Sau khi Trần Chiêu Minh nói những lời khó nghe đó, ba nam sinh lớp 7 có mặt tại phòng dường như lập tức cảm thấy không vui.

Tuy rằng ngày thường họ cũng hay trêu chọc thầy chủ nhiệm Ngô Nhân Ái của mình, nhưng việc mình tự trêu chọc khác hoàn toàn với việc bị người lớp khác mang ra làm trò đùa.

Ngũ Minh Vĩ đang chơi khối Rubik, không lên tiếng, nhưng sắc mặt đã có phần u ám.

Tần Ngọc Ngôn nhếch mép cười quái dị, ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc vừa châm, giọng điệu đùa cợt gọi Lương Đình Không: “Nói về bạn cùng bàn của mày kìa. Cậu ta nói là thầy ‘Không Ai Yêu’ nhà mình ngốc nghếch mới xếp cậu ấy ngồi cạnh mày đấy.”

Trịnh Cung ngồi bên cạnh Lương Đình Không lên tiếng hỏi: “Trần Chiêu Minh nói hiện tại cậu ta đang ngồi cùng bàn với anh á?”

“Ừ.” Lương Đình Không ngậm điếu thuốc trong miệng, anh nhả một làn khói trắng mờ ảo, đáp lại một tiếng trầm thấp.

“Cái gì cơ?” Trịnh Cung tỏ vẻ không vui. “Ai sắp xếp vậy? Có bị bệnh không thế?”

“Tất nhiên là thầy ‘Không Ai Yêu’ đáng kính của bọn này rồi.” Tần Ngọc Ngôn nói.

Trịnh Cung bực bội: “Loại con gái hư hỏng đó, tại sao lại để ngồi cùng bàn với anh chứ?”

“Sao lại hư hỏng?” Lương Đình Không lấy điếu thuốc ra, anh đưa tay gạt tàn vào gạt tàn thuốc.

“Người ta là học bá hàng thật giá thật đấy. Làm một bài thi Hóa học chỉ tốn 40 phút mà vẫn đạt điểm tuyệt đối.” Anh cười như không cười nói.

“Không… thể… nào?” Cả phòng nghe xong đều cười trào phúng. “Lợi hại thế cơ à. Được điểm tuyệt đối thì bay lên trời được chắc? Hay là chui xuống đất được?”

Nhóm người này đều là những kẻ thành tích học tập chẳng ra sao, nhưng gia thế giàu có, bối cảnh vững chắc, nên chưa bao giờ cảm thấy học giỏi có gì đáng ngưỡng mộ.

Dù sao với gia thế của họ, những kẻ học giỏi nhất lớp hiện tại, sau này tốt nghiệp ra trường, cũng chỉ là làm công cho họ mà thôi.

Đây là một thực tế tàn khốc chẳng có gì phải băn khoăn.

“Từ khi cậu ta ngồi cạnh Không gia, Không gia của chúng ta đi học xem video còn phải đeo tai nghe đấy.” Tần Ngọc Ngôn tiết lộ một bí mật động trời cho cả đám.

Cả phòng đều hưng phấn ồ lên: “Không thể nào? Trời ơi. Sao Không gia của chúng ta lại phải chịu uất ức thế này.”

Trịnh Cung đặc biệt không vui, cô ta cầm ly rượu trên bàn lên uống cạn.

Lương Đình Không nhếch môi cười, không phủ nhận lời Tần Ngọc Ngôn, ngầm thừa nhận đó là sự thật.

“Thôi đừng nói chuyện này nữa, bàn xem tối nay chơi gì đi.” Lương Đình Không cảm thấy chủ đề về Cận Tông không đáng để tiếp tục, anh chủ động chuyển hướng câu chuyện.

Cuối tuần trời mưa tầm tã, nhưng thứ Hai lại là một ngày nắng đẹp.

Buổi sáng, trên đường Cận Tông đi học, có người gọi cô lại. Đó là một cô gái tết hai bím tóc, mặc đồng phục trường Thực nghiệm Triều Lệ giống cô.

Cận Tông liếc nhìn bảng tên cài trên ngực cô ta: Trịnh Cung, lớp 12-5.

Nữ sinh hôm thứ Sáu đến tìm cô gây sự hình như cũng học lớp 12-5.

Hóa ra cái lớp 12-5 này toàn chứa chấp mấy kẻ lắm chuyện.

“Cậu là Cận Tông phải không?” Trịnh Cũng hỏi.

“Ừ.” Cận Tông gật đầu.

“Đừng có mơ tưởng đến Lương Đình Không.” Trịnh Cung với vẻ mặt hung dữ, trừng mắt nhìn Cận Tông cảnh cáo.

“Lương Đình Không là ai?” Cận Tông hỏi ngược lại. Giọng điệu hờ hững như thể cô thực sự không biết người này là ai.

Trịnh Cung tức đến dậm chân: “Bạn cùng bàn của cậu mà cậu cũng không biết à? Cái người có hình xăm màu trắng trên cổ ấy.”

“À… nhớ ra rồi, hình như cậu ta tên là thế.” Cận Tông gật gật đầu.

“Đừng có mơ tưởng đến anh ấy.” Trịnh Cung nhắc lại lần nữa.

“Mơ tưởng là có ý gì?” Cận Tông cố ý hỏi vặn lại.

“Nghĩa là đừng có ảo tưởng cậu có thể phát sinh quan hệ gì với anh ấy.” Trịnh Cung kiên nhẫn giải thích cho cô gái có vẻ sở hữu EQ thấp tè này.

“Được.” Cận Tông sảng khoái đồng ý, sau đó cô bước thẳng vào cổng trường.

Cô bỏ lại Trịnh Cung và hai cô bạn gái của cô ta đứng trơ ra đó, thái độ kiêu ngạo không gì sánh bằng.

Trịnh Cung tức điên người. “Sao con nhỏ này láo thế?”

“Trước đó nó học trường nghề mà, con gái trường nghề đứa nào chẳng thế?”

“Thôi nào Tiểu Cung, trút giận xong rồi thì đừng chấp nó nữa. Lương Đình Không đời nào để mắt đến nó, nhà nó nghèo rớt mồng tơi thế kia. Hoàn cảnh nhà Lương Đình Không thế nào đâu phải cậu không biết?”

Được bạn bè khuyên giải, Trịnh Cung cũng nguôi ngoai phần nào, nhưng cô ta vẫn cảm thấy Cận Tông cực kỳ đáng ghét vì cái thái độ quá đỗi kiêu ngạo kia.

Thứ Hai có lễ chào cờ.

Cận Tông chưa thân với ai trong lớp, dáng người lại cao, bên hàng nữ sinh đã chật kín chỗ, nên cô đơn giản đứng xuống cuối hàng nam sinh.

Đứng ngay trước cô là hai đại soái ca Ngũ Minh Vĩ và Tần Ngọc Ngôn.

Lương Đình Không chưa đến. Đội hình lớp 5 đứng ngay cạnh lớp 7. Trịnh Cung, người vừa gây sự với cô sáng nay  cũng

 đang đứng cách đó không xa.

“Sao Lương Đình Không còn chưa tới nhỉ?” Ngũ Minh Vĩ hỏi. “Thầy ‘Không Ai Yêu’ sắp đến rồi, bị tóm được là toang đấy.”

“Không gia nhà mình mà sợ ‘Không Ai Yêu’ á?” Tần Ngọc Ngôn cười khẩy. “Không gia nhà mình ‘mỗi người ái’ (ai cũng yêu) đấy.”

Cận Tông đứng sau hai gã thiếu gia rỗng tuếch, nghe bọn họ mới sáng sớm đã chơi mấy trò đồng âm nhạt nhẽo, thầm nghĩ đám người này đúng là hết thuốc chữa.

Coi sự tùy tiện là phóng khoáng. 

Coi trò chơi chữ là hài hước. 

Lại còn tự cảm thấy bản thân rất ngầu.

“Sao lại có đứa con gái đứng sau lưng tao thế này?” Ngũ Minh Vĩ hỏi.

“Chắc do cao quá, bên hàng nữ hết chỗ rồi.” Tần Ngọc Ngôn trả lời.

Ngũ Minh Vĩ quay đầu lại liếc nhìn Cận Tông. Cận Tông nhìn chằm chằm lên đài cờ, giả vờ như không quen biết cậu ta.

Ngũ Minh Vĩ hỏi: “Đây có phải là học sinh mới lớp mình không? Bạn cùng bàn của Lương Đình Không?”

Tần Ngọc Ngôn gật đầu: “Đừng có dây vào, trong cặp cậu ta có dao đấy.”

Ngũ Minh Vĩ bật cười khanh khách.

Đúng lúc này Lương Đình Không tới, đôi mắt lim dim ngái ngủ, nhìn qua là biết chưa tỉnh hẳn. Áo sơ mi đồng phục bỏ quên hai cúc trên, trên cổ áo dường như còn vương vết son môi nhàn nhạt.

Kẻ coi sự tùy tiện là vẻ đẹp phong trần, chính là anh.

Lương Đình Không đứng vào cạnh Cận Tông. Anh hỏi cô: “Thầy ‘Không Ai Yêu’ đến chưa?”

Cận Tông trả lời: “Đến rồi.”

“Đâu?” Sợ bị chủ nhiệm phát hiện đi trễ làm ảnh hưởng điểm thi đua của lớp, Lương Đình Không nhìn dáo dác xung quanh. “Làm gì có ai.”

“Chẳng phải đang đứng ngay đây sao.” Cận Tông nhìn thẳng vào Lương Đình Không.

Ý cô là anh chính là kẻ “không ai yêu”.

Hiểu ra ý tứ của cô, Lương Đình Không tỉnh cả ngủ. Cô nàng này không nên tên là Cận Tông, phải gọi là Cận Dỗi mới đúng. Dỗi trời, dỗi đất, dỗi người, dỗi cả bài thi lẫn giấy nháp, tóm lại là không có gì cô không dỗi.

“Cậu ăn nhím mà lớn à? Sao mà gai góc thế?” Sáng sớm đã bị châm chọc, Lương Đình Không có chút không vui, anh bèn đáp trả Cận Tông một câu.

Cận Tông không thèm đáp lại.

Trên đài, hiệu trưởng bắt đầu bài phát biểu.

Ngô Nhân Ái cũng xuất hiện, mặc áo sơ mi quần tây mới tinh, tươi cười hớn hở cầm hai cuốn sách Vật lý, đi cùng các giáo viên chủ nhiệm khác, vui vẻ chào hỏi học sinh: “Chào buổi sáng các em.”

Hiệu trưởng bắt đầu bài diễn văn dài dòng lê thê không trọng tâm, học sinh bên dưới đứng đến mỏi nhừ cả chân.

Tiếp theo là phần phát biểu của đại diện học sinh, là Lâm Du Hân – học thần của lớp chọn 1, người đứng đầu khối 12 trường Triều Lệ, ứng cử viên sáng giá cho vị trí thủ khoa đại học.

Không chỉ học giỏi, cậu ta còn đẹp trai và chơi thể thao cừ khôi.

Bộ ba thiếu gia Lương Đình Không nghe loại người này phát biểu không khỏi cảm thấy có mùi đạo đức giả, họ cho rằng tên này không xứng diễn trò trước mặt họ.

“Sau hai năm đèn sách, cuối cùng chúng ta cũng chính thức bước vào lớp 12. Hai năm trước, khi mới bước chân vào Thực nghiệm Triều Lệ, chúng ta mang theo sự ngây ngô và chút ngông cuồng của tuổi trẻ, nhưng giờ đây tất cả đã là quá khứ. Nhờ sự dìu dắt của thầy cô và gia đình, chúng ta đã trưởng thành hơn, trầm tĩnh và hiểu chuyện hơn. Bước vào năm học cuối cùng này, hãy gác lại chuyện cũ để hướng về phía trước. Kỳ thi đại học sẽ là chướng ngại vật, cũng là cơ hội để chúng ta chứng minh chính mình…”

“Mẹ kiếp, sáng sớm đã gieo rắc lo âu cái quái gì thế? Lâm Du Hân tưởng học giỏi là có thể tùy tiện dạy đời người khác chắc? Sao cậu ta biết tương lai của ông đây chỉ cần một kỳ thi đại học rách nát là kiểm nghiệm được?”

Tần Ngọc Ngôn nổi da gà toàn thân, không nhịn được bắt đầu phun tào.

Ngũ Minh Vĩ bĩu môi hùa theo: “Đứng trên bục thì chém gió hay lắm. Lần trước bị bọn trường 17 quây trong nhà vệ sinh quán net, bị đánh cho thừa sống thiếu chết, mặt mũi tèm lem như đàn bà, sợ vãi cả ra quần. Hình như vụ đấy là Không gia nhà mình phải vào vớt cậu ta về đấy thôi.”

“Chuyện bao giờ thế, sao tao không nhớ nhỉ?” Lương Đình Không nheo mắt suy nghĩ một chút, dường như anh chẳng có ấn tượng gì.

Tóm lại, buổi chào cờ này thực sự nhạt nhẽo.

Ba người hẹn nhau lát nữa tìm chỗ hút thuốc.

Lớp 7 nổi tiếng nhất trường Triều Lệ không phải vì thành tích hay nề nếp, mà là vì sở hữu “bộ tứ trùm trường” Lương Đình Không, Tần Ngọc Ngôn, Ngũ Minh Vĩ và Trịnh Sơ Dương. Bốn người họ dính lấy nhau từ hồi lớp 10.

Trịnh Sơ Dương từ đầu học kỳ này đã đi du học, nên “bộ tứ” giờ còn lại “bộ ba”.

Vì Trịnh Sơ Dương rời đi nên học kỳ này Trần Chiêu Minh mới cố tìm cách lân la làm thân để gia nhập hội của họ.

Ba người này đánh nhau cực giỏi, gây chuyện lại chẳng sợ hậu quả, có thể gọi là “trùm trường”. Nếu gia nhập được hội này, cả thời cấp ba sẽ lưu lại những chiến tích huy hoàng.

Bài phát biểu của Lâm Du Hân cuối cùng cũng kết thúc, các khối lớp vỗ tay nhiệt liệt.

Lương Đình Không cũng vỗ tay, dù chẳng biết Lâm Du Hân nói cái quái gì, nhưng anh vẫn sẵn lòng làm màu một chút.

Cận Tông nghe lọt tai vài câu, nhưng cô không vỗ tay. Cô cảm thấy không đáng, toàn là mấy lời sáo rỗng lừa gạt giáo viên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 10 | Đọc truyện chữ