Thổ Lộ

Chương 71

Sau đó, cứ tới một mốc thời gian là Châu Kinh Trạch sẽ gửi đến một tin nhắn, mặc dù lời nói của anh rất ngắn, ngữ khí lại lạnh nhạt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ an tâm.

11:00 am: [Lên xe rồi.]

11:40 am: [Đến nơi rồi.] Châu Kinh Trạch còn đính kèm một bức ảnh của cổng bệnh viện thú ý.

11:55 am: [Làm sạch toàn thân.]

12:20 am: [Đang truyền dịch.] Châu Kinh Trạch quay lại một đoạn video 1017 nhắm mắt nằm trên giường bệnh truyền dịch, nhìn từ bên trên, sự nóng nảy và điên loạn của mèo cam đã dịu hẳn đi.

Hứa Tùy xem video, bỗng nhiên nhìn thấy 1017 đặt lòng bàn tay mũm mĩm của nó lên trên cổ tay anh, Châu Kinh Trạch không xuất hiện trong ống kính, nhưng cô vẫn có thể nhận ra được đó là tay của anh, những ngón tay thon dài sạch sẽ, mạch m.á.u màu xanh nhạt tràn trề cảm giác cấm d.ụ.c.

Sau đó ống kính di chuyển, lại quay trở lại trên người mèo con.

13:30 pm: [Truyền dịch xong rồi, bác sĩ nói truyền thêm ba hôm nữa là sẽ không sao.]

Hứa Tùy gõ chữ vào trong khung trò chuyện: [Cảm ơn cậu nhé, cậu vẫn chưa ăn cơm đúng không? Hay là mình gọi đồ ăn nhanh cho cậu nhé?]

Nghĩ đến đây, Hứa Tùy cụp mắt, đầu ngón tay nhấn vào nút xóa hết đi, gõ lại một tin nhắn khác: [Cảm ơn cậu nhé, hình như tới giờ cơm rồi, cậu vẫn chưa ăn đúng không? Mau đi ăn cơm đi.]

[Ừ.] Nửa tiếng sau Châu Kinh Trạch mới trả lời tin nhắn của cô.

...

Dưới sự chăm sóc của Châu Kinh Trạch, 1017 dần dần hồi phục. Có điều khoảng thời gian trước khi đến Tết hình như Châu Kinh Trạch khá bận rộn nên vẫn luôn không liên lạc với Hứa Tùy.

Hứa Tùy hơi lo lắng cho 1017, song lại muốn tận mắt nhìn thấy nó, buổi tối cô do dự mãi một lúc, nhìn thời gian thấy mới chín giờ rưỡi, vẫn còn sớm, thế là cô nhắn tin cho Châu Kinh Trạch:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[1017 thế nào rồi? Mình có thể gặp nó không?]

Sau khi tin nhắn gửi đi thì hệt như đá chìm đáy biển vậy, Hứa Tùy nhìn một lúc bèn bỏ di động lên trên bàn, cô bật đèn lên, ngồi ở đầu giường đọc một cuốn tiểu thuyết trinh thám.

Mười rưỡi, di động đặt trên bàn đổ chuông, Hứa Tùy cầm lên nhìn, là Châu Kinh Trạch gọi video đến. Ngón tay đang giữ di động của cô hơi run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào cuộc gọi video, trái tim không thôi hoảng loạn.

Hứa Tùy nhấn nút nghe, thứ đập vào camera là hai khung xương quai xanh rất gầy, giống như hai dấu gạch nối vậy, khuôn n.g.ự.c để lộ, mơ hồ có thể thấy được những đường cơ săn chắc của người đàn ông kéo dài vô tận...

Cô nhìn đến nỗi hai má nóng bừng, khi muốn nhìn thêm một cái nữa thì ống kính di chuyển, 1017 trừng mắt, dáng vẻ như đang bí mật quan sát, ngoài video truyền đến giọng nói của Châu Kinh Trạch, hình như anh vừa lật người, thanh âm khàn khàn xen lẫn tia mệt mỏi:

"Cậu xem đi, mình ngủ tiếp đây."

Ga giường của Châu Kinh Trạch màu xám, 1017 nằm ngửa bụng trên giường của anh lật qua lật lại, cứ một lúc lại biến mất, một lúc lại xuất hiện trước ống kính.

Anh đặt di động sang một bên, thật ra Hứa Tùy vẫn có thể nhìn thấy được anh từ trong góc màn hình. Châu Kinh Trạch mặc áo choàng tắm màu bạc, mái tóc đen vừa ngắn vừa cứng hơi lộn xộn, hàng mi buông dài rậm dày, đường quai hàm căng c.h.ặ.t nghiêm nghị.

Cũng vì Châu Kinh Trạch ngủ say rồi nên Hứa Tùy mới dám nhìn anh một cách bạo dạn như vậy. Châu Kinh Trạch khi thức giấc vĩnh viễn mang một dáng vẻ b.ắ.ng nhắng lưu manh, anh nguy hiểm, khiêu khích, trong đôi mắt thường xuyên chứa đựng vẻ trào phúng.

Hứa Tùy đang chống cằm nhìn Châu Kinh Trạch thơ thẩn, đột nhiên, Châu Kinh Trạch lẩm bẩm một câu rất khẽ, hình như là đang nói mê, ngữ khí của anh chưng từng dịu dàng và nhớ nhung đến vậy:

"I miss you too."

Ấn đường của cô giật lên liên hồi, hơn nữa còn ý thức được rõ ràng rằng lời này chắc chắn không phải nói với cô. Hứa Tùy lo sợ lại nghe thấy một từ nào đó khác, "tút" một tiếng, cô ngắt video.

Sau khi ngắt video, mắt Hứa Tùy khô khốc, cô cụp mắt chạy vội vào trong nhà vệ sinh rửa mặt.

Hôm sau, Châu Kinh Trạch tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội, cứ đến kỳ nghỉ là các buổi tụ tập cũng nhiều lên, ngâm mình trong mấy hộp đêm xa hoa trụy lạc đó nhiều rồi, tự khắc cũng sẽ cảm thấy chán ngấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thổ Lộ - Chương 71 | Đọc truyện chữ