“Rốt cuộc đây là thứ gì thế? Cho dù là làm bằng vàng thì cũng không đáng giá như vậy chứ? Gỗ trầm hương? Gỗ mun?” Phương Bác lẩm bẩm nói. 

“Dù là vậy cũng không đáng giá như vậy!” Tiêu Sách thản nhiên nói. 

“Có lẽ đây vốn dĩ không phải là thanh gỗ..” 

Thực ra, từ lần đầu tiên nhìn thấy thanh gỗ màu đen này, Tiêu Sách đã cảm thấy thứ đồ này không đơn giản. Nhưng anh lại không biết là gì, nên định tìm ông già để hỏi. Ông già đó hiểu biết sâu rộng, có lẽ sẽ biết, kết quả là vẫn không liên lạc được với ông già đó, nên cho đến bây giờ, Tiêu Sách vẫn chưa biết đây là thứ gì. 

Nhưng từ tình hình bây giờ mà nhìn, ít nhất có thể khẳng định, thứ đồ này chắc chắn không đơn giản. 

Dù là Lý Cát Xương hay Đồng Phát thì cũng đều là con cờ của người khác mà thôi, chắc chắn là có người nhận ra món đồ này, muốn mượn tay của Lý Cát Xương và Đồng Phát để có được nó. 

Nhưng mà tất cả đã bị Tiêu Sách phá hoại rồi. 

Lúc này, Phương Bác mở miệng nói: “Đúng rồi anh Sách, Hắc Bảng đó là gì vậy?” 

Tiêu Sách im lặng một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Đó là một tổ chức bí ẩn nhất trong thế giới ngầm, được xem như một tổ chức sát thủ phân tán, cậu cũng có thể xem đó như 

một nền tảng để giao dịch, chỉ cần có tiền thì có thể đăng bất kỳ nhiệm vụ gì, những sát thủ trên thế giới này đều nhận nhiệm vụ trên đó” 

“Sau khi hoàn thành vài nhiệm vụ thì có thể nâng cấp thành sát thủ cấp đồng. Sát thủ cấp đồng bắt buộc phải có người đại diện, người đại diện và sát thủ là quan hệ cộng sự, nhưng thường là ở trời nam đất bắc, chẳng bao giờ gặp nhau. Người đại diện có trách nhiệm giúp sát thủ lập ra kế hoạch, tạo ra thân phận giả, tính toán con đường bỏ trốn, và giải quyết một vài chuyện mà sát thủ không tiện làm… Sát thủ đến cấp đồng đã được xem là sát thủ chuyên nghiệp rồi, thù lao của nhiệm vụ nhận được nằm trong khoảng hai trăm vạn, có rất nhiều nhiệm vụ đều là giết người.” 

Nói xong, Tiêu Sách nhìn Đằng Phát một cái, thật không ngờ anh ta lại là sát thủ cấp đồng của Hắc Bảng, nhưng trông anh ta có vẻ không chuyên nghiệp lắm, chỉ có vẻ chơi đùa, kiếm thêm chút tiền mà thôi. 

Tiêu Sách tiếp tục nói: “Sau sát thủ cấp đồng là sát thủ cấp bạc. Yêu cầu để lên được sát thủ cấp bạc là phải nhận ba nhiệm vụ diệt khẩu trở lên! Và thù lao của nhiệm vụ cấp này cũng hơn một ngàn vạn! Cũng có nghĩa là, bất kỳ một sát thủ cấp bậc nào trên Hắc Bảng cũng đều từng thật sự giết người, hơn nữa còn từng làm rất nhiều nhiệm vụ, có kinh nghiệm phong phú.” 

“Nhưng sát thủ cấp bạc cũng không được xem là ghê gớm, một vài quân nhân giải ngũ chỉ cần có chút sức mạnh, dám tàn nhẫn giết vài người, thì không khó để thăng lên cấp độ đó… Sát thủ thật sự ghê gớm, là sát thủ cao hơn cấp bạc, đó là sát thủ cấp vàng. Điều kiện để thăng lên sát thủ cấp vàng rất khó, không phải chỉ dựa vào việc tích lũy một vài nhiệm vụ đơn giản là có thể thăng lên được, mà phải cần hoàn thành ít nhất năm nhiệm vụ mà Hắc Bảng xác định có độ khó bốn sao. Mà sát thủ có tỷ lệ thành công nhiệm vụ trên chín mươi lăm phần trăm mới có thể trở thành sát thủ cấp vàng. Điều này cũng có nghĩa là, cứ mỗi hai mươi nhiệm vụ, thì chỉ có thể thất bại hay từ bỏ một lần. Những sát thủ này có bản lĩnh không bình thường, hơn nữa ai cũng có thủ đoạn, ai ai cũng đều có thiên phú và kỹ năng riêng của mình. Một khi bị bọn họ nhắm trúng, người bình thường gần như không có cơ hội sống sót, cho dù là quân nhân đặc chủng cũng khó có thể chống lại thủ đoạn của bạn sát thủ.”

- Chương 143 | Đọc truyện tranh