Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Chương 111: Nhật ký mang thai
Sau khi Cận Tông mang thai, thực ra cô vẫn có thể đến trường đi học và làm thí nghiệm, nhưng Lương Đình Không nhất quyết không cho. Anh nói mấy thứ vật liệu vật lý trong phòng thí nghiệm của cô độc hại, ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi.
Lúc đầu Cận Tông còn tưởng mang thai vui lắm, kết quả mới phát hiện ra đó là sự mất mát tự do cá nhân và bị tước đoạt đủ loại quyền lợi con người.
Hòi làm luật sư từng nói, nếu Cận Tông không cưới anh, cô sẽ bị tuyên án tù chung thân.
Đến khi Cận Tông cưới anh rồi, anh lại phát minh ra một tội danh mới, đó là sinh con cho anh.
Cận Tông cảm thấy sao trong tòa án tình yêu của Lương Đình Không, lúc nào cô cũng bị anh tuyên án nặng nhất thế này.
Sau một tháng nằm tĩnh dưỡng ở Cửu Đa Đài theo sự sắp đặt của Lương Đình Không, sống như một bệnh nhân chứ chẳng giống bà bầu, Cận Tông bắt đầu đình công.
Thực sự chẳng vui chút nào.
Sáng hôm nay, Cận Tông dậy từ sáu giờ. Rửa mặt xong, cô chạy đến bên cạnh Lương Đình Không đang ngủ say, lay anh dậy: “Lương Đình Không, tối qua em nằm mơ. Mơ thấy lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Em nhớ anh của lúc đó quá, anh có thể làm thời gian quay ngược lại không?”
Cuối năm, công việc ở tập đoàn chất đống, Lương Đình Không lại phải tự tay chăm sóc bà bầu ở nhà, lịch trình mỗi ngày đều kín mít, thời gian ngủ chỉ có vài tiếng. Anh đang ngủ rất ngon.
Kết quả mới sáu giờ sáng, Cận Tông, người cả ngày ở nhà nghỉ ngơi dưỡng thai đã ngủ đủ giấc dựng anh dậy và bảo: “Anh có thể đi nhuộm tóc màu bạc không? Cái loại màu chói lọi, chói đến mức làm em ch** n**c mắt ấy”
“Sách thai giáo nói phải nhìn nhiều thứ đẹp đẽ thì con sinh ra mới đẹp. Đối với em, người đẹp nhất trên đời này chính là Lương Đình Không năm mười tám tuổi lần đầu tiên em gặp, mái tóc bạc, khuôn mặt yêu nghiệt, chỉ cần liếc nhìn ai một cái là người đó mất hồn.”
Bên ngoài tuyết đang rơi dày, trời rét căm căm, nơi thoải mái nhất chính là trong chăn ấm.
Cô không ngủ, cứ ngồi xổm bên tai người đàn ông đang hận không thể dành cả ngày để ngủ mà lải nhải mãi.
Lương Đình Không thật sự cảm ơn cô luôn đấy.
Đến nước này rồi, cô mới thấy Lương Đình Không năm mười tám tuổi đẹp nhất.
Lần đầu gặp mặt, ai là người dùng giọng điệu lạnh lùng đáng sợ như phát thanh viên chương trình pháp luật nói chuyện với Lương Đình Không mười tám tuổi?
Sau đó, ai là người ngay cả phép lịch sự tối thiểu cho Lương Đình Không mười tám tuổi chép bài tập cũng không cho?
Bây giờ cô lại nói với anh rằng, Lương Đình Không mười tám tuổi trong lòng cô là đẹp nhất.
Lương Đình Không đưa tay bịt cái miệng lải nhải của Cận Tông lại, quát: “Bây giờ mới mấy giờ, bớt nói linh tinh đi, em ngoan ngoãn lên giường ngủ cho anh.”
Đây không phải là lần đầu tiên cô giở chứng sau khi mang thai. Cô bất mãn với việc Lương Đình Không bắt cô nghỉ học ở nhà dưỡng thai nên ngày nào cô cũng tìm cách quậy phá.
Ví dụ như đêm hôm kia, Cận Tông bỗng nhiên đòi ăn hạt dẻ rang đường nóng hổi, không ăn thì không ngủ được.
Chả là sau bữa tối, lúc xem phim cô muốn ăn chút đồ ăn vặt cho vui miệng như hồi chưa có bầu.
Lương Đình Không không cho ăn, lại còn vứt hết đống đồ ăn vặt cô lén giấu Tô Lệ Cầm dưới gầm giường đi, Cận Tông tức đến ngứa răng.
Lương Đình Không nói bây giờ thai nhi chưa phát triển ổn định, cô ăn uống linh tinh sẽ ảnh hưởng đến con.
Cận Tông hận anh chết đi được. Trong đêm tân hôn ở Thung lũng Hoa hồng, người nào đó còn thề thốt không thích trẻ con, chỉ thích mình cô, giờ thì làm cái gì cũng vì cục phôi thai trong bụng cô trước.
Sau đó đêm khuya, Cận Tông nằng nặc đòi ăn hạt dẻ rang đường, không ăn không ngủ được, cô bảo cảm thấy con trong bụng cứ đạp mãi, là con muốn ăn hạt dẻ chứ không phải mẹ muốn ăn.
Mới mang thai tuần thứ tám mà mẹ nó đã cảm nhận được thai máy rồi.
Lương Đình Không cảm thấy anh nên hiến tặng cô cho y học nghiên cứu miễn phí, để giới y học xem xem cô rốt cuộc có cấu tạo đặc biệt thế nào mà tám tuần đã thấy thai máy.
Biết thừa là cô cố tình gây sự, nhưng Lương Đình Không vẫn lái chiếc Bugatti Veyron ra ngoài giữa đêm tuyết, đích thân đi tìm gánh hàng rong mua hạt dẻ rang đường cho cô.
Lượn lờ khắp hơn nửa cái Bắc Thành, cuối cùng anh mới tìm được một bác gái chưa dọn hàng trong góc một con hẻm nhỏ.
Để bác gái được về sớm, anh mua hết toàn bộ số hạt dẻ còn lại của bác.
Mười mấy túi hạt dẻ to đùng được mang về nhà, vẫn còn nóng hổi. Cận Tông bóc từng hạt, bỏ vào miệng thưởng thức, ăn vô cùng mãn nguyện. Cô cảm thấy thật ngọt, thật thơm, có chồng thật tốt.
Kết hôn sinh con quả thực là một chuyện tốt đẹp và lãng mạn. Theo ý kiến cá nhân của cô, tất cả thanh niên đến tuổi cập kê đều nên sớm bước vào lễ đường hôn nhân.
Tốt nhất là bắt đầu yêu từ năm mười tám tuổi. Nếu người đó có thể yêu bạn từ năm mười tám tuổi đến năm tám mươi tuổi, thì gả cho người đó chắc chắn là đúng đắn.
Đó là chuyện xảy ra khi Cận Tông mang thai tuần thứ tám.
Tuần thứ chín Cận Tông mang thai, CEO tập đoàn Ngọc Tỉ Thiên Hà, Lương Đình Không bỗng nhiên không bàn bạc với stylist riêng, tự mình đi nhuộm một mái tóc màu bạc sáng chói, khoác lên người bộ vest thủ công đen tuyền phẳng phiu, điềm nhiên đến văn phòng làm việc.
Hôm đó anh còn vác mái tóc bạc này tham dự lễ ăn mừng IPO thành công của cổ phiếu công nghệ Ngọc Tỉ Thiên Hà.
Vị tổng tài tóc bạc yêu nghiệt, vai rộng eo thon, khí thế mạnh mẽ, ngồi ngay ngắn giữa một đám cổ đông già khụ, trông lạc loài không bút nào tả xiết.
Tuy nhiên, dù như vậy, anh vẫn nghiêm túc chủ trì đại cục, anh lười biếng nhướng mí mắt phượng hờ hững, khẽ mở đôi môi mỏng màu hoa anh đào, đưa ra hàng loạt mệnh lệnh sắc bén.
Các nữ nhân viên cấp dưới có mặt tại đó mấy lần làm rơi tài liệu, làm đổ cốc nước, tất cả chỉ vì vị tổng tài hôm nay quyến rũ đến mức câu hồn đoạt phách.
Kết thúc buổi lễ, phóng viên các trang báo tài chính tranh nhau phỏng vấn Lương Đình Không. Sau khi hỏi xong mấy vấn đề cơ bản, họ đều đồng thanh hỏi: “Hôm nay sao Lương tổng lại nhuộm màu tóc chói lọi thế này? Là để ăn mừng IPO phát hành thành công sao?”
“Không phải, là để thai giáo cho bà xã tôi.”
“Dạ?”
“Mọi người không hiểu được đâu.”
Nói xong, Lương Đình Không vuốt mái tóc bạc lãng tử, bỏ đi, anh hoàn toàn không quan tâm đám nữ phóng viên đang giơ máy ảnh chụp lia lịa mái tóc bạc của anh.
Tối hôm đó, hot search tràn ngập hashtag #CEO tập đoàn Ngọc Tỉ Thiên Hà với mái tóc bạc yêu nghiệt, tuyệt sắc nhân gian#.
Quần chúng ăn dưa tò mò không hiểu tại sao một nhân vật đứng đầu tập đoàn tài phiệt hàng đầu như anh lại tùy hứng như thế, đùng một cái nhuộm tóc bạc.
Cho đến khi chính chủ bỗng nhiên đăng một tấm ảnh chụp chung với vợ lên vòng bạn bè cá nhân. Kèm dòng trạng thái: [Bài tập thai giáo lấy lòng vợ tuần này đã hoàn thành.]
Mọi người mới vỡ lẽ, hóa ra mái tóc bạc đó là nhuộm vì vợ anh.
Tuần thứ mười Cận Tông mang thai, Bắc Thành tuyết rơi liên miên, Lương Đình Không làm việc ở nhà.
Cận Tông muốn ra ngoài nghịch tuyết, Vương Nhứ Lam và Tô Lệ Cầm đều không cho, sợ cô bị cảm lạnh.
Cô chỉ còn cách cầu xin Lương Đình Không.
Ban đầu Lương Đình Không cũng không cho, cô liền chạy vào thư phòng, ngồi lên người anh lúc anh đang xem tài liệu, hôn loạn xạ, s* s**ng lung tung, làm anh nóng hết cả người. Nhưng vì kiêng khem chuyện chăn gối trong ba tháng đầu thai kỳ nên anh đành phải nhịn.
Cuối cùng, bị Cận Tông quấy rầy hết cách, anh đành phải bọc cô kín mít: áo lông vũ, khăn quàng cổ, bịt tai, găng tay, mũ, còn khoác thêm cho cô một cái chăn bông dày sụ, đưa cô ra sân sau biệt thự, làm theo ý cô, đắp người tuyết cho cô.
Cận Tông nói, người tuyết đầu tiên phải đắp là người mình thích nhất trên đời này.
Lương Đình Không tưởng người đó là đứa bé trong bụng cô.
Nhưng cô nói: “Là Lương Đình Không. Anh đắp cho đẹp trai vào đấy, không là bà bầu đánh giá 1 sao.”
Lương Đình Không phục sát đất.
Người tuyết thì đắp thế nào cho đẹp trai được?
Cũng giống như lần đầu tiên gặp cô, cô mặc đồng phục JK. Đồng phục JK trên đời này trong mắt Lương Đình Không đều giống nhau, na ná nhau cả, nhưng lần đó, Cận Tông mặc JK lại khác biệt hoàn toàn.
Có lẽ đạo lý cũng giống nhau, thế là Lương Đình Không làm theo ý Cận Tông, đắp một người tuyết Lương Đình Không ngũ quan tinh tế, vai rộng eo thon, anh tuấn tiêu sái.
Cận Tông ngồi trên chiếc ghế nhỏ, người quấn chăn bông, chỉ lộ ra đôi mắt, bình phẩm về tác phẩm người tuyết Lương Đình Không do chính chủ Lương Đình Không đắp.
Hai cục tuyết tròn vo chồng lên nhau, trông như củ cải chồng lên củ cải.
“Hình như nó còn đẹp trai hơn cả anh đấy.” Cận Tông nói.
“…” Lương Đình Không cạn lời giây lát, đành phải hùa theo: “Hình như là thật.” Rồi anh định đưa cô vào nhà.
Cận Tông lại nói: “Bây giờ đắp em. Anh đắp em cho xinh vào.”
Lương Đình Không thua rồi. Vừa nãy cô lừa anh: “Lương Đình Không, anh ra ngoài đắp cùng em một người tuyết thôi, được không? Đắp đúng một cái thôi, đắp xong chúng ta vào ngay, nhanh lắm.”
Lương Đình Không bất lực, lại đắp thêm một Cận Tông.
Cận Tông lại nói: “Đắp nốt tiểu tổ tông của em đi.”
Cái này làm khó Lương Đình Không rồi, tiểu tổ tông trông thế nào, anh đã gặp bao giờ đâu.
Anh chỉ biết là một đứa, không phải nhiều đứa.
Thấy Lương Đình Không chần chừ, Cận Tông giục: “Anh phát huy trí tưởng tượng đi, nhanh lên nhanh lên.”
Lương Đình Không lại đắp thêm một người tuyết nhỏ xíu nằm giữa hai người tuyết lớn. Cuối cùng, gia đình ba người đã đầy đủ, họ vai kề vai bên nhau, khung cảnh ấm áp và đáng yêu vô cùng.
“Lương Đình Không, anh đúng là cái gì cũng làm được.” Cận Tông vui vẻ vỗ tay tán thưởng kiệt tác của Lương Đình Không, cô cười vang giữa trời tuyết.
Lương Đình Không nhìn cô, lúc này mới nhớ ra, ngày trước khi nhớ anh, cô cũng dùng tuyết đắp thành hình anh, giả vờ như anh vẫn còn ở bên cạnh. Khi đó cô cô độc một mình, còn bây giờ cô đã có một gia đình ba người rồi.
Nghĩ đến đây, Lương Đình Không ngồi xổm xuống tuyết, chỉnh lại khăn quàng cổ cho cô, tìm đôi môi đỏ mọng của cô, hôn cô giữa trời tuyết rơi, thâm tình nói với cô: “Cận Tông, em đáng yêu chết đi được, làm ông đây thích đến phát điên.”
Ngày hôm đó tuyết rơi rất lớn, nhưng Cận Tông ở ngoài trời rất lâu mà chẳng thấy lạnh chút nào, bởi vì cô không còn cô đơn lẻ loi nữa. Cô đã có họ.
Tuần thứ mười sáu, Cận Tông bắt đầu nghén nặng, ăn gì nôn nấy. Lúc này cô chẳng còn sức đâu mà nghĩ ra mấy trò quái gở hành hạ Lương Đình Không nữa.
Sách thai giáo nói, thời điểm này có thể siêu âm xác định giới tính thai nhi. Cận Tông muốn biết sớm đáp án, cô lén liên hệ phòng khám tư nhân định đi kiểm tra.
Lương Đình Không biết chuyện, anh không cho cô đi.
Cận Tông không hiểu, bình thường chẳng phải ai cũng muốn biết giới tính sớm sao.
“Em muốn xem là con trai hay con gái.” Tính tình Cận Tông nóng vội, cô nghĩ là muốn làm ngay.
“Trai gái đều như nhau. Thuận theo tự nhiên đi.” Lương Đình Không đáp.
“Sao mà như nhau được, đồ đạc chuẩn bị phải khác nhau chứ.”
“Thì chuẩn bị cả hai là được.”
“Nhưng em vẫn muốn đi xem.”
“Không cần xem.”
“Tại sao?”
“Thực sự là như nhau cả thôi.” Lương Đình Không nắm tay Cận Tông, anh không cho cô ra ngoài, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, mở quyển truyện cổ tích ra đọc cho cô nghe coi như thai giáo.
Anh không muốn cô nhớ lại chuyện Cận Thần Kha đã chọn Lâm Chí Dã mà bỏ rơi cô con gái là cô.
“Hồi ở Morocco anh nói anh không thích trẻ con mà.” Cận Tông tựa đầu vào vai Lương Đình Không, lo lắng nói.
“Đó là vì anh sợ em mang thai và sinh nở vất vả. Anh rất thích trẻ con, anh cũng rất thích Gia Nhi, huống chi là đứa con do Tông Tông của anh sinh cho anh.”
Nói xong, anh chăm chú dùng tốc độ chậm rãi nhất đọc cho cô nghe câu chuyện Những nhạc sĩ thành Bremen.
Cận Tông nghe giọng đọc trầm ấm của anh, cô bỗng nhiên không muốn đi xem giới tính thai nhi nữa. Cô tin rằng, chỉ cần là con của Lương Đình Không, trai hay gái đều như nhau cả.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận