Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 115: Chơi trò nuôi dưỡng

Đêm giao thừa trôi qua bận rộn và vội vã. Cuối cùng Cận Tông cũng dùng thân phận phu nhân Tổng giám đốc tập đoàn Ngọc Tỉ Thiên Hà, khoác lên mình y phục lộng lẫy, đeo trang sức quý giá, nhan sắc lấn át quần chúng, phong thái dịu dàng đoan trang, khoác chặt tay Lương Đình Không tham dự tiệc tất niên của tập đoàn.

Tối hôm đó, cậu bé Lương Cảnh Trừng cũng mặc vest, ngoan ngoãn xuất hiện. Trong bữa tiệc quy tụ toàn danh gia vọng tộc, cậu bé cười ngây thơ trong sáng, giúp bố mẹ chào hỏi khách khứa.

Cậu nhóc rất hiểu chuyện, tối nay đến cả người mẹ lạnh lùng của cậu cũng chịu ra mặt xã giao rồi, làm sao cậu có thể tiếp tục chơi trò lạnh lùng “ngầu lòi” được nữa chứ.

Gia đình ba người với nhan sắc cực phẩm, phong thái tao nhã, khiến tất cả mọi người có mặt đều phải ghen tị vì sự hoàn hảo của họ.

Sau đó, họ nhận lời phỏng vấn của một tạp chí tài chính hàng đầu trong nước ngay tại bữa tiệc.

Mấy năm nay, Lương Đình Không điều hành tập đoàn tài phiệt rất tốt. Tập đoàn luôn giữ vững vị thế dẫn đầu trong nhiều ngành công nghiệp mới nổi cả trong và ngoài nước.

Rất nhiều phương tiện truyền thông tranh nhau phỏng vấn anh, nhưng bản thân anh rất “chảnh”, hiếm khi cho họ cơ hội tiếp cận.

Tối nay, hiếm khi cả gia đình ba người đoàn tụ, tâm trạng anh tốt nên mới đồng ý trả lời phỏng vấn của tạp chí này.

Phóng viên hỏi: “Lương phu nhân, năm nay thật hiếm có, được thấy phu nhân cùng Lương tổng tham dự tiệc tất niên. Có thể cho tôi hỏi tại sao năm nay phu nhân lại đồng ý xuất hiện không ạ? Hai người kết hôn đã 5 năm rồi mà đây mới là lần đầu tiên phu nhân đi cùng Lương tổng.”

Cận Tông mỉm cười, lúm đồng tiền nở rộ trên má: “Cùng chồng tham dự những sự kiện như tiệc tất niên là việc nên làm mà. Mấy năm trước chỉ là tôi tình cờ có việc bận khác thôi.”

Phóng viên lại hỏi: “Lương phu nhân, bên ngoài thường đồn đại tình cảm của hai người không tốt, sau khi kết hôn thường xuyên xa cách, điều này có thật không ạ?”

Cận Tông đang định gật đầu thì Lương Đình Không ngồi bên cạnh ho khan một tiếng, liếc mắt nhìn cô đầy đe dọa.

Cận Tông lập tức phủ nhận, hùng hồn nói: “Tình cảm của chúng tôi rất tốt. Chúng tôi là mối tình đầu của nhau, yêu nhau từ năm 18 tuổi, đến năm 24 tuổi kết hôn, chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau, càng không có chuyện chia tay. Chồng tôi luôn là người tình lý tưởng của tôi”

“Các vị biết không? Từ năm 18 tuổi, anh ấy đã bắt tôi mỗi sáng phải ăn một quả trứng luộc. Anh ấy biết cách chăm sóc tôi từ khi tôi còn là một cô bé con. Điều này những người bạn trai bình thường không làm được đâu.”

Cận Tông nói xong, cô nhìn vào mắt Lương Đình Không, cười híp mắt, dùng ánh mắt nói với anh: Em khen anh giỏi không hả?

Tổng tài bá đạo bắt vợ mình ăn trứng luộc từ năm 18 tuổi, đây tuyệt đối là sự cưng chiều độc nhất vô nhị mà chỉ có tổng tài bá đạo Lương Đình Không mới làm được. Cận Tông rất tự tin, tổng tài nhà người ta chắc chắn không cưng chiều kiểu này đâu.

Lát nữa phóng viên đưa tin này lên báo, Lương Đình Không sẽ mát mặt biết bao.

Là phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn ngàn tỷ, Cận Tông lại đi kể chuyện ăn trứng luộc với phóng viên, quả thực cô rất có tài và rất “bình dân”.

Thế mà phóng viên phỏng vấn họ lại nghe say sưa và cảm động vô cùng: “Lương tổng đối xử với phu nhân tốt thật đấy, ngưỡng mộ hai người quá, đúng là tình sâu nghĩa nặng, từ năm 18 tuổi chưa bao giờ cãi nhau, cũng chưa bao giờ chia xa…”

Lương Đình Không, người bị tổn thương nội tạng nghiêm trọng trên con đường theo đuổi Cận Tông, cảm thấy nghẹn lòng. Giá mà được như thế thật thì tốt biết mấy.

Sau khi ghi chép cẩn thận những lời nói bừa của Cận Tông, phóng viên quay sang hỏi Lương Đình Không: “Lương tổng có thể chia sẻ một chút bí quyết để giữ lửa tình yêu ngọt ngào với phu nhân trong suốt bao nhiêu năm qua không ạ?”

“Bí quyết của tôi ấy à…” Lương Đình Không thay đổi tư thế, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chính là đừng bao giờ yêu một nữ vương, cũng đừng dại dột mà cưới một nữ vương, bằng không, cuộc đời bạn coi như bỏ.”

Cận Tông ngồi bên cạnh vuốt tóc, khóe môi luôn vương nụ cười, điềm nhiên nghe anh ám chỉ mình là “nữ vương”.

Nữ vương chỗ nào chứ, chẳng qua là suốt chặng đường đã qua, cô tùy hứng phát cáu với anh, chơi trò mất tích với anh bất cứ lúc nào, khiến anh phát điên đi tìm khắp thế giới mà thôi.

“Lương tổng thật biết nói đùa.” Phóng viên ngưỡng mộ tình cảm của cặp vợ chồng này. Bên ngoài đồn họ bằng mặt không bằng lòng, nhưng hôm nay phỏng vấn xong, phóng viên lại cảm thấy họ cực kỳ hợp nhau.

Trên người họ hoàn toàn không có cảm giác xa cách vì khác biệt xuất thân như lời đồn đại.

Cuộc phỏng vấn kéo dài thêm một lúc nữa, cuối cùng phóng viên chụp cho gia đình ba người họ mấy bức ảnh rất đẹp.

Bên ngoài tòa nhà văn phòng, pháo hoa nở rộ rực rỡ. Đêm giao thừa đến, Lương Đình Không kết thúc buổi tiệc, anh đưa Cận Tông và Lương Cảnh Trừng về Cửu Dung Đài.

Vương Nhứ Lam và Tô Lệ Cầm đang gói sủi cảo trong bếp. Lương Cảnh Trừng thấy vui nên chạy vào đòi hai bà dạy cách gói sủi cảo.

Cận Tông tham gia tiệc tất niên của Ngọc Tỉ Thiên Hà mệt rồi. Cô không thích xã giao tiệc tùng, thế mà hôm nay cũng chịu đi cùng Lương Đình Không.

Cận Tông đi thẳng lên lầu, về đến phòng ngủ là nằm vật ra giường, vứt túi xách sang một bên, chẳng muốn động đậy nữa.

Lương Đình Không cởi áo vest, đi tới giúp cô tháo giày cao gót, kéo khóa váy lễ phục sau lưng cho cô.

“Làm gì thế? Mệt lắm.” Cận Tông khó chịu kêu lên. “Đừng động vào em, tối qua đủ rồi.”

“Tối qua mà đã mệt rồi à?” Lương Đình Không cười khẽ, nhắc lại chuyện cô vừa trả lời phỏng vấn: “Em còn nhớ từ năm 18 tuổi anh đã bắt em mỗi ngày ăn một quả trứng luộc, nguyên nhân là gì không? Tại sao anh phải bắt em ăn?”

“Muốn em khỏe mạnh. Hồi đó để chuẩn bị cho kỳ thi đại học, em rất muốn thi đỗ vào một trường tốt.”

“Không chỉ thế, còn gì nữa?”

Cận Tông nhớ lại, hình như lần đầu tiên là ở tiệm đàn của Nghiêm Lệ, anh tự tay bóc trứng luộc cho cô, anh nói ăn vào cho khỏe.

Cận Tông không thích ăn trứng, cô cảm thấy lòng đỏ khó tiêu, ăn xong cả buổi sáng cứ như bị nghẹn ở cổ họng.

Anh cứ ép cô ăn, Cận Tông cãi lại nói mình khỏe rồi, không cần ăn.

Lương Đình Không nói, cái thân hình nhỏ bé này của cô, “làm” một lần là xìu xuống rồi, còn gọi là khỏe nỗi gì.

Nhớ lại nguồn gốc của giai thoại trứng luộc này, Cận Tông cảm thấy thực ra Lương Đình Không nhìn xa trông rộng phết. Từ lần đầu tiên “làm chuyện ấy”, anh đã nắm rõ tình trạng thể chất của cô, sau đó bắt đầu bồi dưỡng cô một cách có mục đích.

Cận Tông thỉnh thoảng nói đùa gọi anh là “bố Không”. Bây giờ làm vợ anh rồi, Cận Tông mới phát hiện ra, hóa ra từ năm 18 tuổi anh đã chơi trò “nuôi vợ từ bé” với cô rồi. Bất kể là sức khỏe hay tính cách, anh đều kiên nhẫn bồi dưỡng cô.

“Lương Đình Không, đồ b**n th** này.” Cận Tông trở mình, chỉ tay vào mặt Lương Đình Không mắng: “Dám chơi trò ‘nuôi vợ’ với em…”

“Giờ mới biết à?” Lương Đình Không cúi người xuống, nắm lấy tay cô, ánh mắt trêu chọc nhìn cô: “Nuôi em từ một cô học bá cấp ba ngây thơ chẳng biết gì thành một nhà vật lý học nổi tiếng, kiêm phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn tài phiệt hàng đầu, không tốt sao?”

“Em thèm á.” Cận Tông hừ một tiếng.

“Điều anh quan tâm là em đi Mỹ công tác một tháng rưỡi nay có ăn trứng không?”

“… Không.”

“Anh đoán cũng không. Cho nên bây giờ em mới mệt đúng không? Bảo bối, đêm giao thừa của anh còn chưa bắt đầu đâu.”

“Cút.” Cận Tông nũng nịu, muốn rút tay ra khỏi tay người đàn ông. “Tối qua làm rồi.”

“Để sinh con gái thì ngày nào cũng phải làm.”

“Không muốn.”

Cận Tông giằng tay ra, Lương Đình Không vẫn không buông, anh kéo tay cô lên môi, nhẹ nhàng hôn lên.

Đầu lưỡi tà mị lướt qua từng ngón tay thon dài của cô.

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác ướt át, hơi thở nóng hổi khiến da Cận Tông co lại. Trong quá trình đó, anh còn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang nóng bừng của cô.

Cận Tông ghét nhất là anh dùng ánh mắt thâm tình đầy d*c v*ng này nhìn cô, như thể chỉ dùng ánh mắt thôi cũng đủ để trêu chọc và chiếm hữu cô rồi.

Cận Tông mặc kệ người đàn ông hôn tay mình, bỗng nhiên muốn nghiêm túc hỏi một lần: “Lương Đình Không, tại sao anh lại cưới em?”

Lần trước cô hỏi, lúc đó mới đăng ký kết hôn, tâm tư của hai người đều giấu kín trong lòng. Cô hỏi, Lương Đình Không trả lời là để được lên giường với cô một cách công khai.

Bây giờ, kết hôn được năm năm rồi, Cận Tông hỏi lại.

“Nói cho em biết đi, lần này anh không được nói linh tinh nữa.”

Cô nhìn Lương Đình Không với vẻ hờn dỗi, cô ra chiêu bắt anh phải nói ra đáp án khiến cô hài lòng, y hệt một nữ vương vậy.

Đừng yêu một nữ vương, càng đừng cưới một nữ vương, nếu không cả đời này sẽ bị cô ấy hành hạ điên đảo, cô ấy còn chưa thỏa mãn, còn phải đến trước mặt anh, được lợi còn khoe mẽ, hỏi tại sao.

Đương nhiên là vì yêu rồi.

“Để ngày nào cũng được danh chính ngôn thuận ‘làm’ em.” Lương Đình Không cố tình trêu nữ vương của anh.

Cận Tông tức đến run người: “Không cho anh nói bậy. Anh trả lời lại đi. Đáp án này không đúng.”

“Để ngày nào cũng được tự ngược đãi bản thân.” Lương Đình Không đổi một đáp án khác.

“Sao kết hôn với em lại là tự ngược đãi bản thân? Đáp án này cũng không được.” Cận Tông tiếp tục phủ quyết.

“Để hoàn thành nhiệm vụ chủ nhiệm lớp cấp Ba giao cho anh.”

“Nhiệm vụ gì?”

“Bảo vệ một đứa trẻ ngốc nghếch cứ đâm đầu vào đời, người đầy vết thương vẫn lì lợm xông lên, cho đến khi khóe miệng cô nhóc ấy chịu cười lộ ra lúm đồng tiền như thế này.”

Cận Tông nghe xong, khóe miệng thực sự hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt.

“Anh nghe lời chủ nhiệm lớp thế cơ à?”

“Chắc chắn là không rồi, thầy ấy là cái gì đâu chứ, anh chưa bao giờ nghe lời thầy ấy cả.”

“Thế sao anh còn kết đôi với em?”

“Vì thích em đấy, tổ tông ạ.” Lương Đình Không xoa đầu Cận Tông, hôn lên lúm đồng tiền bên má cô khi cô cười, thì thầm vào tai cô: “Từ lúc nghe thấy em hát nghêu ngao ngốc nghếch trên phố là anh đã thích rồi, sau đó không cai được nữa.”

Cận Tông không cười nữa, mũi cay cay, áp mặt vào lòng anh. “Năm sau em không đi nữa, ngày nào cũng ở Bắc Thành với anh.”

Sau khi kết hôn, Lương Đình Không chưa bao giờ trói buộc Cận Tông. Cô muốn đi đâu, làm công việc gì, anh đều chiều theo ý cô. Thậm chí cô không muốn cùng anh tham gia tiệc tùng xã giao, anh cũng tùy cô.

Bởi vì anh hiểu cô lớn đến chừng này chưa từng được ai cưng chiều. Lương Đình Không sẽ bù đắp tất cả những sự cưng chiều mà cô chưa từng có được trong đời này.

“Nữ vương ơi, đừng lừa anh nữa.” Lương Đình Không nhớ giao thừa năm ngoái cô cũng nói câu này. Toàn là hứa lèo, ai tin là ngốc.

“Là thật đấy.” Cận Tông nói. Lần này cô muốn ngày ngày ở nhà canh giữ anh và Lương Cảnh Trừng.

“Vậy thì bắt đầu từ ngày mai em kiên trì ăn trứng đi, nếu thực sự yêu chồng em. Vì chồng em, rèn luyện thân thể cho tốt, đó chính là sự quan tâm tốt nhất dành cho chồng em đấy.”

“Anh đáng ghét, lúc nào cũng nói mấy chuyện 18+… không nói thì chết à…” Cận Tông nũng nịu oán trách.

Bắt cô ăn trứng để khỏe người, là để anh “làm” cô nhiều hơn vào ban đêm.

Là chồng cô, yêu cầu lớn nhất của anh đối với cô hiện tại chỉ có thế.

“Em chẳng thích nghe còn gì. Vốn dĩ anh quên chuyện này rồi, là do lúc nãy em trả lời phỏng vấn nhắc tới nên anh mới nhớ ra. Lần đầu tiên anh bắt em ăn trứng, là lần đó đúng không, ở tiệm đàn của Nghiêm Lệ, lần đầu tiên chúng ta…”

“Không được nói nữa.” Cận Tông chặn đôi môi mỏng của người đàn ông lại, cô hôn lên cái miệng lúc nào cũng nói lời hư hỏng của anh.

Ngoan ngoãn áp môi mình vào môi anh một lúc, Cận Tông nói: “Sau này mỗi ngày em đều ăn trứng vì anh, được không?”

“Được. Ngoan lắm.”

“Còn yêu cầu gì nữa không?” Cận Tông dè dặt hỏi.

“Trên giường rên to hơn một chút vì anh.”

“Lương Đình Không, anh bỉ ổi quá.”

“Anh không bỉ ổi thì có đi cưới một nữ vương về nhà, rồi dành cả đời từ từ hầu hạ cô ấy không?”

“Đừng gọi em là nữ vương, nghe già lắm.”

“Nhưng em chính là nữ vương mà, lúc nào cũng ngang ngược…”

Cận Tông lại áp môi mình lên môi người đàn ông, ngậm lấy cánh môi anh, nhẹ nhàng, chân thành và đầy cảm xúc nói với anh: “Cảm ơn anh.”

Đôi lông mày dài của Lương Đình Không khẽ động, vui vẻ cong lên.

“Không có Lương Đình Không, sẽ không có Cận Tông. Chúng ta cứ như thế này đến già nhé, càng ngày càng yêu nhau hơn.”

Cô ngoan ngoãn đưa ra yêu cầu với anh.

Ngón tay Lương Đình Không v**t v* má cô, nhẹ nhàng gõ nhịp, đồng ý với cô: “Được.”

“Giao thừa em không chuẩn bị quà gì cho anh, thôi thì tặng em cho anh vậy.”

Khoảnh khắc năm mới đến, Cận Tông biến mình thành món quà, tặng cho Lương Đình Không.

Năm năm sau khi kết hôn, Cận Tông nghiêm túc tuyên bố: Không có Lương Đình Không, sẽ không có Cận Tông.

Đây là một lời thề, cũng là một lời tình tứ.

Họ sẽ cứ như thế này bên nhau đến già, ngày càng yêu nhau sâu đậm hơn.

Nếu con người có thể gặp được người khiến mình rung động vào năm 18 tuổi, gả cho người đó và được người đó cưng chiều cả đời, thì người được cưng chiều ấy đến với thế giới này là hoàn toàn xứng đáng.

Vì có Lương Đình Không, chuyến đi đến nhân gian này của Cận Tông vô cùng xứng đáng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 115 | Đọc truyện chữ