Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 32: Tình ý nơi đầu ngón tay

Nửa người dưới cô là chiếc váy xếp ly đồng phục màu xanh biển. Theo động tác gác chân đan chéo vào nhau, vạt váy hơi cuốn lên, để lộ phần đùi trắng muốt không được tất che phủ.

Áo sơ mi và áo khoác đồng phục bị cô cởi ra vứt bừa bãi trên sàn nhà.

Người say rượu thường thấy nóng, phản ứng của cô là bình thường.

Nhưng cô cứ thế c** đ* một cách thoải mái như vậy…

“…”

Lương Đình Không hoàn toàn bị cảnh tượng “long trọng” này làm cho cạn lời.

Bạn nhỏ cùng bàn anh muốn làm gì đây, dụ dỗ anh phạm tội à?

Lương Đình Không nhanh chóng bước tới, lấy chiếc áo sơ mi nam mà Nghiêm Lệ chưa mặc bao giờ khoác lên vai cô.

“Học bá, dậy uống nước mật ong nào.” Lương Đình Không gọi cô.

Cô nằm im không nhúc nhích. Tửu lượng đã kém đến mức đáng thương, chỉ vì giúp người ta tặng một đôi găng tay mà uống đến nông nỗi này, đúng là bó tay.

Lương Đình Không đỡ cô dậy, bón nước mật ong cho cô.

“Uống đi.” Anh đưa cốc nước đến bên môi cô.

Cận Tông mắt vẫn nhắm nghiền, môi mím chặt, sắc mặt mơ màng, đuôi mắt ửng đỏ.

Trạng thái này là say lắm rồi.

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao lúc trước giờ đã bung ra, xõa tung như thác nước trên vai.

Quan trọng nhất là, anh khoác áo cho cô từ phía sau, giờ kéo cô ngồi dậy, cô quay mặt về phía anh, chiếc áo lót trên người cứ thế lộ ra.

Cô mặc một chiếc áo lót ren kiểu Pháp theo phong cách “thuần dục”.

Lương Đình Không thật sự không ngờ cô học bá lạnh lùng lúc nào cũng mang dao trong cặp lại thích kiểu nội y “đốt mắt” thế này.

Lương Đình Không xỏ tay cô vào ống tay áo sơ mi màu xanh nhạt, kéo vạt áo lại, che đi chiếc áo lót khiến anh không dám nhìn thẳng kia.

“Tôi nói cậu uống đi. Cận Tông. Không uống là ngộ độc rượu đấy.”

Hiện tại Lương Đình Không quan tâm đến sức khỏe của cô hơn, sợ cô say quá lịm đi, nên lại cố gắng dỗ cô mở miệng uống nước mật ong giải rượu.

Cận Tông vẫn không hề lay chuyển.

“Cậu có tin ông đây dùng miệng bón cho cậu không hả.” Lương Đình Không bóp cằm cô, đưa cốc nước sát miệng cô.

Lúc này Cận Tông mới miễn cưỡng uống được vài ngụm.

Uống xong, cô lại mềm nhũn ngã vật xuống giường.

Lương Đình Không cúi người, đưa tay định cài cúc áo trước ngực cho cô.

Kết quả cô say rượu làm loạn, một tay kéo Lương Đình Không vào lòng, giọng nhão nhoẹt gọi: “Bố ơi… con nhớ bố lắm.”

Mẹ kiếp.

Máu nóng trong người Lương Đình Không sôi lên sùng sục vì tiếng gọi này.

“Đừng bỏ rơi con. A Tông ngoan lắm, bố nói làm gì con cũng làm mà.” Cô không ngừng lải nhải, lại càng thêm nũng nịu.

Lương Đình Không cảm thấy máu nóng dồn lên não, từng mạch máu như muốn nổ tung. Biết cô là người tàn nhẫn, chiêu thức hoang dã, nhưng cũng không cần phải hoang dã đến mức này chứ.

Đêm đầu tiên ở chung mà đã trêu chọc anh thế này, cô tưởng anh ăn chay lớn lên chắc.

“Tôi không phải bố cậu.” Lương Đình Không trầm giọng, làm bộ muốn đứng dậy khỏi người cô.

Bàn tay nhỏ bé của Cận Tông ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của chàng trai, quyết không buông.

“Bố ơi, yêu thương A Tông được không?” Giọng nói mềm mại, tổn thương, như tơ liễu bay trong gió xuân, nhẹ nhàng rơi vào tai anh, khiến cả người anh ngứa ngáy.

“…” Nhịp thở của Lương Đình Không rối loạn.

Cô say thật hay giả vờ say đấy?

Lại định không biết lượng sức mình mà quyến rũ anh sao?

Lương Đình Không nâng cằm thiếu nữ lên, ghé sát vào, quan sát kỹ, phát hiện cô say thật.

Gò má ửng hồng vì men rượu.

Đuôi mắt dài cũng đỏ hoe.

Làn da nóng hổi khác thường.

“Bố ơi, quay về bên A Tông đi được không?” Cô lặp lại lần nữa bằng giọng khàn khàn nức nở, mang theo sự cầu xin.

Cuối cùng Lương Đình Không cũng hiểu ra, cô thực sự đang gọi bố mình, người bố mà cô thương nhớ, người cô muốn dựa vào những lúc cảm thấy bất lực và hoang mang.

Cô hoàn toàn không phải đang lả lơi với anh.

Cô đang nhớ người bố đã khuất của mình. Bố cô mất quá sớm, cô kiên cường lớn lên, nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh nỗi đau thiếu thốn tình cha con.

Bây giờ say rượu, cô liền nhớ đến người mà cô cần nhất, là bố cô.

Cận Tông khi say đã gỡ bỏ lớp gai nhọn, trở nên mềm yếu, nũng nịu, khiến anh thương xót.

“Con nhớ bố lắm… Bố hôn con đi… Ôm con một cái được không. Lúc bố không ở đây, bọn họ toàn bắt nạt con thôi.”

Thiếu nữ say rượu nheo mắt, mềm mại r*n r* như mèo con, tay quờ quạng vỗ lên mặt Lương Đình Không.

“Được rồi.” Anh đáp lời cô.

Sau đó anh nhẹ nhàng đặt ngón tay thon dài lên đôi môi đang không ngừng lẩm bẩm của cô, ra hiệu cô im lặng, an ủi cô đừng gọi lung tung nữa.

Bố cô không ở đây, người ở đây là Lương Đình Không.

“Đừng ồn nữa.” Lương Đình Không khẽ an ủi thiếu nữ. “Cũng đừng sợ. Có người ở bên cậu, sẽ có người luôn ở bên cậu.”

Anh không phải chính nhân quân tử, anh cũng giống Ngũ Minh Vĩ và đám bạn mình, từng trêu đùa tình cảm của không ít cô gái. Nhưng giờ phút này, đối mặt với Cận Tông đang nằm dưới thân mình, Lương Đình Không không dám cợt nhả chút nào.

Đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào đôi môi đỏ mọng tinh tế của cô, cảm giác mềm mại như nhung lụa.

“Ngủ đi, ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Anh dùng ngón tay v**t v* đôi môi đang mấp máy bất an của cô, nhẹ nhàng dỗ dành, trấn an cô đi vào giấc ngủ.

Anh hiểu rất rõ, chỉ là cô say rượu, trái tim trống rỗng cần người bầu bạn, cần người dỗ dành, cần người thương yêu.

Thế giới của cô luôn thiếu vắng một người như vậy. Nhưng cô lại luôn tỏ ra mình rất độc lập, có thể hoàn toàn dựa vào chính mình để sống sót.

Trong gác xép đêm khuya, tiếng nũng nịu ngây ngô của thiếu nữ dần dịu lại.

Cuối cùng, cô chìm vào giấc ngủ say nồng dưới thân anh.

Đêm đã về khuya, không gian tĩnh lặng. Lương Đình Không rảnh rỗi, anh đi ra cửa sổ, hút mấy điếu thuốc. Trong lòng anh vẫn thấy trống trải, như có một cơn lốc xoáy cứ quay cuồng mãi ở đó.

Cuối cùng anh không nhịn được, cầm điện thoại chụp một tấm ảnh cô đang ngủ, đại khái có thể xem như là ảnh giường chiếu.

Cô ngủ trên giường, mặc chiếc áo sơ mi nam màu xanh nhạt, áo không cài cúc, lộ ra một đoạn áo lót trắng và kh* ng*c lấp ló.

Đây là bức ảnh quyến rũ nhất của một người con gái mà Lương Đình Không từng thấy.

Sau này, khi Cận Tông rời đi, Lương Đình Không đã dựa vào bức ảnh này để sống qua ngày.

Sáng sớm trời mưa lất phất. Hôm nay là ngày kỷ niệm 50 năm thành lập trường Thực nghiệm Triều Lệ.

Trong trường sẽ tổ chức các hoạt động long trọng.

Khi Cận Tông tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Vừa mở mắt ra, cô thấy Lương Đình Không đang nằm sấp bên gối mình, anh vẫn còn ngủ say.

Trong đầu cô hiện lên những hình ảnh trước khi uống say đến mất trí nhớ tối qua: tiệc sinh nhật Ngũ Minh Vĩ, quán bar, đám nam thanh nữ tú thân mật mập mờ.

Cận Tông hoảng hốt sờ quần áo trên người. May mà cô vẫn mặc quần áo, nhưng không phải áo sơ mi đồng phục ban đầu. Cận Tông ngồi bật dậy, đưa tay bóp cổ Lương Đình Không đang ngủ say.

Chưa được vài giây, Lương Đình Không đã túm chặt cổ tay cô, trở tay quật cô ngã xuống chiếc giường êm ái.

Lồng ngực rắn chắc của anh đè xuống, mặt đối mặt với cô, giọng khàn khàn hỏi: “Muốn mưu sát chồng thật đấy à?”

Đôi mắt đen láy của anh hiện ra ngay trước mắt cô, khuôn mặt vừa tỉnh ngủ mang theo vẻ bực dọc u ám.

Ánh mắt sáng rực, đáy mắt ánh lên sự kìm nén khó chịu nào đó.

“Sáng sớm đã trêu chọc tôi? Cậu chưa học môn Sinh học à?” Lương Đình Không hỏi với giọng khản đặc.

Hiểu được ẩn ý trong lời anh, Cận Tông đỏ mặt.

Có một loại phản ứng sinh lý của đàn ông thường xảy ra vào buổi sáng.

“Buông tôi ra, tối qua chúng ta đã làm gì?”

Cận Tông muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của chàng trai cao lớn, cô giãy giụa vài cái không đúng trọng tâm, phát hiện khuôn mặt sắc sảo của anh càng thêm căng thẳng.

Cả người anh nghiêm túc vô cùng, mang theo sự bực bội do phải cực lực kiềm chế, cùng với vẻ mệt mỏi ngái ngủ. Quầng thâm dưới mắt anh rất đậm.

Cận Tông tự hỏi tối qua anh làm gì mà trông như phóng túng quá độ thế này.

“Làm gì cũng làm cả rồi.” Lương Đình Không giữ chặt hai cổ tay cô, cố ý trêu chọc. “Cậu tự mình dư vị xem tối qua tôi đã làm gì với cậu.”

Thực ra chẳng làm gì cả, anh chỉ muốn trút giận vì sự vất vả chăm sóc cô cả đêm qua.

“Cậu điên rồi à, cậu thay quần áo cho tôi?” Cận Tông cong người lên, cô muốn ngồi dậy. Cô tưởng Lương Đình Không đã thực sự làm chuyện quá giới hạn với mình.

Lương Đình Không ấn cô xuống gối bông trắng tinh, không cho cô dậy.

Cô làm phiền giấc ngủ của anh. Tối qua cô say rượu, chốc chốc lại lên cơn.

Anh hầu hạ cô cả đêm, vừa dỗ vừa lừa, sợ cô say quá hôm nay không dậy nổi, anh còn bón nước mật ong không biết bao nhiêu lần.

Đã thế cô còn không chịu hợp tác, bón thế nào cũng không chịu mở miệng.

Có mấy lần anh định ngậm nước mật ong trong miệng rồi bóp miệng cô đổ trực tiếp vào.

Chuyện sắc dục, nếu muốn làm thì Lương Đình Không hoàn toàn có thể làm tới cùng.

Nhưng câu nói của Ôn Diễm cứ vang lên thần kỳ trong đầu anh mỗi khi anh nhẫn tâm muốn mạo phạm cô.

“Cậu đừng làm chuyện gì quá giới hạn với cậu ấy nhé, cậu ấy còn phải thi Thanh Hoa đấy.”

Cứ nghĩ đến là thấy mẹ kiếp mất hứng.

Sao Lương Đình Không có thể có cảm giác với một học bá lạnh lùng chỉ một lòng muốn thi Thanh Hoa chứ.

Thế là, ngọn lửa d*c v*ng đang nhảy múa lung tung trong cơ thể lại bị miễn cưỡng dập xuống.

Cho đến lần thứ N cô không biết là khóc hay cười, vừa nũng nịu vừa quyến rũ cọ vào người anh, dáng vẻ mơ màng đáng yêu, cứ quấn lấy anh mãi, dùng giọng nói ngọt ngào thủ thỉ những lời mê sảng.

Anh bị quấn đến phát phiền, lửa giận muốn bùng phát lại dâng lên, rồi lại bị dập xuống; rồi lại dâng lên, lại dập xuống.

Cả đêm cứ diễn đi diễn lại mấy hiệp như thế. Khó khăn lắm đến gần sáng Lương Đình Không mới dỗ được Cận Tông ngủ yên, cuối cùng anh cũng được chợp mắt một chút.

Giờ còn chưa ngủ đủ, cô lại bắt đầu rồi.

“Cậu tự c** q**n áo đấy. Cố tình cởi ra, muốn tôi làm chuyện đồi bại với cậu.” Lương Đình Không nhắc nhở Cận Tông về hành động tối qua của cô.

“Không thể nào.” Cận Tông nghiến răng.

“Có gì mà không thể? Còn một câu bố ơi hai câu bố à. Đúng là lẳng lơ lắm đấy.” Lương Đình Không khinh thường xoắn một lọn tóc của cô, ghé môi sát tai cô nói: “Tôi chưa từng thấy học bá nào như cậu, cả đêm quấn lấy đàn ông không buông như thế.”

Cận Tông giật mình, cả khuôn mặt và vành tai cô đều đỏ bừng.

Trong lúc hai người đang giằng co căng thẳng, dưới lầu truyền đến tiếng cửa cuốn điện mở ra, là Nghiêm Lệ đến.

Cuối cùng Lương Đình Không quyết định không trêu cô nữa, anh ngồi dậy, buông tay cô ra.

Cận Tông luồn tay vào trong váy đồng phục, phát hiện không có gì khác thường.

Lương Đình Không chỉ được cái mồm mép.

Anh và cô chưa làm gì cả.

“Dậy đi, mặc đồng phục vào rồi đi.” Lương Đình Không ra ban công ném áo sơ mi đồng phục vào cho cô, trên áo còn vương mùi nước giặt thơm mát.

“Cậu giặt giúp tôi à?” Cận Tông hỏi, cô nhớ mang máng tối qua áo cô bị dính sầu riêng.

“Máy giặt của Nghiêm Lệ giặt đấy.” Anh đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, bước ra nói.

“Tối qua tôi uống say, đã làm chuyện điên rồ gì thế?” Cận Tông nóng lòng muốn xác nhận lại lần nữa.

“Chẳng phải nói rồi sao? Cậu uống say, giữ chặt lấy tôi, nói với tôi là cậu thích tôi, cứ sà vào lòng tôi mãi.”

Lương Đình Không trả lời lười biếng.

“Tôi không đùa đâu.” Cận Tông kéo chặt vạt áo sơ mi nam trên người, bộ dạng như muốn tránh xa anh càng xa càng tốt.

“Tôi cũng không đùa, lần sau cậu còn như thế, tôi sẽ làm cho cậu toại nguyện thật đấy.”

Lương Đình Không nhổ nước súc miệng ra, anh tìm bao thuốc, châm một điếu, hóp má rít hai hơi, điêu luyện nhả ra làn khói xanh lơ từ sống mũi cao thẳng và đôi môi đỏ tươi.

Đôi mắt sáng ngời nhìn cô xuyên qua làn khói lượn lờ tan biến, ánh nhìn mang theo nhiệt độ ái muội nóng bỏng.

Cận Tông không nhịn được, run rẩy từ đầu đến chân.

“Tôi xuống trước đây, xem chỗ thầy Nghiêm có gì ăn không, cậu thay đồ xong thì xuống nhanh lên.”

Lương Đình Không hút dở điếu thuốc, biết cô bị anh nhìn chằm chằm nên thấy mất tự nhiên, bèn chu đáo rời đi.

“Ừ.”

Cận Tông không hỏi gì thêm nữa. Từ ánh mắt đầy khao khát của anh, cô nhận ra tối qua họ thực sự chưa làm gì cả.

Khóe miệng cô có vết dính khô, cô dùng ngón tay quệt thử, là nước mật ong, là Lương Đình Không bón cho cô uống để giải rượu.

Cả đêm không quản ngại vất vả, bón cho cô rất nhiều lần.

Cận Tông dư vị lại vị ngọt ngào đó. Lại một lần nữa cô cảm thấy, Lương Đình Không đối với cô dường như thực sự có sự quan tâm đúng mực. Rốt cuộc là anh đang chơi đùa cô hay vì nguyên nhân khác? Cận Tông vô cùng hoang mang.

Trong buổi biểu diễn kỷ niệm 50 năm thành lập trường Thực nghiệm Triều Lệ, Cận Tông đứng trong đội hợp xướng hát bài Quốc tế ca.

Lương Đình Không cũng ở đó.

Cô đứng chếch phía sau anh, ở hàng cuối cùng. Cô hát không tốt lắm nên cô giáo Mạch Cầm xếp cô vào góc khuất không ai để ý.

Vị trí của Cận Tông vừa vặn có thể nhìn thấy Lương Đình Không đang đứng ở trung tâm.

Anh có năng khiếu âm nhạc siêu phàm, lại đẹp trai tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, rung động dây thanh quản cất tiếng hát, môi hồng răng trắng.

Ngoại hình tỏa sáng và khí chất kiêu ngạo ấy khiến người ta liên tưởng ngay đến gió mát trăng thanh, ngàn sao lấp lánh, năm tháng chẳng bình thường.

Đó chính là cảm giác thiếu niên mà các thầy cô muốn thể hiện nhất cho mọi người xem.

Cô Mạch Cầm đã khoanh tròn vài đoạn solo cho những người đứng ở vị trí trung tâm.

Khi tiếng nhạc hào hùng vang lên, các bạn phía sau hát xong, họ vẫn còn những đoạn khó và cao trào phải hát tiếp.

Cận Tông đứng sau Lương Đình Không, không kìm được cứ nhìn mãi vào khuôn mặt sáng như trăng sao của anh.

Hình xăm màu trắng thuần khiết sau gáy anh rực rỡ dưới ánh nắng mùa đông.

Cận Tông nhìn kỹ nhưng vẫn không nhận ra hình xăm đó là hình gì.

Đột nhiên, Cận Tông nảy sinh ảo giác, cô cảm thấy mọi người và sự vật xung quanh đều biến mất.

Chỉ còn cô và anh đứng trên sân khấu.

Anh chói mắt như vậy, trên người anh dát đầy ánh sáng.

Còn cô vẫn đứng trong góc tối tăm, ảm đạm và câm lặng.

Cô khó có thể tin được, tối qua họ đã ngủ chung một giường, anh ở bên cạnh cô, giặt áo cho cô, gần như thức trắng đêm dỗ dành cô.

Khi cảm xúc của cô sụp đổ, anh đã kiên nhẫn và dịu dàng ở bên cô suốt cả đêm dài.

Giờ cô đã nhớ ra tối qua mình đã phát điên thế nào với anh.

Khi say rượu người ta thường rất khó chịu, và đặc biệt khao khát được người mình yêu thương nhất vỗ về.

Sau đó cuối cùng cô cũng không còn cảm thấy trống rỗng, chìm vào giấc ngủ, bởi vì Lương Đình Không vẫn luôn ở bên cô, cùng cô vượt qua đêm đen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 32 | Đọc truyện chữ