Thổ Lộ

Chương 69

Kratos Đại Nhân vừa nhìn thấy Hứa Tùy là sủa mừng tới tấp, nó còn vẫy đuôi đi vòng xung quanh cô. Khoảng thời gian trước luyện tập ban nhạc ở nhà Châu Kinh Trạch, Hứa Tùy thường xuyên mang bò khô, đồ chơi tới đây chơi cùng với nó. Thế nên Kratos Đại Nhân có biểu hiện này cũng không có gì kỳ lạ.

Châu Kinh Trạch nhìn dáng vẻ xun xoe của nó thì đá thẳng cho nó một cái, anh lấy tay chỉ nó: "Mày đừng quên ai là người đi theo hốt cứt cho mày mỗi ngày."

Kratos Đại Nhân rên ư ử một tiếng, chỉ đành hạ đuôi xuống một cách không nỡ, không dám nịnh nọt nữa.

Châu Kinh Trạch chuyển tầm mắt lên người Hứa Tùy, thấy cô còn mang cả ổ mèo qua thì cảm thấy buồn cười:

"Hứa Tùy, trước kia mình từng nuôi nó, nên mấy thứ đó vẫn chưa vứt đi."

Ngụ ý là nói cô đã lo lắng quá rồi, Hứa Tùy ngại ngùng, Châu Kinh Trạch để cô đi vào trong, còn đặc biệt đun một ấm nước sôi, còn mình thì lấy một chai nước lạnh từ trong tủ lạnh ra uống.

"1017 hay ốm vặt, nó dị ứng với phấn hoa, cậu...để ý kỹ tới nó chút nhé." Hứa Tùy dặn dò.

"Được." Châu Kinh Trạch đồng ý.

Anh ngửa cổ uống một hớp nước lạnh, có giọt nước men theo khóe môi anh chảy xuống dưới yết hầu, đường vòng cung nhô lên rõ ràng, thoạt nhìn vừa lạnh lùng vừa quyến rũ. Hứa Tùy không dám nhìn tiếp, chỉ đành cúi đầu chơi với mèo con.

"Hôm nay cậu về à?" Châu Kinh Trạch nhìn thấy va li đặt cạnh chân cô.

"Nhà cậu ở đâu?"

Hứa Tùy cười nói: "Giang Nam, một cổ trấn tên là Lệ Ảnh, nơi đó rất đẹp, có cơ hội cậu có thể tới đó chơi."

Châu Kinh Trạch gật đầu, vặn c.h.ặ.t nắp chai nước rồi để lên bàn, thản nhiên nói: "Ở phương Nam à, cách Kinh Bắc rất xa, sao cậu lại chạy tới nơi xa như vậy để học Đại học?"

Đương nhiên là vì cậu rồi.

Hứa Tùy nhìn anh, suýt thì buột miệng nói ra câu này, sau cùng cô đổi ý: "Bởi vì cấp ba chuyển trường tới đây nên quen rồi, với cả mình thích tuyết."

Hai người trò chuyện một lúc, Hứa Tùy căn dặn Châu Kinh Trạch những điều cần chú ý khi chăm sóc 1017, cuối cùng liếc nhìn thời gian thì giật b.ắ.n mình: "Làm phiền cậu chăm sóc tốt cho 1017 nhé, mình phải đi đến ga tàu cao tốc đây."

Hứa Tùy vội vàng đứng dậy, kéo theo va li đi ra bên ngoài. Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp gọi ngược cô lại. Hứa Tùy quay đầu, phát hiện không biết Châu Kinh Trạch đã thay xong quần áo từ khi nào, anh mặc áo gió đen, đi giày quân đội, vừa đẹp trai mà lại vừa toát lên vẻ hoang dã phóng khoáng.

Ngẩng đầu, đầu ngón tay thon dài của anh móc một chùm chìa khóa: "Mình tiễn cậu."

"Cảm ơn."

Trời lại đổ tuyết, Châu Kinh Trạch lái xe đưa Hứa Tùy đến ga tàu cao tốc. Trong xe rất ấm áp, Hứa Tùy ngồi trên ghế lái phụ, gò má trắng ngần vì hơi nóng mà ửng lên hai áng mây hồng.

Cô nhìn những bông tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ, hỏi: "Cậu thường làm gì trong kỳ nghỉ vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Châu Kinh Trạch lái xe, ngữ khí vô tư không kiêng kỵ điều gì: "Trượt tuyết, nhảy bungee, đua xe, cái gì kíƈɦ ŧɦíƈɦ thì sẽ chơi cái đó."

"Nhưng những trò này không phải rất nguy hiểm sao?"

"Bởi vì mình không quan tâm, chẳng có ai bận lòng nên chỉ có thể phung phí thời gian, ngẫm nghĩ nếu có một ngày c.h.ế.t trên đại lộ hoàng hôn thì cũng coi như đáng rồi." Châu Kinh Trạch nói câu này nửa thật nửa giả, giọng điệu thoải mái.

Một mặt anh thật sự là người sống trên thế giới này, sống một mình mà c.h.ế.t cũng một mình, thậm chí không được ai ghi nhớ, âu cũng là một chuyện hết sức bình thường.

Dù sao thì mẹ của anh cũng chính là như vậy.

Châu Kinh Trạch lái xe, đôi tay với các khớp xương rõ ràng đặt trên vô lăng, đột nhiên bên cạnh truyền đến giọng nói của Hứa Tùy:

"Bình minh cũng đẹp không kém gì hoàng hôn, đợi thêm đi."

Châu Kinh Trạch sững người, nghe vậy thì chầm chậm mỉm cười: "Được."

"Suy cho cùng, cậu nói những lời này ở trước mặt một bác sĩ tương lai là phạm phải đại kỵ rồi." Hứa Tùy cười nói đùa.

Lái xe mất gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng bọn họ cũng đến được ga tàu cao tốc. Ga tàu cao tốc đông nghịt người, dòng chữ màu đỏ hiển thị trên bảng thông báo trong đại sảnh cho thấy chuyến tàu cao tốc mà Hứa Tùy ngồi đang chuẩn bị vào ga để soát vé.

Trước khi tạm biệt, nghĩ đến việc không được gặp Châu Kinh Trạch trong suốt kỳ nghỉ Đông, Hứa Tùy cảm thấy trong lòng trống rỗng, cô ngước mắt, ngữ khí dè dặt: "Lúc nghỉ Đông mình có thể xem... mèo con không?"

"Được chứ, tới lúc đó mình sẽ gửi ảnh và video cho cậu xem." Ngữ khí của Châu Kinh Trạch tản mạn.

Một đoạn video ghi lại cảnh người nhân viên ngọt ngào dẫn hành khách vào trong ga soát vé vang lên trong đại sảnh, Hứa Tùy vẫy tay với anh, xoay người đi vào trong cửa ga.

"Hứa Tùy." Châu Kinh Trạch gọi cô.

Hứa Tùy đứng trong dòng người quay đầu, Châu Kinh Trạch cách cô một khoảng, anh mặc áo khoác màu đen, bả vai vẫn còn dính những hạt tuyết, đám đông đi qua đi lại vội vàng sau lưng anh tự động mờ đi.

Một người là chàng trai với vẻ mặt tản mạn, phong độ nổi bật, một người thì ánh mắt m.ô.n.g lung, tầm nhìn của hai người chạm nhau giữa không trung, giống như bức ảnh được tự động lấy nét vậy.

Một tay Châu Kinh Trạch cầm điếu t.h.u.ố.c, ngữ khí uể oải. Đôi môi mỏng hơi rướn lên:

"Cô giáo Tiểu Hứa, năm sau gặp lại."

Hứa Tùy mỉm cười, cô nhìn Châu Kinh Trạch, nụ cười nơi khóe môi càng ngày càng rạng rỡ.

Chắc chắn rồi, năm sau gặp lại nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thổ Lộ - Chương 69 | Đọc truyện chữ