Thổ Lộ

Chương 88

Châu Kinh Trạch cúi đầu bật cười, một người với lòng h*m m**n cực thấp như anh, căn bản chẳng có thứ gì đáng để khao khát cả. Khi anh đang định nói không cần với Hứa Tùy, thì anh lại nâng mí mắt nhìn ra sau lưng cô một cách vô thức.

Sư Việt Kiệt mặc áo sơ mi trắng, dáng người thẳng tắp đang định bước qua đó.

Châu Kinh Trạch đùa ác, anh cúi đầu xuống, trên mặt treo một nụ cười bất cần, anh đè thấp giọng: "Mình ấy à, muốn cậu..."

Hai chữ "muốn cậu" này ý tứ sâu xa, vừa khéo lọt thẳng vào trong tai Sư Việt Kiệt, quả nhiên anh ta đã dừng lại.

Thanh âm của Châu Kinh Trạch trầm thấp xen lẫn hơi thở mờ ám bịn rịn phả vào bên tai Hứa Tùy, tai trái vừa ngứa vừa tê, trái tim cô đập loạn lên, cô hỏi: "Cái gì?"

Một đôi mắt đen láy đang ngước đầu nhìn anh, ánh mắt trong veo lại toát ra tia căng thẳng. Châu Kinh Trạch sững sờ, thở dài một tiếng trong lòng.

"Đừng khóc là được." Châu Kinh Trạch giơ tay xoa đầu cô, ánh mắt lộ ra tia bất lực.

Sau khi người đi khỏi, Hứa Tùy vẫn đứng đực tại chỗ, cả người cứ mơ màng, lòng bàn tay rộng lớn của anh xoa xoa đầu cô, loại xúc cảm nhẹ tênh đó vẫn còn, nhiệt độ ấm áp dừng lại phía trên đỉnh đầu.

Vậy nên, ban nãy Châu Kinh Trạch đã xoa đầu cô hả? Hứa Tùy đang đờ đẫn hết người thì một giọng nói đã kéo mạch suy nghĩ của cô trở về. Sư Việt Kiệt đứng trước mặt cô, anh hơi nhíu mày: "Đàn em Hứa."

"Á, đàn anh, có chuyện gì sao?" Hứa Tùy hoàn hồn.

Sư Việt Kiệt tuấn tú điển trai, ánh mắt lo lắng: "Anh nghe nói buổi sáng em ngất xỉu trên sân thi đấu bóng rổ của trường Kinh Hàng, anh sợ em xảy ra chuyện."

Sáu chữ "anh sợ em xảy ra chuyện" vừa thẳng thắn vừa tr*n tr**, Hứa Tùy lùi ra sau một bước theo bản năng, kéo giãn khoảng cách của hai người, cô lắc đầu: "Em không sao, cảm ơn anh ạ."

Hành động lùi ra sau này lọt vào mắt Sư Việt Kiệt một cách rõ ràng, anh cụp mắt để che đậy nỗi cảm xúc chán nản, song ngữ khí vẫn dịu dàng như cũ:

"Vậy mấy ngày tới em phải ăn thanh đạm một chút, nhớ chú ý nghỉ ngơi đấy."

Chiều hôm sau học tiết Tiếng Anh công cộng, lúc Hứa Tùy đến nơi phát hiện thiếu mất một nhóm người, giáo viên Tiếng Anh đến dạy thấy tình hình này thì cũng chẳng nói gì.


Ai ngờ học được một nửa thì giáo viên Tiếng Anh đẩy gọng kính nói: "Bây giờ sẽ gọi tên trả lời câu hỏi, ai không có mặt sẽ trừ điểm vào điểm học phần."

Ai mà ngờ được, giáo viên Tiếng Anh khoan dung độ lương ngàn năm lại bất ngờ tung ra chiêu này, bên dưới tức khắc như cái nồi bị nổ vậy, thậm chí còn có người dùng di động gửi tin nhắn trong gầm bàn, đại ý là mấy câu như "ngộ nhỡ cô ấy cũng điểm danh đến mình thì ai giúp cậu điểm danh đây?"

Hứa Tùy không có người cần cô điểm danh hộ, cô cầm b.út ngồi bên cửa sổ thẫn thờ. Ánh mặt trời hắt lên bàn viết, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng đập bóng rổ xuống đất trên sân thể d.ụ.c, và những tiếng vỗ tay hô hào của các chàng trai.

Cô nhớ đến Châu Kinh Trạch ở trên sân bóng rổ ngày hôm qua, dáng người mạnh mẽ hệt như một con báo, vừa nhanh vừa đẹp, và cả khoảnh khắc anh từ bỏ trận đấu giữa chừng để xông đến bế cô đã ngất xỉu vào lòng.

Kỳ thực Hứa Tùy rất muốn hỏi anh tại sao? Một trái tim vốn đã nguội lạnh và rút lui, giờ đây lại chầm chậm sống trở lại.

Châu Kinh Trạch là t.h.u.ố.c độc, cô từng thử cố gắng cai, song lại phát hiện bản thân đã nghiện quá nặng.

Đột nhiên, một giọng nói nghiêm túc kéo lại suy nghĩ của Hứa Tùy: "Bạn nữ ngồi hàng thứ ba sát bên phải cửa sổ, em dịch nghĩa của từ 'crush' đi."

Lên lớp không nghe giảng bị bắt tại trận, Hứa Tùy đành phải đứng dậy trả lời câu hỏi, may mà không khó lắm: "Thưa cô, động từ là nghiền nát, dập nát. Danh từ là nước uống trái cây ạ."

"Ngồi xuống đi." Giáo viên Tiếng Anh gật đầu.

"Thật ra 'crush' trong Tiếng Anh còn có một ý nghĩa khác, làm danh từ, khu cách ly dã thú, hay còn được gọi là tình yêu thầm kín cháy bỏng, song lại nhút nhát và ngắn ngủi, một tình yêu cuồng nhiệt." Giáo viên Tiếng Anh bổ sung.

Hứa Tùy chợt ngước mắt lên, tiếp tục ngẫm nghĩ lại cẩn thận ý nghĩa của "crush" mà cô giáo nói. Cô vốn muốn tra sách, kết quả vô tình liếc một cái liền dừng lại.

Tờ giấy nháp viết đầy tên của Châu Kinh Trạch.

Phải không? Tình yêu thầm kín cháy bỏng nhưng nhút nhát và ngắn ngủi ư?

...

Hứa Tùy gần như ăn cháo trắng suốt một tuần, cuối cùng cũng dần dần hồi phục. Ngày có thể trở lại ăn uống bình thường, Hứa Tùy đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: Cảm giác được trở lại ăn uống bình thường đúng là tuyệt vời, không có đồ ăn cay khiến mình khổ sở c.h.ế.t mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thổ Lộ - Chương 88 | Đọc truyện chữ