Tôi cùng anh đi gặp mẹ anh, một quý bà tinh tế và nhã nhặn. Bà nắm tay tôi, bảo trông tôi hơi quen mắt.

"Bác ơi bác quên rồi ạ, tháng trước ở công viên, cháu làm thêm nghề vẽ tranh đường, bác có đến ủng hộ cháu mà!"

Bà quên chứ tôi thì không. Lúc đó một tay bác cầm tranh đường, một tay cầm điện thoại, lúc quét mã thanh toán còn chê một tay không tiện bấm số. Bức tranh đường 12 tệ 9 mà bác quét thẳng 129 tệ luôn.

Hèn chi lúc đó tôi thấy bác trông quen thế, hóa ra là mẹ ruột của Cố Hoài Thư. Quả nhiên, hai mẹ con nhà này đúng là cùng một khuôn đúc ra: người ngốc tiền nhiều.

Bác gái nhớ ra rồi, bác nắm tay tôi khen tôi vẽ tranh đường đẹp, còn bảo muốn dẫn tôi đi làm quen với những người khác trong bữa tiệc.

Trong lúc trò chuyện, Cố Hoài Thư ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Thế nào, mẹ tôi cũng được đấy chứ? Người nhà tôi đều rất dễ tính, ai gả vào nhà tôi cũng không chịu thiệt đâu."

Tôi vội vàng gật đầu tán thành, tay siết c.h.ặ.t chiếc túi xách hơn một chút.

Sơ suất quá. Tôi cứ ngỡ các quý bà hào môn khi thấy đứa con dâu không môn đăng hộ đối này sẽ thẳng tay ném cho tôi năm triệu tệ rồi bảo tôi cút đi chứ. Vì thế mà tối qua tôi còn thức đêm bỏ ra năm tệ để in sẵn ba bản hợp đồng tặng cho tài sản đây này! *

Bác gái dẫn tôi đi làm quen với các quý bà khác. Vài người trong số họ sau khi đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân thì lộ ra ánh mắt khinh miệt.

"A Viện, sao bà lại đồng ý để Hoài Thư nhà bà qua lại với hạng con gái này chứ?"

"Đúng đấy, con gái tôi có chỗ nào không bằng cô ta đâu. Tôi đã luôn muốn để hai đứa làm quen mà bà cứ không chịu."

Bác gái lập tức kéo tôi ra sau lưng che chở: "Bọn trẻ thích nhau là quan trọng nhất mà."

Bác còn không quên quay đầu lại nói nhỏ với tôi: "Thế nào, con trai bác đắt giá lắm đúng không?"

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, thực ra trong lòng cũng rất đồng tình với lời của mấy vị phu nhân kia.

Bác ơi, mau lấy năm triệu tệ đập vào mặt cháu đi, để cháu đi cho rồi, mấy món điểm tâm ở đây cháu ăn không no.

Mấy vị phu nhân bĩu môi, bắt đầu "tẩy não" mẹ Cố.

"Con gái tôi thực sự rất tốt, tốt nghiệp đại học danh tiếng, gia thế tương xứng, tính cách lại dịu dàng."

"Con gái tôi cũng rất khá mà, học piano từ nhỏ, bà nhìn xem con bé này có điểm nào xứng với con trai bà đâu."

Bác gái bị làm phiền đến mức không chịu nổi, bèn lấy cớ đi vệ sinh rồi lẩn mất.

Cố Hoài Thư đang định dẫn tôi rời đi thì bố anh đột nhiên sai người lại nhắn, bảo anh lên thư phòng bàn chuyện.

"Không được, tôi không thể để em lại đây một mình." Cố Hoài Thư lo lắng nhìn tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Là một cấp dưới ưu tú, việc chúng tôi cần làm đương nhiên là giải quyết nỗi lo của sếp.

"Anh không cần lo cho tôi đâu, tôi sẽ tiếp đãi các bác đây thật chu đáo."

"Thật không?"

Tôi vỗ n.g.ự.c cam đoan, lúc Cố Hoài Thư rời đi còn ngoái đầu nhìn tôi ba lần mới yên tâm.

Xác nhận người đã đi khuất, mấy vị phu nhân lập tức dùng lỗ mũi hướng về phía tôi, mắt trắng dã như sắp lộn lên tận trời.

"Bác ơi, đã lo lắng cho đại sự cả đời của con gái mình như vậy, việc gì cứ phải chấp nhất một mình anh Cố ạ? Trên mấy trang web xem mắt thiếu gì đàn ông tốt đâu."

*

"Nói thì dễ, chứ thông tin nhiều thế này, làm sao mà xem hết được cơ chứ."

"Đúng đấy, chúng tôi đăng ký hội viên trên bao nhiêu trang web hẹn hò rồi mà vẫn chẳng tìm được mối nào ưng ý."

Tôi xoa xoa hai bàn tay, nở một nụ cười ngây thơ vô số tội.

"Hay là để cháu xem giúp các dì cho, hồi đại học cháu từng thực tập ở câu lạc bộ kết bạn đấy ạ."

Thế là khi Cố Hoài Thư vội vã từ thư phòng chạy ra vườn hoa, đập vào mắt anh là cảnh tôi đang gõ gõ vào chiếc bảng đen nhỏ, đứng lớp giảng bài cho các quý bà thượng lưu.

"Nào, chúng ta cùng xem người đàn ông này có lấy được không nhé. Đầu tiên, cao 1m80. Điểm mấu chốt đây rồi, vừa nãy cháu nói gì nhỉ..."

Các quý bà ngồi ngay ngắn trên ghế, đồng thanh đáp lời: "Chiều cao cứ gặp số 0 là phải trừ đi 4."

"Chính xác! Người đàn ông này chắc chắn không cao đến 1m80 đâu, đã thế còn không ghi cân nặng, đích thị là một gã béo lùn chỉ tầm mét bảy mươi nhỉnh hơn một chút thôi!"

Các quý bà gật đầu lia lịa, thậm chí có người còn bắt đầu ghi chép vào điện thoại. Cố Hoài Thư đứng cách đó không xa, mặt đen như đ.í.t nồi, nhìn tôi nghiến răng trần trật.

"Bùi Lâm, em đang làm cái gì đấy?"

"Dạy học ạ, đang bận lắm, khó khăn lắm mới được dịp thỏa mãn cơn nghiện làm giáo sư."

Cái chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm thi hồi đại học, cuối cùng hôm nay cũng có đất dụng võ.

Lúc ra về, các quý bà cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi lưu luyến không rời, đòi kết bạn WeChat bằng được. Tôi nhanh ch.óng lôi mã QR ra.

"Sau này mọi người có hồ sơ xem mắt nào cứ gửi cháu xem hộ. Nể mặt dì Cố, cháu lấy giá hữu nghị hai trăm tệ một bản, hỗ trợ cả WeChat lẫn Alipay ạ."

Các dì gật đầu như bổ củi. Đến khi dì Cố quay lại, dì thấy mấy quý bà đang thân thiết khoác tay tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Vị Mỗi Mình Em - Chương 3 | Đọc truyện chữ