Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Chương 45: Tóc hai chùm
Khi Cận Tông tỉnh dậy, mở mắt ra đã thấy mình đang ở trước cửa nhà ở khu tập thể cũ hẻm Hòe Tửu, trên cửa vẫn còn dán câu đối đỏ từ Tết năm ngoái.
Cô giật mình nhận ra mình đã ngủ gục trên bờ vai rộng lớn và rắn chắc của người thanh niên này.
Thế mà anh có thể cõng cô đang ngủ say leo lên tận tầng sáu không có thang máy.
“Lấy chìa khóa ra đi em.” Lương Đình Không gọi cô. Một tay anh đỡ lưng cô, tay kia cầm cặp sách và túi giấy đựng quần áo bẩn của cô.
Anh thực sự đã xách ngần ấy đồ đạc và cõng cô lên tầng sáu sao?
Cận Tông dụi đôi mắt ngái ngủ, giọng nói mềm mại hỏi: “Sao anh cõng em lên được thế?”
“Em ngủ rồi mà.” Anh trả lời như lẽ đương nhiên.
“Anh có thể đánh thức em dậy mà.”
“Anh không nỡ.”
Chân Lương Đình Không sắp tê dại, tay cũng mỏi nhừ, giục: “Em có lấy chìa khóa không nào?”
“Ở trong cặp, anh thả em xuống, em tự tìm.”
Cận Tông chạm đất, nhìn chàng trai cao 1m87 đứng trong hành lang chật hẹp của khu tập thể cũ kỹ, đầu anh suýt chạm trần nhà.
Chắc chắn anh chưa bao giờ đến những nơi tồi tàn thế này.
Cửa mở, căn nhà đơn sơ và cũ kỹ hiện ra trước mắt họ, hai phòng ngủ một phòng khách, tổng diện tích chưa đến 90 mét vuông.
Đồ nội thất cũ kỹ, nền xi măng loang lổ, đồ điện lỗi thời, và cả bức tường dán đầy giấy khen các loại của Cận Tông mà bà Vương Nhứ Lam tự hào khoe ra, tất cả hiện lên vẻ thanh bần và giản dị.
Đều bị Lương Đình Không nhìn thấy hết. Trước đây anh cũng từng đưa cô về, nhưng cô chưa bao giờ mời anh lên nhà.
“…”
Cận Tông xấu hổ đến mức mười đầu ngón chân co quắp lại.
“Hôm nay cảm ơn anh đã đưa em về.” Cận Tông rất ngượng ngùng, cô chỉ muốn đuổi anh đi cho nhanh.
Cô nghe nói anh có một chiếc đồng hồ phiên bản đấu giá, trị giá hàng ngàn vạn tệ.
Hình như hôm thi tháng lần trước, anh đã đeo chiếc Patek Philippe vàng hồng đó đến lớp xem giờ.
Người như vậy, để anh đến khu tập thể cũ hẻm Hòe Tửu này, chắc chắn anh sẽ thấy rất xui xẻo… nhỉ.
“Cảm ơn thôi à? Không mời anh vào nhà ngồi chút sao?” Lương Đình Không biết thừa Cận Tông đang nghĩ gì.
“Muộn quá rồi, bà em sẽ mắng đấy.” Cận Tông tìm cớ.
Đôi mắt đen của anh lướt qua bức tường giấy khen sau lưng cô, khóe miệng nở nụ cười nhẹ.
“Hóa ra em là học bá thật đấy.”
“Anh đừng có mỉa mai em nữa được không. Từ này qua miệng anh đã biến thành nghĩa xấu rồi, em hiểu mà.” Cận Tông biết chắc chắn không phải Lương Đình Không đang khen cô.
Dù là học bá, giải được bao nhiêu đề khó, nhưng trước mặt Lương Đình Không, cô vẫn bị anh dạy dỗ đủ điều.
“Anh tặng em chiếc xe đạp địa hình, em còn muốn lấy không?”
“Muốn.”
“Vậy, giờ anh mang lên cho em nhé?”
“Để mai đi. Giờ muộn quá rồi.”
“Được.”
Lương Đình Không đứng ở cửa, buổi hẹn hò sắp kết thúc.
Nhưng anh vẫn còn lưu luyến, chưa muốn rời đi, anh cứ đứng ì ra đó.
Cận Tông không cho anh vào nhà, anh bèn chống tay lên khung cửa, lắc lắc vai, cúi đầu xuống, đôi mắt sáng rực nhìn cô chăm chú, như đang thưởng thức vẻ lúng túng của cô trước mặt mình.
“Sao anh còn chưa đi?” Cận Tông bực bội giục.
“Anh đang đợi nụ hôn chúc ngủ ngon.” Lương Đình Không nói.
“Hôn chúc ngủ ngon là người lớn làm cho trẻ con để dỗ ngủ mà. Anh lớn thế này rồi còn làm nũng cái gì.” Cận Tông giảng giải cho tên lưu manh. Ít nhất cô hiểu là như vậy.
Lúc nào anh cũng muốn chiếm tiện nghi của cô. Biết rõ bà nội cô đang ngủ trong phòng, hàng xóm xung quanh cũng đang nghỉ ngơi.
Đêm đã khuya, tường khu tập thể cũ rất mỏng, cách âm kém, tai vách mạch rừng, rất dễ nghe thấy họ nói gì, làm gì.
“Thế à? Nhưng ở chỗ anh, nụ hôn chúc ngủ ngon nghĩa là kết thúc một ngày, bạn gái anh hôn anh một cái thật nồng nàn.” Lương Đình Không nói, anh vòng tay ôm eo nhỏ của Cận Tông, nhấc bổng cô lên để cô đối mặt với anh. “Hôn anh một cái.”
“Không. Bà em ra bây giờ.” Cận Tông sợ muốn chết.
“Để bà ra đi.” Lương Đình Không cười khẽ.
“Có hôn không? Không hôn là anh gọi cả khu này dậy xem đấy.”
“Lương Đình Không…”
“Một, hai, ba… Anh bắt đầu gọi đây…”
Cận Tông không lay chuyển được anh, cô nhón chân, chạm nhẹ môi mình vào môi anh như chuồn chuồn đạp nước, rồi nhanh chóng rụt lại.
“Cái này không tính.”
“…”
“Phải đưa lưỡi vào. Câu dẫn anh.”
“…”
Cận Tông không chịu, cô nắm tay đấm vào ngực anh hai cái, muốn thoát khỏi vòng tay anh.
Lương Đình Không cười gian xảo.
Anh ôm chặt cô, bước vài bước vào trong nhà, ép cô vào bức tường dán đầy giấy khen, hôn ngấu nghiến.
Đầu lưỡi mang theo vị ngọt ngào tà mị xông vào khoang miệng non mềm của thiếu nữ, càn quét khắp nơi, chiếm đoạt từng chút ngọt ngào.
Nụ hôn cháy bỏng.
Đến khi cô sắp ngạt thở, Lương Đình Không mới buông tha cho đôi môi đỏ mọng sưng tấy của cô.
Cận Tông thiếu oxy, thở hổn hển, miệng hé mở, để lộ đầu lưỡi hồng hồng và hai hàm răng trắng như ngọc trai.
Dáng vẻ đó, mẹ kiếp, đáng yêu chết người.
Vì đang ở trong nhà, sợ bà nội nhìn thấy nên cô nơm nớp lo sợ, cô dễ dàng bị Lương Đình Không – kẻ ăn tạp không kiêng khem gì làm cho mềm nhũn cả người.
“Lần sau em còn dám hút thuốc, sẽ không đơn giản thế này đâu.” Lương Đình Không lau vệt nước bọt bên khóe miệng cô, anh cắn nhẹ vào tai cô, khàn giọng nói, giọng điệu chứa đầy d*c v*ng nồng đậm.
“Ở bên anh, hãy làm Cận Tông đáng yêu nhất.”
Dứt lời, anh buông cô ra, cưng chiều hôn lên trán cô một cái, đây mới là sự kết thúc thực sự của buổi hẹn hò.
Một nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng, sủng nịch đến tận cùng.
“Mai gặp lại.” Anh nói khẽ, rồi gọi một tiếng bằng chất giọng trầm khàn đặc biệt, “Bảo bối.”
“…”
Cận Tông nổi da gà toàn thân.
Không phải vì xấu hổ, mà là phản ứng sinh lý tự nhiên.
Thế mà cô lại muốn anh tiếp tục giày vò cô trong đêm tối lạnh lẽo và xao động này, tiếp tục gọi cô là bảo bối, cho đến khi cô tan chảy thành vũng nước xuân dưới thân anh.
Lương Đình Không đi rồi, Cận Tông vào phòng tắm tắm gội. Sau đó, Vương Nhứ Lam đi ra, không biết là bà nghe thấy tiếng động hay vốn định dậy đi vệ sinh.
Vương Nhứ Lam hỏi: “Sao về muộn thế cháu?”
Cận Tông trả lời: “Chụp thêm hai bộ ảnh đột xuất, nhưng được thêm tiền, tổng cộng là hai vạn ạ.”
Vương Nhứ Lam tò mò: “Ảnh gì thế?”
Cận Tông tưởng bà lại lo lắng linh tinh: “Bình thường thôi ạ, ảnh mẫu trong điện thoại cháu, mai cháu mở cho bà xem.”
“Vừa nãy nhà mình có khách à?” hình như Vương Nhứ Lam nghe thấy tiếng người.
Cận Tông sững người, biết bà nội chắc chắn đã nghe thấy tiếng động. “Là bạn học của cháu. Hôm nay tiện đường đưa cháu từ Thâm Quyến về.”
“Cậu ấy bao nhiêu tuổi rồi? Sao biết lái xe vậy?” Vương Nhứ Lam tò mò. “Lái xe không bằng à?”
“Người ta có bằng lái, thi ở Canada, 16 tuổi là thi được rồi, về nước đủ 18 tuổi là đổi sang bằng Trung Quốc được.”
“Ồ.” Vương Nhứ Lam đáp, lại hỏi: “Chắc nhà cậu ta giàu lắm nhỉ, 16 tuổi còn ra nước ngoài thi bằng lái?”
“Ai biết được ạ?” Cận Tông giả vờ không thân thiết với Lương Đình Không. “Dù sao cũng chẳng liên quan đến cháu.”
Cận Tông vào phòng, cô định kết thúc chủ đề này ở đây.
Nào ngờ, Vương Nhứ Lam đi đến cửa phòng cô, ngáp một cái, buồn ngủ nói với cô: “Người ta đưa cháu về muộn thế này, cũng coi như tốt với cháu. Hôm nào rảnh, cháu mời cậu ấy về nhà ăn cơm đi.”
Cận Tông hoảng hốt: “Cậu ấy không đến đâu, người ta ở biệt thự to đùng, đến cái khu cũ nát này của mình, chắc đi vào còn chẳng đứng thẳng lưng được ấy chứ.”
“Thì có làm sao, khu Hòe Tửu nhà mình mà giải tỏa thì mình cũng là người ở biệt thự chứ kém gì.” tuy Vương Nhứ Lam là bà già nhưng trong lòng bà tính toán cũng nhiều lắm.
Cận Tông cười trừ: “Bà Vương ơi, bà bớt mơ mộng đi được không ạ”
“Mơ mộng gì, nhà này mà giải tỏa, bà nội cháu đây cũng là triệu phú đấy.” Vương Nhứ Lam khao khát một cách mạnh mẽ.
“Được rồi, bà đi ngủ đi, có phải tối nay bà đánh bài lại thắng tiền không ạ?” Cận Tông hiểu bà nội, cứ thắng được vài chục tệ là bà lại bay bổng.
“Thắng thì có thắng, tối nay vui lắm, tiếc là cháu không đến.”
“Cháu nói bà đưa tiền mừng bà có đưa không ạ? Bà có giải thích giúp cháu không, cháu bận thật mà.”
“Đưa rồi, bà nói cháu đi làm thêm ở thành phố bên cạnh, bận kiếm tiền sắm tết cho bà già này. Mẹ thằng Cố Khuynh còn khen cháu hiếu thảo đấy.”
“Thế thì tốt rồi.” Cuối cùng, Cận Tông hỏi: “Bao giờ anh Cố Khuynh đi ạ?”
“Hình như là ngày kia.” Vương Nhứ Lam trả lời. “Cháu tranh thủ đi tiễn nó nhé. Lần này nghe bảo nó đi lâu lắm, ký hợp đồng dài hạn chính thức với người ta. Xã hội bây giờ phát triển thật, chơi game cũng kiếm ra tiền, ai ngờ thằng Cố Khuynh lại đổi đời nhờ cái này.”
“Thế cũng tốt mà bà.” Cận Tông đáp.
Trước đây anh ta rảnh rỗi, không đi học, suốt ngày ru rú trong tiệm làm tóc nhà mình, đàn đúm với đám dân xã hội, Cận Tông cứ sợ anh ta sẽ sa ngã, hỏng cả đời. Giờ tìm được việc đứng đắn làm cũng tốt.
“Ngày mai cháu tranh thủ sang thăm nó đi, tối nay cháu không đến, nó buồn lắm đấy.”
“Vâng. Cháu biết rồi.”
“Ngủ đi, mai còn đi học.”
“Vâng ạ.”
Trở về phòng, trước khi ngủ, Cận Tông nhắn tin cho Cố Khuynh:
[Xin lỗi anh, hai hôm nay em đi làm thêm. Trước khi anh đi mình gặp nhau được không?]
Hình như Cố Khuynh đang cầm điện thoại, trả lời ngay lập tức. [Được chứ. Em muốn đi đâu?]
[Em chưa nghĩ ra. Anh muốn đi đâu?]
[Để mai anh nghĩ rồi báo em nhé.]
[Vâng.]
Sau Tết Dương lịch, chẳng bao lâu sẽ đến kỳ thi chẩn đoán cuối kỳ. Kỳ thi chung lần trước lớp 7 có hai thủ khoa, thầy Ngô Nhân Ái vui mừng chưa được bao lâu thì lại phải đón nhận thử thách lần hai.
Vì thế, ngày đầu tiên đi học lại, sau tiết Vật lý, nhân giờ ra chơi lớn, thầy Ngô gọi Cận Tông và Lương Đình Không lên văn phòng để động viên, khuyến khích họ lần này tiếp tục làm rạng danh tập thể lớp.
Lần trước, người ít ngạc nhiên nhất khi Lương Đình Không đứng nhất khối chính là thầy Ngô.
Bởi vì khi Lương Đình Không vào lớp thầy, anh nhập học với thành tích thủ khoa đầu vào kỳ thi cấp 3 của Bắc Thành, vì anh chuyển từ Bắc Thành về.
Những người khác học lên từ khối cấp 2 Nam Sơn không biết trước đây anh học giỏi thế nào.
Thầy Ngô cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà sau khi vào Triều Lệ, anh chán học, cùng nhóm Tần Ngọc Ngôn lập bè kết đảng, suốt ngày cười đùa cợt nhả, trốn học đánh nhau chơi game, chẳng ra dáng học sinh.
Thực ra thầy Ngô đã tìm gặp riêng họ rất nhiều lần, nhưng họ đều bỏ ngoài tai lời khuyên của thầy.
Giờ đây, thầy Ngô ghép đôi Cận Tông và Lương Đình Không, rõ ràng đã tạo ra hiệu quả tốt đẹp nhất.
“Lương Đình Không, lần này em còn định đứng nhất khối nữa không? em nghĩ kỹ về kì thi đại học chưa? Em định thi trường nào?”
“Em chưa nghĩ ạ. Lần này chắc không nhất khối được đâu.” Lương Đình Không vừa ngủ gật trong tiết Vật lý của thầy Ngô, thực ra anh vẫn chưa ngủ đủ, còn muốn tranh thủ giờ ra chơi ngủ tiếp. Tối qua thức đêm làm việc, hôm nay buồn ngủ rũ rượi.
Cái “làm việc đêm” này có nghĩa là: thứ nhất, lái xe từ Thâm Quyến đưa Cận Tông về Nam Sơn vào ban đêm, đến nơi đã là rạng sáng.
Thứ hai, về nhà, hình bóng cô bé đáng yêu mặc nội y màu hồng đào cứ lởn vởn trong giấc mơ của anh, khiến anh tự thưởng cho mình một “chuyến tàu đêm”.
Hôm nay đến trường, anh vẫn còn mơ màng, muốn ngủ tiếp để nối lại giấc mơ tối qua, mẹ kiếp màu hồng đào quá đỗi đáng yêu.
Hiện thực không cho chạm, thì anh mơ, trong mơ chạm vào được chứ gì.
Ngáp một cái thật dài, Lương Đình Không lơ đãng trả lời: “Em chưa nghĩ ra thi trường nào cả. Thanh Hoa hay Bắc Đại đều được, cứ thi bừa thôi ạ.” Nói xong, anh nghiêng đầu, liếc nhìn Cận Tông đứng bên cạnh.
Hôm nay cô buộc tóc, hiếm thấy thật, lại còn buộc hai chùm, Lương Đình Không tỉnh cả ngủ. Lúc sáng đến lớp anh còn chưa nhìn kỹ.
Đây là lần đầu tiên Cận Tông buộc tóc hai chùm kể từ khi chuyển trường đến đây, mẹ kiếp đáng yêu quá đi mất.
Lương Đình Không nói: “Thi cùng trường với bạn Cận Tông là được ạ.”
Ngô Nhân Ái cười ha hả: “Cận Tông muốn thi Thanh Hoa đấy.”
“Thế thì em cũng thi Thanh Hoa.” Lương Đình Không ra vẻ “thuyền theo lái, gái theo chồng”, ngoan ngoãn nghe lời vợ.
Cận Tông nhìn mà thấy ngứa mắt, anh có nhầm không đấy, dám tán tỉnh cô ngay trước mặt chủ nhiệm lớp.
“Thầy Ngô, thầy gọi bọn em đến có việc gì không ạ?” Cận Tông không muốn xem anh ph*t t*nh ở đây nữa, bảo thầy Ngô vào thẳng vấn đề.
“Tỉnh có cuộc thi Vật lý, họ nói thầy đề cử người đi, các em có hứng thú không?”
“Có ạ.” Cận Tông chưa kịp trả lời, Lương Đình Không đã nhanh nhảu đáp.
“Vậy ở đây có tập đề thi và đề thi thật các năm trước, các em mang về chuẩn bị nhé.”
“Cuộc thi này còn ai tham gia nữa không ạ?” Lương Đình Không hỏi, trong lòng anh thầm mong chỉ có anh và Cận Tông.
“Còn có Lâm Du Hân lớp chọn 1 nữa.” Chính là thủ khoa cũ của trường Triều Lệ trước khi bị Lương Đình Không và Cận Tông soán ngôi, đại diện học sinh ưu tú, học thần trứ danh.
“Ồ.” Lương Đình Không đáp, sao lại lòi ra cái bóng đèn thế này.
“Nếu ba em đều đồng ý tham gia thì thầy sẽ phụ đạo riêng cho ba em.”
“Cảm ơn thầy Ngô ạ.” Cận Tông gật đầu đồng ý.
“Được rồi, sách và đề thi đây, các em mang về chuẩn bị trước, làm quen dần đi, rồi thầy sẽ chốt lịch học thêm sau.” Thầy Ngô lúc nào cũng nho nhã, lịch thiệp.
Cận Tông và Lương Đình Không bước ra khỏi văn phòng.
Lương Đình Không hỏi: “Sao hôm nay em buộc hai cái?”
“Hai cái gì?” Cận Tông hất đầu, hai bím tóc dài đung đưa, khuôn mặt trắng tuyết ửng hồng, chẳng phải giống hệt người anh hôn trong giấc mơ tối qua sao.
Lương Đình Không sắp ngất đến nơi rồi.
“Tóc.” Lương Đình Không trả lời.
Đứng ở hành lang, văn phòng thầy Ngô nằm ở tầng 5 khu giảng đường, là một gian nhỏ biệt lập. Tầng 5 toàn là phòng thí nghiệm, thường xuyên vắng tanh, hiện tại cũng vậy.
Chỉ khi nào có tiết thực hành mỗi tuần một lần thì học sinh mới lên đây.
Lương Đình Không bước tới, ép Cận Tông vào góc tường khuất, đặt tay lên vai cô.
“Có phải em buộc tóc vì anh không? Cố tình cho anh xem à?” Anh cười tủm tỉm, ánh mắt lưu manh.
Đây là khu giảng đường, văn phòng thầy Ngô ngay sau bức tường này.
Cận Tông thực sự muốn quỳ lạy sự tự tin thái quá và dám làm bậy của Lương Đình Không. “Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy.”
Cô đưa tay lên định tháo chun buộc tóc ra, buộc lại thành một cái đuôi ngựa.
Lương Đình Không nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, vừa ngăn cản vừa trêu chọc: “Trông như Thủy thủ Mặt Trăng ấy.”
“Đáng yêu không?” Cận Tông mím môi, nở nụ cười rạng rỡ với anh, cô chớp chớp đôi mắt dài long lanh ngấn nước, cố tình quyến rũ anh.
Nốt ruồi son nơi đuôi mắt lộ ra, dưới ánh nắng mùa đông, trông như được ai đó dùng bút lông chấm một điểm chu sa tinh xảo.
“Muốn hôn em không?”
“Muốn.”
Không ai biết hai thủ khoa của trường lại tán tỉnh nhau ngay hành lang cách văn phòng chủ nhiệm lớp một bức tường.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận