Tiêu Sách đã từng muốn nói chuyện này cho Phương Bác nghe.

 

Nhưng sau đó phát hiện, tình cảm của Linh Linh và Phương Bác rất tốt, Linh Linh cũng rất chăm sóc Phương Bác, Tiêu Sách lo lắng sau khi anh nói ra sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.

 

Cho nên, trong tình huống cảm nhận được Linh Linh không có ý đe dọa uy hiếp Phương Bác nên Tiêu Sách lựa chọn im lặng.

 

Có lúc không biết được sự thật ngược lại là một loại hạnh phúc.

 

Giống như Phương Bác lúc này.

 

Nếu như Linh Linh thật sự là người phụ nữ có chuyện xưa thậm chí còn là một sát thủ hoặc là lính đánh thuê, sau khi Phương Bác biết được thì tình cảm của hai người có thể được như trước hay không cũng rất khó nói.

 

“Anh Sách, anh đang nghĩ gì vậy?” Phương Bác đột nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tiêu Sách.

 

Tiêu Sách cười nhạt nói: “Không có gì, chỉ là đang nghĩ, đợi đến lúc cậu và Linh Linh kết hôn thì tôi nên tặng cậu quà gì thì tốt hơn đây…”

 

Phương Bác nghe thấy vậy, đột nhiên nhếch miệng cười.

 

NCC

 

“Kết hôn vẫn còn sớm quá, sự nghiệp còn chưa thành công, nào dám bàn đến chuyện kết hôn chứ! Bố mẹ Linh Linh không chỉ yêu cầu hai mươi vạn tiền sính lễ còn muốn em mua nhà ở thành phố Giang Lăng nữa, đến lúc nào em mới mua được chứ!”

 

Tiêu Sách cười nhạt nói: “Có lẽ, rất nhanh sẽ có thôi… Đúng rồi, cậu gặp bố mẹ của Linh Linh rồi, quê nhà của Linh Linh ở đâu vậy? Trong nhà cô ấy còn có ai không?”

 

“Quê của Linh Linh là thành phố Vân Quế, gần vùng biên giới Hoa Việt, nơi đó rất nghèo, người dân rất hung hãn, lần trước em đến suýt bị người ta đánh đấy. Đợi lần sau em có tiền sính lễ và nhà lại đến cầu hôn, đến lúc đó anh Sách đi với em, như vậy em mới có cảm giác an toàn.”

 

“Thành phố Vân Quế, vùng biên giới Hoa Việt..”

 

Tiêu Sách lẩm bẩm một câu, mỉm cười trả lời: “Được! Lần sau cậu đến nhà Linh Linh cầu hôn, tôi sẽ đi với cậu, ai dám lên mặt với cậu, tôi sẽ giúp cậu đánh người đó!”.

 

2

 

“Ha ha, vậy là tốt nhất, lần trước đến em phải giả vờ là cháu trai mấy ngày, lần sau phải làm ông chủ lớn mới được!” Phương Bác vui vẻ nói.

 

Hai người nói chuyện phiếm với nhau, rất nhanh đã đến buổi trưa rồi, Cố Minh cũng gọi điện thoại lại, ba người hẹn gặp nhau ở một quán cơm nhỏ.

 

Tiêu Sách và Phương Bác đến nơi đó trước cùng đợi Cố Minh đến.

 

Lúc Cố Minh tới nơi, trên mặt lộ ra một chút vui mừng và hưng phấn, cậu không nói gì, cầm lấy chén trà uống một ngụm lớn.

 

Phương Bác vội vàng hỏi: “Minh, đàm phán thế nào rồi?”

 

“Đừng nhắc nữa, lúc đàm phán đến cuối cùng rồi, đối phương đến nước bọt cũng không cho tôi uống, tức giận đến mức cơm trưa cũng không giữ tôi ở lại ăn.” Cố Minh mỉm cười nói.

 

Phương Bác nhất thời nhíu mày: “Vậy là đàm phán thất bại rồi sao?”

 

Tiêu Sinh cười nhạt: “Là đàm phán thành công rồi, chỉ là Minh hét giá quá chát, khiến người của đối phương tức giận, cho nên không giữ cậu ấy ở lại ăn. cơm trưa.”

 

Cố Minh nghe thấy vậy, đột nhiên cười ha ha nói: “Vẫn là anh Sách lợi hại.”

 

Cậu ngồi xuống, nhất thời đắc ý nói: “Trước kia lúc tôi là phú nhị đại, lúc bố tôi đàm phán hợp đồng thì có gọi tôi đi cùng, tôi cảm thấy rất nhàm chán, chẳng muốn đi tí nào! Nhưng bây giờ tôi mới phát hiện, chuyện trên bàn đàm phán thật sự quá thú vị, đủ loại đấu đá nhau, ra giá, ngồi tại chỗ mặc cả, nhìn thằng nhóc kia sắc mặt xanh mét nhưng lại không thể không đồng ý với điều kiện của tôi, cảm giác thật là sảng khoái!”

Cô Minh cũng không nói thẳng mà mở miệng nói: “Dựa theo yêu cầu của anh Sách, mấy ngày nay tôi đã đi khắp các huyện thành phế xung quanh thành phố Giang Lăng, thống kê được tổng cộng có ba mươi sáu nhà máy có thể sản xuất dép lê, trong đó chi có chin nhà máy, các đon hàng tiếp theo đã cháy hàng rôi, các nhà máy còn lại do chiến tranh thương mại cùng với khủng hoàng tài chính nên đã sống dờ chết dờ rôi… Cuối cùng sau khi loại trừ những nhà máy có chất lượng kém và giá cả quá cao thì đã lựa chọn được ba nhà máy cần đơn đặt hàng gấp nhất có thể đâm bảo chất lieợng và hiệu suất để tạo ra những bước đột phá quan trọng. Hôm qua đã đàm phán với hai nhà máy rôi, dựa theo yêu cầu của anh Sách, đôn giá thấp nhất mà bon họ đưa ra là bốn đồng năm một đôi, tôi cảm thấy quá cao, cho nên cuối cùng hôm nay đã đột phá được è nhà máy này