Chương 1: Tự gánh lấy hậu quả
Mồ hôi chảy thành từng giọt, rơi nào giữa hai chân.
"Mẹ ơi nóng quá."
Nặc Kỳ Anh cọ xát chân với vẻ khó chịu, cô trở mình rồi tỉnh dậy.
Nặc Kỳ Anh mơ mơ màng màng mò tới điều khiển từ xa của máy điều hòa không khí nhưng ấn mấy lần mà mãi không được.
Bây giờ thì Nặc Kỳ Anh mới tỉnh táo lại, chắc là bị cúp điện rồi.
Đây là một khu chung cư cũ, không thông gió, mạch điện không được tốt lắm nên mất điện là chuyện thường xuyên. Mỗi lần mất điện là phòng Cửa cô sẽ biến thành một cái lồng hập.
Nặc Kỳ Anh ngồi dậy một cách buồn bực, trong phòng tối om chỉ có một chút ánh sáng hắt vào từ cửa sổ chiếu lên bức tường nham nhở.
Nặc Kỳ Anh vừa oán giận nhất định phải cố gắng kiếm tiền đổi một căn nhà tốt hơn, vừa dùng tay quạt mặt. Cô mang dép rồi rảo đi tới trước cửa sổ để mở rèm ra.
Nhưng đột nhiên có một bóng đen xuất hiện phía sau màn cửa một cách rất kỳ quái rồi đứng đối diện Nặc Kỳ Anh.
“A…” Cô trừng to mắt, tỉnh cả ngủ.
Nặc Kỳ Anh vừa định hét lên thì có một bàn tay che miệng cô lại, rồi sau đó một giọng nói trầm khàn vang lên bên tai cô: “Đừng lên tiếng, lên giường đi.”
Nặc Kỳ Anh sợ tới nỗi choáng váng, cô không…
Thể động đậy được. Người đàn ông kia chẳng kiên nhẫn được nữa nên lên tiếng thúc giục: “Nhanh lên.”
Nặc Kỳ Anh gật đầu không dám chống lại người đàn ông phía sau. Nhưng đầu óc cô dù tỉnh táo nhưng chân lại như dính luôn trên mặt đất, cho dù làm thế nào cũng không thể bước chân ra được.
Người đàn ông thấy thế thì khẽ mắng một câu rồi trực tiếp xách Nặc Kỳ Anh lên như xách một con gà con vậy. Một giây sau thì người đàn ông đó ném cô lên giường một cách thô bạo.
Giường rất cứng, Nặc Kỳ Anh cảm thấy xương sườn của mình như muốn gãy đôi. Cô vừa đưa tay sờ chỗ đau rồi rên một tiếng thì một giây sau đã có một cơ thể lạnh lẽo ép lên người cô.
Nặc Kỳ Anh nín thở: “Anh làm cái…”
Nặc Kỳ Anh còn chưa nói hết lời thì một đôi môi nam tính mang theo khói nóng ngậm lấy miệng của cô, nuốt hết những gì cô định nói vào bụng.
Lần này Nặc Kỳ Anh thật sự sợ rồi, xem ra người đàn ông này không phải cướp tiền mà là…
Nhưng đây là nụ hôn đầu tiên của cô đó!
Nặc Kỳ Anh nghĩ tới đây thì không thể nào giữ vỏ tỉnh táo được nữa. Cô dùng hết sức đấm vào lồng ngực của người đàn ông, hai chân cô thì đạp đạp lên người anh ta, cô muốn gào thét nhưng lời nói ra tới miệng lại thành rên rỉ.
Người đàn ông thấy thế thì trực tiếp đưa tay giữ hai bàn tay của cô lại.
Anh ta rất khỏe nên có thể kiềm chế hai tay của Nặc Kỳ Anh dễ như trở bàn tay. Người đàn ông đó cắn môi của Nặc Kỳ Anh như một sự trừng phạt.
Rồi nói với giọng ra lệnh: “Tôi nói không nên động đậy, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.”
Hậu quả ư?
Nặc Kỳ Anh chẳng thèm quan tâm cái gì là hậu quả đâu.
Bây giờ nụ hôn đầu của cô bị cướp đi chính là hậu quả đáng sợ nhất rồi.
Cho nên cô giãy giụa càng thêm mãnh liệt.
Ngoài phòng vang lên tiếng bước chân cộc cộc cộc, người đàn ông có thể nghe ra được đó là tiếng bước chân của năm người. Bây giờ bụng của anh ta đang bị thương, nếu như bị đám người này phát hiện thì không những anh ta không sống được mà ngay cả các chiến hữu cũng sẽ không sống được.
Vì chuyện lớn nên anh chỉ có thể xin lỗi cô gái dưới người mình mà thôi.