Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 19: Lại gần tôi

Tan học, Lương Đình Không gọi Cận Tông ở lại giảng bài thi cho anh.

Anh lấy ra một tờ bài thi Vật lý đạt 18 điểm, nói Cận Tông hôm nay phải giảng hết bài này cho anh.

Hơn nữa, Lương Đình Không nói trong lớp học không giảng được, vì phong thủy lớp học không tốt, có khí trường kỳ quái và thế lực vô hình đè nặng lên anh, ngồi trong lớp anh không thể nào suy nghĩ được.

Anh dẫn Cận Tông đến phòng bida ở hẻm Nhạn Hồi. Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ đang chơi bida ở đó, bạn anh gọi anh qua.

Lương Đình Không không muốn cho bạn bè leo cây, nhưng anh cũng muốn giữ Cận Tông lại, nên anh dẫn cô đi theo luôn.

Nam Trình – ông chủ phòng bida rất quen thân với Lương Đình Không, thấy anh dẫn một cô bé có ngoại hình đặc biệt ngoan ngoãn đến, tò mò hỏi: “Không gia, lại đổi bạn gái à? Trịnh Cung đâu rồi?”

Nam Trình nhớ dạo trước có cô gái đi bên cạnh Lương Đình Không là hoa khôi trường Triều Lệ, Trịnh Cung.

Cô nàng đó lúc nào cũng trang điểm lộng lẫy, từ đầu tóc đến móng tay đều được chăm chút kỹ lưỡng để lấy lòng anh, nũng nịu bám theo anh, nhưng chẳng bao giờ thấy Lương Đình Không để mắt tới.

“Trịnh Cung là ai? Tôi có bạn gái bao giờ chứ” Lương Đình Không trả lời cợt nhả.

“Thế cô bé này…” Nam Trình nhìn về phía Cận Tông. Cô mặc đồng phục trường Triều Lệ, áo sơ mi trắng, váy xếp ly xanh đậm, tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, không trang điểm, móng tay cắt ngắn sạch sẽ.

Vẻ đẹp tự nhiên không cần tô vẽ, rõ ràng không có bất kỳ sự trang trí nào, nhưng lại khiến đàn ông nhìn một cái là tim ngừng đập.

Đôi mắt dài quyến rũ long lanh như nước, đuôi mắt phải có một nốt ruồi son nhỏ xíu nằm ngay cuối mi mắt dưới, đặc biệt câu hồn.

Đường cong phập phồng trước ngực cùng đôi chân dài trắng muốt ẩn hiện dưới gấu váy đồng phục khiến Nam Trình không thể rời mắt khỏi cô.

“Anh có thể đừng nhìn chằm chằm thế không?” Lương Đình Không vỗ vai Nam Trình. “Xinh đúng không? Vợ tôi đấy.”

Cận Tông nghe thấy, cô khinh thường tặc lưỡi một cái, ý bảo Lương Đình Không không có bản lĩnh làm chồng cô đâu.

“Bọn Tần Ngọc Ngôn đâu?” Lương Đình Không hỏi.

“Trên tầng 3.” Nam Trình đáp.

Lương Đình Không gọi Cận Tông: “Đi.”

Cận Tông đi theo anh lên lầu. Đây là một câu lạc bộ bida kiểu Mỹ được bài trí sang trọng, phí dịch vụ rất đắt. Nhóm Lương Đình Không thường xuyên lui tới đây.

Cận Tông bước vào phòng bao, Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ thấy cô liền hỏi: “Lương Đình Không, ý gì đây?”

“Bạn cùng bàn đến giảng bài cho tao.” Lương Đình Không đáp tỉnh bơ.

“Mày bị bệnh à? Phòng này một giờ bao nhiêu tiền mày không biết sao? Dẫn người đến đây giảng bài cho mày?” Tần Ngọc Ngôn cằn nhằn.

“Kệ tao. Chúng mày cứ chơi trước đi.” Lương Đình Không tìm một chỗ sofa ở góc tường ngồi xuống, anh đưa menu cho Cận Tông: “Muốn uống gì thì gọi đi.”

“Trà xanh.” Cận Tông gọi đại một món.

Lương Đình Không gọi đồ cho cô xong, Cận Tông bắt đầu giảng bài. Cô sợ ngày mai anh lại tìm thầy Ngô mách lẻo.

Hôm nay tan học rảnh rỗi nên cô mới đi theo Lương Đình Không.

Lương Đình Không mồm mép tép nhảy nói muốn tìm một nơi thích hợp để học tập, hóa ra là cái phòng bida nồng nặc mùi khói thuốc này.

Giữa phòng đặt hai bàn bida, tường bọc nệm tinh xảo, dưới sàn trải thảm hoa văn rực rỡ mềm mại, vài ngọn đèn chùm ánh sáng trắng treo lơ lửng trên mặt bàn nỉ xanh.

Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ vừa uống bia lạnh vừa so tài. Trong thế giới của họ làm gì có chuyện học hành.

Hệ thống loa âm tường đang phát một bản nhạc điện tử tiếng Anh sôi động.

Xen lẫn tiếng nhạc là tiếng bóng bida va chạm chan chát. Cái không gian này mà Lương Đình Không dám gọi là nơi thích hợp để học tập.

Cận Tông kiên nhẫn giảng giải câu sai cho anh: “Bạn Tiểu Minh điều khiển thuyền nhỏ qua sông làm thí nghiệm, vẽ được bốn sơ đồ đường đi của thuyền. Trong hình, nét liền là bờ sông, tốc độ dòng nước không đổi, hướng như hình vẽ là sang phải…”

Cô đọc đề bài trên giấy, bất chợt ngẩng đầu liếc nhìn anh, phát hiện anh đã ngậm điếu thuốc trên môi, tay cầm điện thoại trả lời tin nhắn WeChat.

Anh là dân chơi, vừa tan học là tin nhắn đến tới tấp, người ta xếp hàng rủ anh đi chơi.

Lương Đình Không cắn điếu thuốc, anh dùng những ngón tay thon dài gõ phím, từ chối từng người một.

Cận Tông ngừng đọc, cô bưng ly trà xanh phục vụ vừa mang lên uống một ngụm cho đỡ khô cổ.

“Sao cậu không giảng nữa?” Lương Đình Không thấy cô im lặng, ngước mắt lên nhìn.

“Cậu có nghe không đấy?” Cận Tông hỏi.

“Có mà.”

“Vậy câu vừa rồi tại sao chọn B mà không chọn C?” Cận Tông nghiêm mặt hỏi.

“À…” Lương Đình Không tặc lưỡi, đánh trống lảng. “Đúng rồi, cậu biết chơi bida không?”

Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ đúng lúc gọi anh một tiếng, họ ném cho anh điếu thuốc. Lương Đình Không nhận lấy rồi quay sang hỏi Cận Tông.

Cận Tông không biết chơi, cô im lặng không đáp.

“Để tôi dạy cậu nhé.”

“Tôi không biết, cũng không muốn học.”

“Cậu là học bá mà, tôi dạy một tí là biết ngay.” Nói xong, anh dụi tắt thuốc, không nói không rằng kéo tay Cận Tông lôi đến bên chiếc bàn bida còn trống.

“Nào, nếu cậu học được, lần sau đảm bảo tôi đạt điểm trung bình môn Vật lý.”

“Cậu cứ chém gió đi.”

“Không tin thì hai ta thử xem, xem ai đạt được mục tiêu trước.” Lương Đình Không đưa cho Cận Tông một cây cơ.

Cận Tông chần chừ nhận lấy. Cô là người ham học hỏi, tất nhiên nội dung học tập không chỉ gói gọn trong sách giáo khoa.

Cô biết hoàn cảnh gia đình mình không tốt, chỉ có học được thật nhiều thứ mới có thể tự lo cho bản thân và chăm sóc bà nội tốt hơn.

Khi Lương Đình Không nói anh muốn dạy cô chơi bida, cô không biết liệu đây có phải là sa ngã hay không. Cô thực sự không muốn học lắm.

“Cầm thế này này, như cầm quả trứng gà ấy, ngón áp út và ngón út thả lỏng, áp sát vào cây cơ như thế này.” Lương Đình Không cúi người xuống bàn làm mẫu động tác.

Cận Tông bắt chước làm theo.

“Đánh vào bi cái màu trắng trước, để bi cái đâm vào bi mục tiêu rơi xuống lỗ thì được tính điểm.” Anh lại hướng dẫn.

Cận Tông chớp mắt, nghiêm túc tiếp thu.

“Đánh vào lỗ chưa phải là xong đâu, cậu phải tính toán xem sau khi va chạm, bi cái sẽ dừng ở vị trí nào, có thuận lợi cho cú đánh tiếp theo để ghi điểm hay không.” Anh nghiêm túc chỉ vào bi cái trên bàn.

Cận Tông thử một cú, đánh trượt, chẳng bi nào vào lỗ.

“Góc độ cậu chọn chưa chuẩn lắm. Phải thế này này. Mắt nhìn xa ra một chút, tính toán đường đi, không nhất thiết mỗi lần chỉ đánh một bi mục tiêu, phải dự tính cả phản ứng dây chuyền nữa. Cái này cần kỹ thuật và đầu óc đấy.” Lương Đình Không tiến lại gần, anh đặt cây cơ của mình xuống, cầm tay Cận Tông chỉnh sửa tư thế trên cây cơ của cô.

Ngón tay hai người chạm vào nhau. Anh đứng ngay phía sau cô, lồng ngực rắn chắc dán sát vào lưng cô.

Mùi thuốc lá nồng nặc ập tới khiến hô hấp của Cận Tông có chút rối loạn.

Trong lúc cô thất thần, anh đã cầm tay cô đẩy cơ, điều khiển bi cái điêu luyện, tạo ra một chuỗi va chạm đưa bốn bi mục tiêu đủ màu sắc rơi tọt xuống lỗ.

Anh trẻ con reo lên một tiếng: “Yolo!”

Tiếng reo ấy kéo Cận Tông về thực tại.

“Học được chưa? Học bá?” Anh cúi thấp người thì thầm vào tai cô, giọng điệu trêu chọc.

Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai, thổi bay vài sợi tóc mai lòa xòa, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy lạ thường.

“Học được rồi, cậu đừng dựa gần tôi quá.” Cận Tông lách người ra khỏi vòng tay đang treo lơ lửng của anh, che giấu sự hoảng loạn của mình.

“Sợ à?” Lương Đình Không nhếch môi, anh liếc nhìn cô, ánh mắt rực lửa chiếu thẳng vào đáy mắt đang trốn tránh của cô.

Cận Tông nhận ra lúc dạy cô chơi bóng, anh không chỉ kiên nhẫn mà còn rất tập trung.

Cô quay đầu nhìn tờ bài thi 18 điểm của anh đang nằm trên bàn trà khu nghỉ ngơi. Vừa nãy cô giảng bài cho anh một cách máy móc, cảm xúc toàn là nôn nóng và mất kiên nhẫn.

Cách anh dạy cô hoàn toàn khác với cách cô dạy anh.

Có phải anh nhận ra điều đó nên mới cố tình rủ cô chơi bida không?

“Chuyện tối qua tôi nói, cậu suy nghĩ thế nào rồi?” Lương Đình Không châm một điếu thuốc, rít hai hơi. Khói thuốc bao phủ khuôn mặt tuấn tú của anh, trong màn sương mờ ảo, ngũ quan tinh xảo ấy trở nên mơ hồ và đầy cám dỗ. Cận Tông nhìn anh, cứ tưởng anh sẽ không nhắc lại chuyện tối qua nữa.

Vậy mà anh lại nhắc lại với vẻ lưu manh như thế.

Anh đứng bên bàn bida, áo sơ mi đồng phục phanh hai cúc trên để lộ xương quai xanh sắc sảo, miệng ngậm thuốc lá, ánh mắt sắc bén pha chút cợt nhả, giọng điệu khinh thường: “Cậu tiếp cận tôi, chẳng phải vì điều này sao?”

Cận Tông siết chặt tay, đáp: “Được thôi. Dù sao tôi cũng chỉ giúp cậu nâng cao thành tích.”

Đây là sự “hầu hạ” duy nhất Cận Tông có thể cho Lương Đình Không, còn những dịch vụ khác, xin lỗi, không bao giờ có.

“Chỉ nâng cao thành tích thôi à?” Lương Đình Không cười chế giễu, rồi đồng ý: “Được, vậy chúng ta chốt thế nhé.”

Nói xong, Lương Đình Không gọi vọng sang bàn bên cạnh: “Gọi đồ ăn đi, ăn tối xong rồi về.”

Thế là bốn người họ ăn tối ngay tại phòng bida. Cận Tông cũng ở lại ăn cùng. Trong bữa ăn, Ngũ Minh Vĩ tò mò hỏi: “Không gia, giờ là phát triển đến giai đoạn nào rồi? Nói cho anh em biết với, tao hơi bị hoang mang đấy.”

Tần Ngọc Ngôn thêm vào: “Đúng đấy, tao cũng thấy khó hiểu. Thầy Ngô làm mối cho hai người à? Giờ hai người là cặp đôi chính thức của Triều Lệ rồi sao?”

Tần Ngọc Ngôn cảm thấy thành tích của mình và Ngũ Minh Vĩ cũng tệ hại, cũng rất cần được giải cứu, tại sao thầy Ngô không quan tâm đến họ, không làm mối cho họ?

Sao chuyện tốt lại chỉ dành riêng cho Lương Đình Không thế này.

“Đến kỳ thi tháng sau tao sẽ tiến bộ 50 bậc, chúng mày tin không?” Lương Đình Không ăn một miếng cá chiên, giọng điệu thản nhiên.

Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ nhìn nhau, trong nháy mắt cảm nhận được sức mạnh vĩ đại của tình yêu.

“Thế à? Dạy người ta chơi bóng tí mà hưng phấn thế? Lần trước Trịnh Cung đến, dính chặt lấy mày kêu gào cả buổi mà mày có dạy cậu ta đâu. Hôm nay mày sao thế, lại còn chơi tiêu chuẩn kép nữa”

Cận Tông cắm cúi ăn cơm, mặc kệ ba người họ nói gì, ăn xong là cô về. Dù sao đám thiếu gia học dốt này trong mắt cô cũng chẳng cùng một thế giới.

Nhắc đến Trịnh Cung, Ngũ Minh Vĩ nói: “Cuối tuần này là sinh nhật Trịnh Cung đúng không? Cậu ta định tổ chức tiệc, chính thức giới thiệu bạn trai với mọi người đấy.”

“Ai là bạn trai cậu ta?” Lương Đình Không đặc biệt tò mò hỏi.

“Mày chứ ai.” Tần Ngọc Ngôn đáp.

Cận Tông nhai hạt lạc trong miệng, vẻ mặt dửng dưng, cô không hề bị lay động bởi chủ đề này.

“Mẹ kiếp, đừng có nói linh tinh, được không? Mối tình đầu của ông đây vẫn còn nguyên đấy nhé.” Lương Đình Không lớn tiếng tuyên bố, nói xong anh không kìm được liếc nhìn Cận Tông một cái.

Cô đang nhặt lạc trong đĩa nộm dưa chuột ăn, cái miệng nhỏ nhai chóp chép, hoàn toàn không quan tâm Lương Đình Không có bạn gái chưa, hay bạn gái là ai.

“Ha ha ha ha ha…” Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ cười sặc sụa, quay sang hỏi Cận Tông: “Cậu tin không? Lương Đình Không nói mối tình đầu của cậu ta vẫn còn đấy.”

Lúc này Cận Tông mới nói câu đầu tiên trên bàn ăn: “Không tin.”

Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ nhao nhao lên: “Đấy thấy chưa, nói ra phải có người tin mới được chứ. Em gái học bá của chúng ta là người đầu tiên không tin rồi đấy. Mày còn lừa được ai nữa?”

Lương Đình Không cười gượng gạo, nói: “Chúng ta cứ chờ xem.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 19 | Đọc truyện chữ