Cậu Trường thấy vậy, sắc mặt trở nên rất kì lạ, anh ta không ngờ Cố Họa Y lại không cho anh ta mặt mũi như vậy, anh ta cảm thấy rất ngại ngùng vì điều này.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, anh ta cũng không dám tin là thật, một lúc lâu sau anh ta cũng không hiểu ra là vì sao.
Cố Họa Y nhàn nhạt nói: “Bảy tỉ này, tôi lấy ra được, nhưng tôi thấy không phục, đây không phải lỗi của tôi, dựa vào đâu bắt tôi bỏ ra bảy tỉ”
Nếu là lỗi của cô, cô sẽ thoải mái đến người ta, nhưng đây không phải lỗi của cô, sao cô phải làm vậy chứ.
Hơn nữa tiền này không phải cô in ra mà có, cô cũng phải trải qua bao nhiêu khó khăn, vất vả mới kiếm được, nên bảy tỉ này cô không thể dễ dàng bỏ ra được.
Lúc này, sắc mặt cậu Trường trầm xuống, anh ta tặc lưỡi nói: “Xem ra cô không chịu nhận, nếu đã như vậy thì bắt lại thôi, nhốt lại mấy ngày, đợi có kết quả là được rồi.”
Cố Họa Y cười khẩy: “Ngại quá, tôi muốn tự gọi điện, để bọn họ xác minh lại”
Cô lập tức ôm Lý Phàm một cái thật chặt. Đám người cậu Trường thấy vậy thì hận Lý Phàm nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng khó chịu.
Nhất là cậu Trường, anh ta không biết rốt cuộc mình thua kém Lý Phàm ở điểm nào, tại sao Cố Họa Y lại không có ý gì với anh ta, việc này khiến anh ta thấy rất tức giận.
Anh ta cho rằng mình tốt hơn Lý Phàm nhiều, có quan sát thế nào đi chăng nữa cũng cảm thấy Lý Phàm là một tên nghèo kiết xác, hoàn toàn không xứng với Cố Họa Y, hơn nữa với dáng vẻ của Lý Phàm cũng không giống một tên trai bao.