéo cửa kính chạy ra ngoài đốt pháo.

Sắp đến năm mới, vành đai xanh trong khu tập thể được chăng đầy đèn nháy vàng ấm áp.

Điền Nhạc ra ngoài chưa được bao lâu đã tìm được vài người bạn, cùng nhau đốt pháo.

Bọn trẻ ném pháo đã châm lửa ra giữa đường, tiếng nổ đùng đùng vang lên, Cận Tông ngồi bên trong không phòng bị nghe thấy, giật mình thon thót.

Không, không phải cô sợ tiếng pháo, mà là sợ hãi trước tấm chân tình bất ngờ của hai người con trai dành cho mình.

Thực ra, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc nhận được tình cảm của họ.

Dù họ luôn được vô số cô gái theo đuổi và mến mộ, Cận Tông lại chẳng hề hứng thú.

Ban đầu, Cận Tông chỉ muốn nhận được lợi ích từ họ.

Cố Khuynh có thể bảo vệ cô để cô không bị bắt nạt ở con hẻm này.

Lương Đình Không có thể giúp cô không bị đám Trịnh Cung và Trần Chiêu Minh gây khó dễ ở Triều Lệ.

Cớ sao, đến cuối cùng, họ đều là người nói lời thật lòng với cô trước.

Cận Tông càng nghĩ đến hai người này, mặt cô càng nóng lên, cô đứng dậy, muốn ra ngoài hóng gió.

Nhóm Điền Nhạc đang tụ tập đốt pháo, có đứa đề nghị bắt mèo hoang để dọa.

Cận Tông bước tới ngăn cản, giật con mèo mướp vàng từ tay chúng, thả nó đi.

Con mèo chui tọt vào bụi cây, Cận Tông nhìn theo hướng nó biến mất, bất ngờ nhìn thấy bóng dáng cao lớn của một người đang đứng bên bụi vạn niên thanh thấp.

Anh mặc áo len đen dáng ngắn, bên trong là áo phông trắng dài tay, cổ áo lộ ra viền trắng, quần jean xanh đậm, giày thể thao vẽ graffiti bản giới hạn. Anh đứng đó, không hút thuốc, không chơi điện thoại, chẳng làm gì cả, hai tay buông thõng, trong đêm lạnh, ánh mắt lưu luyến nhìn Cận Tông.

Cách con đường nhỏ, Cận Tông chạm phải ánh mắt đen láy và sáng ngời của anh.

Cận Tông rất ngạc nhiên khi anh thực sự chạy đến khu tập thể tồi tàn này tìm cô.

Lương Đình Không nhìn thiếu nữ tóc xõa vai, dáng người mảnh mai xinh đẹp, anh không nói gì, cũng chẳng làm gì.

Chỉ đứng nhìn cô từ xa như vậy thôi, anh cũng thấy bồn chồn khó tả.

Cận Tông sợ Điền Nhạc nhìn thấy Lương Đình Không đột nhiên xuất hiện sẽ chạy đi mách người lớn.

Cô rảo bước nhanh đến bên cạnh anh, hỏi: “Anh đến làm…” gì?

Lời còn chưa dứt, anh đã nắm lấy tay cô, lôi vào góc tường thấp bên cạnh, một tay ép cô vào tường, tay kia nâng cằm cô lên, hôn cô một cách khó nhọc và đầy dằn vặt.

Cận Tông muốn trốn, cô quay đầu tránh né, cô muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.

Lương Đình Không siết chặt eo cô, anh không cho cô trốn, đôi môi mỏng áp xuống khuôn mặt mịn màng của cô không chút do dự.

Cô tưởng động tác của anh sẽ rất thô bạo và ngang ngược, nhưng không.

Ngược lại, anh nhẹ nhàng và cẩn trọng, đầu lưỡi thô ráp chậm rãi dây dưa trong khoang miệng cô, v**t v*, như chỉ muốn cùng cô ôn lại những điều tốt đẹp hiếm hoi mà họ từng có.

Cận Tông hiểu ý anh, cô dần dần từ bỏ chống cự, cô nhận ra ý nghĩa việc anh đến tìm cô qua nụ hôn này.

Rất lâu sau, Lương Đình Không mới buông tha cho cô gái đang sắp ngạt thở.

Giọng nói anh khi nói chuyện với cô thấp hơn hẳn vài tông so với vẻ ngông cuồng thường ngày.

Anh nói với cô gái vẫn đang thở hổn hển vì nụ hôn sâu: “Cận Tông, làm hòa với anh đi, anh đảm bảo lần sau sẽ không bao giờ đối xử với em như vậy nữa.”

“…”

Khuôn mặt trắng tuyết của Cận Tông ửng hồng, đôi mắt ngập nước bị anh hôn đến mơ màng bốc lên hơi nóng nồng nàn.

Làn da toàn thân cô đều nóng lên vì anh.

Cô cứ tưởng anh đến là để thị uy với cô, kết quả lại biến thành sự dịu dàng và cưng chiều thế này.

Qua làn hơi nước mờ mịt dâng lên trong đáy mắt, Cận Tông nhìn khuôn mặt tiều tụy của Lương Đình Không.

Cô có chút rung động khó kìm nén.

Mắt anh vằn đỏ tơ máu, khuôn mặt tuấn tú căng thẳng, đôi lông mày đẹp đẽ nhíu chặt, mái tóc đen cũng rối bời, thần sắc phờ phạc.

Cận Tông nhìn anh mà thấy xót xa.

Mấy ngày cãi nhau đoạn tuyệt với anh, Cận Tông vẫn ăn ngon ngủ kỹ, cùng lắm là thấy chán, thời gian trôi qua hơi chậm mà thôi.

Nhưng sao anh lại như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh, người gầy đi cả một vòng lớn thế này.

“Sau này anh sẽ ngoan ngoãn đọc sách, làm bài tập, đi thi, chăm sóc em, cưng chiều em. Chúng ta học cùng một trường đại học. Anh không chơi bời nữa.”

Giữa thời tiết lạnh giá, trong đêm tối đen như mực, Lương Đình Không nắm tay Cận Tông, nói ra những lời không giống như có thể thốt ra từ miệng anh. Dùng giọng điệu cũng không giống anh chút nào.

Giọng nói và ngữ điệu đều trầm thấp đến mức không thể thấp hơn.

Nhưng Cận Tông vẫn nghe rõ mồn một từng chữ anh nói.

Họ trốn sau một bức tường thấp, không ai nhìn thấy họ.

Tiếng pháo nổ đùng đoàng trước cửa tiệm thẩm mỹ cũng không thể khiến tim Cận Tông ngừng đập như Lương Đình Không đang đứng trong đêm đông lạnh giá lúc này.

Cô phát hiện tim mình không đập nữa.

Bởi vì, hình như nó đã bị anh lấy mất nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 49 | Đọc truyện chữ