Thổ Lộ

Chương 90

Rõ ràng là anh ngước đầu nhìn bọn họ, song trong không khí lại sản sinh ra một loại tư vị của nhìn kẻ bề tôi. Ánh mắt Châu Kinh Trạch bình lặng nhìn Lý Lâm, kẻ phía sau thầm sợ hãi trong lòng, cơn giận dữ ban đầu vơi bớt đi một nửa.

Lý Lâm không biết Châu Kinh Trạch sẽ làm gì.

Cao Dương đứng bên cạnh, chủ động lên tiếng chào hỏi. Châu Kinh Trạch hai tay đút túi, bước chậm rãi thong thả lên trên bậc thêm, mấy chàng trai đi theo phía sau, phút chốc xuất hiện một khí thế mạnh mẽ.

Lý Lâm lùi ra sau một bước theo bản năng, song không cam tâm làm kẻ yếu thế mà trừng mắt nhìn anh. Châu Kinh Trạch bước tới trước mặt Hứa Tùy, ôm lấy bả vai cô: "Đi thôi."

Suốt quá trình không hề liếc Lý Lâm lấy một cái.

Chịu đấy, cậu ta dựa vào đâu mà ngông cuồng như thế? Lý Lâm nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang rời đi của bọn họ, giọng điệu châm biếm: "Châu Kinh Trạch, câu có biết quá khứ Hứa Tùy trông như thế nào không? Ha ha ha trước kia tôi và cậu ta là bạn cùng lớp, mặt rỗ, vừa béo vừa xấu, tôi vẫn giữ ảnh đấy cậu có muốn xem không?"

Ngụ ý là ánh mắt của Châu Kinh Trạch cậu hóa ra cũng chỉ có vậy.

Châu Kinh Trạch cảm giác được rõ ràng cô gái đang được anh ôm dưới cánh tay run lên. Anh dừng bước, thu tay về xoay người, nhướng mày, một dáng vẻ dấy lên hứng thú:

"Thế à, đưa tôi xem xem."

Lý Lâm bước lên trước hai bước, cúi đầu tìm di động, nào ngờ Châu Kinh Trạch tiến tới, đ.ấ.m thẳng cho cậu ta một cú ngã vật ra đất, di động bị quăng ra tít đằng xa.

Cục diện lập tức trở nên hỗn loạn, thấy Lý Lâm muốn bò dậy, Châu Kinh Trạch lại bồi thêm một cước. Thịnh Nam Châu và Đại Lưu vội vã giữ anh lại, song không ngăn nổi.

Đôi mắt đen tuyền của Châu Kinh Trạch đè nén tia ác ý nồng nặc, đ.á.n.h cậu ta cứ như thể phát điên rồi vậy. Thịnh Nam Châu sốt ruột đành phải hét lên: "Không được đ.á.n.h! Còn đ.á.n.h nữa là cậu sẽ bị phạt đấy, kỷ luật của Học viện Hàng Không nghiêm khắc như thế nào cũng không phải cậu không biết!"

Lý Lâm bị đ.á.n.h cho hoa hết cả mắt, cậu ta che l.ồ.ng n.g.ự.c thở hổn hển, c.h.ử.i mắng: "ĐMM! Tao nhịn mày lâu lắm rồi, vì một đứa con gái mà mày đ.á.n.h cả bạn học."

"Mày đợi mà bị phạt đi!" Lý Lâm lộ ra nụ cười đắc ý.

Lý Lâm chỉ mong sao Châu Kinh Trạch bị phạt, cậu ta ngứa mắt tên này lâu lắm rồi.

Châu Kinh Trạch ngồi vắt ngang trên người cậu ta, anh trực tiếp túm lấy cổ áo Lý Lâm, mắt nhìn thẳng, tốc độ nói rất chậm:

"Cho mày hai lựa chọn. Một, xin lỗi cô ấy; hai, sau này nơi nào có tao thì mày phải đi đường vòng."

Lý Lâm bị túm cổ thở không ra hơi, cậu ta nhổ một bãi nước bọt vào anh, ngước đầu nói:


"Mày là cái thá gì mà tao phải nghe lời mày?"

Châu Kinh Trạch nhìn chằm chằm Lý Lâm phát ra một tiếng cười ngạo nghễ, điệu bộ bất cần đó lại xuất hiện rồi: "Thi đấu, mày chọn đi."

Đồng thời, Châu Kinh Trạch buông tay đang túm c.h.ặ.t cổ áo Lý Lâm. Lý Lâm lại một lần nữa ngã vật ra đất. Gáy bị đập, cậu ta c.h.ử.i một câu: ĐM!"

Liên quan đến thi đấu, Lý Lâm không lên tiếng nói nữa, quả thực cậu ta không bằng Châu Kinh Trạch. Song Cao Dương đứng bên cạnh vẫn luôn im lặng bất ngờ lên tiếng:

"Tôi đấu với cậu."

Châu Kinh Trạch phun ra một chữ: "Tùy."

"Cuộc thi kỹ thuật bay một tháng sau, cũng là lần bay thử đầu tiên của chúng ta." Cao Dương nói.

Các huấn luyện viên đều cho rằng Châu Kinh Trạch là một phi công thiên tài, ưu tú, thông minh, sinh ra để dành cho bầu trời. Cao Dương muốn xem xem liệu có phải như vậy thật hay không.

"Ừa."

Cao Dương đỡ Lý Lâm dậy, Lý Lâm lau m.á.u ở khóe miệng, nói với giọng khiêu khích: "Nếu mày thắng, tao sẽ xin lỗi cậu ta. Còn nếu mày thua, thì mày phải khỏa thân chạy mười vòng trong sân vận động Kinh Hàng, đồng thời hét to tôi là kẻ thua cuộc."

Ván cược này quá lớn, nhóm người Thịnh Nam Châu ngoảnh đầu để xem phản ứng của Châu Kinh Trạch. Chuyến bay đầu tiên có thành công hay không không phải chuyện đùa, ngoài thực lực của mình ra, thì còn có vị trí địa lý, thời tiết, hướng gió. Cũng có thể nói, phải thiên thời địa lợi nhân hòa thì mới thắng được.

Ván cược này thật sự quá lớn rồi, đặc biệt là đối với một người cao ngạo như Châu Kinh Trạch. Cô không tưởng tượng ra được cảm giác khi lòng tự tôn của Châu Kinh Trạch bị người ta chà đạp.

Hứa Tùy đứng bên cạnh vội vàng kéo vạt áo của Châu Kinh Trạch, cô nói nhỏ: "Thôi bỏ đi, đừng thi đấu nữa, mình không sao đâu."

"Chúng ta đi đi."

Lý Lâm thừa thắng xông lên, cố ý khích anh: "Thế nào, mày dám không?"

Châu Kinh Trạch bỗng bật cười, anh nâng mí mắt lên nhìn cậu ta, ngữ khí nhàn tản thong dong:

"Có gì mà không dám." 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thổ Lộ - Chương 90 | Đọc truyện chữ