Ngày thứ ba mươi lăm, Cố Hoài Thư đi công tác ở thành phố bên cạnh nhưng không đưa tôi theo.

"Anh nhớ là kỳ sinh lý của em sắp đến rồi, lần này cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, kẻo em lại bảo anh bóc lột nhân viên."

Cố Hoài Thư đi công tác, lần đầu tiên tôi thấu hiểu cảm giác nhớ nhung là thế nào. Đại khái là làm gì cũng chẳng thấy hứng thú, cứ chốc chốc lại phải cầm điện thoại lên xem một cái.

Ngày thứ năm của chuyến công tác, Cố Hoài Thư vẫn chưa về. Nghe nói bên đối tác bị thất lạc con dấu công ty nên phải trì hoãn thêm một hai ngày.

Buổi tối, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của trợ lý đặc biệt.

"Tin mới từ phòng nhân sự, cô trợ lý mới đến là gián điệp do công ty đối thủ phái sang. Khổ nỗi lúc nãy tôi vừa xuống lầu lấy đồ, cô ta đã hạ t.h.u.ố.c sếp Cốrồi nhốt người trong phòng rồi!"

Cố Hoài Thư sắp bị "gài bẫy mỹ nhân" sao? Tôi lập tức lao đến khách sạn họ đang ở. Trợ lý đặc biệt thấy tôi xuất hiện thì ngớ người: "Cô bay đến đây đấy à?"

"Ờ thì, thực ra tôi từng làm thêm ở khách sạn này, hôm nay muốn đến thăm đồng nghiệp cũ, anh tin không?"

Được rồi, thật ra là vì tôi quá nhớ Cố Hoài Thư nên mới lén chạy tới nhìn một cái. Chẳng trách hôm nay không nhận được báo cáo bữa tối của anh.

Cô trợ lý mới tự nhốt mình và Cố Hoài Thư trong một căn phòng. Nhân viên khách sạn không chịu mở cửa cho chúng tôi, cứ khăng khăng phải đợi cảnh sát đến mới được.

Tôi lập tức quỳ sụp xuống trước cửa phòng khách sạn, bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết.

"Chồng tôi từ tối qua đã không liên lạc được rồi, tôi sợ anh ấy xảy ra chuyện gì bên trong quá, trong bụng tôi còn đang mang cốt nhục năm tháng của anh ấy đây này!"

"Chồng tôi mà có mệnh hệ gì, tôi cũng không sống nổi nữa, tôi sẽ treo cổ ngay trước cửa khách sạn các người, tất cả đừng hòng sống yên ổn!"

Kinh nghiệm làm nghề khóc thuê đám tang năm xưa cuối cùng cũng có đất dụng võ. Nhân viên khách sạn sợ xảy ra chuyện thật nên vội vàng mở cửa cho chúng tôi.

Quần áo của Cố Hoài Thư vừa bị lột ra thì chúng tôi xông vào. Cô trợ lý mới bị đè xuống đất, cảnh sát cũng vừa vặn ập đến đưa người đi.

Cố Hoài Thư được đưa vào bệnh viện. May mà người kia cũng sợ gây ra chuyện lớn nên hạ t.h.u.ố.c không nhiều, chỉ định chụp vài tấm ảnh nhạy cảm.

"Anh thấy sao rồi?"

Tôi ngồi bên giường bệnh, nhìn người đang nằm đó. Tuy đã súc ruột nhưng trong cơ thể vẫn còn tàn dư của t.h.u.ố.c, Cố Hoài Thư nằm lả trên giường, sắc hồng trên mặt vẫn chưa tan hết.

"May mà em đến kịp, nếu không 'nam đức' của anh khó mà giữ nổi."

Tôi phì cười, nắm lấy tay anh. Cố Hoài Thư khẽ thở dài, gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi.

"Thật ra vẫn còn hơi khó chịu, hay là... em giúp anh đi."

"Anh còn sức đâu mà làm."

"Em có sức mà. Chẳng phải người ta vẫn nói yêu người như chăm hoa sao, em cứ nâng niu anh như một đóa hoa kiều diễm là được."

"Anh chắc chứ?"

Cố Hoài Thư nhìn tôi, kiên định gật đầu, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Được thôi."

...

"Bộp!"

Tôi đ.ấ.m một cú vào bụng Cố Hoài Thư, anh đau đớn kêu oai oái. Sau đó lại thêm một cú vào n.g.ự.c, tiếp theo là một cái tát vào đầu. Thấy tôi định tung thêm một đ.ấ.m nữa, anh vội vàng kêu dừng.

"Em đang làm gì thế?"

"Anh không nhìn ra sao? Yêu người như chăm hoa, em đang đập hoa để đ.á.n.h thức hoa đấy. Hồi trước em làm thêm ở tiệm hoa, hoa mẫu đơn, hoa hồng hay hoa hồng trà đều phải đập cành để hoa tỉnh lại mà!"

Tôi vừa định ra tay tiếp, Cố Hoài Thư đã bật dậy khỏi giường như lò xo.

"Được rồi, được rồi, anh khỏe rồi."

Tôi bấy giờ mới thu tay lại, đắc ý liếc anh một cái.

"Thế nào, kỹ thuật đ.á.n.h thức hoa của em chuyên nghiệp lắm đúng không, anh tỉnh táo hẳn ra rồi kìa!"

Cố Hoài Thư ngồi bệt trên giường, gương mặt vừa rồi còn đỏ bừng giờ đã trắng bệch, nụ cười nặn ra vô cùng gượng gạo.

"Đúng là danh y Bùi diệu thủ hồi xuân."

"Lương y như từ mẫu mà lị."

Cả hai chúng tôi cùng bật cười. Cố Hoài Thư thò tay ra khỏi chăn, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Tôi khẽ thở dài, ghé sát lại đặt một nụ hôn lên môi anh.

"Về nhà rồi nói tiếp được không?"

Mắt anh sáng lên, nhìn tôi chằm chằm.

"Vậy chúng ta tính là ở bên nhau rồi chứ?"

"Anh biết trông anh bây giờ giống gì không? Giống một chú ch.ó nhỏ."

Cố Hoài Thư hừ nhẹ một tiếng, rồi vẫn nhỏ giọng lên tiếng:

"Anh thích em, anh có thể làm "chó"của em không?"

Tôi khẽ cười, hôn lên môi anh. Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, tôi xoa xoa đầu anh.

"Tất nhiên là được rồi."

Bên ngoài cửa sổ gió lạnh rít gào, nhưng trong phòng lại ngập tràn hơi ấm.

Ngày đầu tiên yêu nhau. Chính thức bắt đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Vị Mỗi Mình Em - Chương 9 | Đọc truyện chữ